13.
Sáng ngày thứ ba, tôi xuống lầu ăn sáng.
Kỳ Chiêu không có ở đây, ngay cả Nam Nam cũng chẳng thấy bóng dáng.
Tôi kéo ghế, hỏi Nam Tưởng: “Cha, anh trai chưa dậy sao ạ?”
Nam Tưởng dừng động tác, dùng ánh mắt không thể tin nổi nhìn tôi.
Cách tôi vừa gọi ông ta vừa rồi quá thân thiết, không hề giống với phong cách thường thấy.
Ông ta ngưng mấy giây, sau đó mới đáp: “Kỳ Chiêu có vẻ đã ra ngoài từ sáng sớm rồi.”
Thấy phản ứng này của ông ta làm tôi hơi không nhịn được cười.
Haiza, thôi thì để ông ta vui vẻ một chút cũng tốt, dù sao thì cũng chẳng còn mấy thời gian mà vui nữa.
Triệu Yên cười xán lạn, giống như người càn rỡ ngang ngược tối qua không phải là bà ta vậy: “A Chiêu khả năng có việc bận gì đó rồi. A Nam ngồi xuống ăn sáng đi nào.”
Tôi liếc mắt, nhưng dù sao thì tâm tình hôm nay của tôi không tệ, cứ diễn kịch cùng bà ta một chút vậy.
“Dạ, cảm ơn dì”
Tôi nhìn bà ta ngon ngọt cười.
Nụ cười này khả năng đã khiến Triệu Yên hãi phát khiếp rồi đi.
Tay bà ta vẫn dừng ở giữa không khí, chưa thu hồi lại.
“Ồ?”
Tôi bắt lấy tay bà ta, ra vẻ hiếu kỳ: “Vòng tay của dì đẹp quá, dì cho cháu xem kỹ là vì muốn tặng cho cháu sao?”
Thừa dịp bà ta vẫn còn sững sờ, tôi cởi vòng tay của bà ta xuống, dùng ngón trỏ và ngón cái miết, vung vẩy: “Vậy thì cảm ơn dì nhiều!”
“Cháu…”
Triệu Yên vô thức muốn lấy về. Tôi hơi né ra, nói với Nam Tưởng: “Cha, dì thực sự là người tốt, còn tặng con quà gặp mặt nữa.”
Nam Tưởng căn bản không thấy tôi và Triệu Yên vốn không hợp nhau, còn vui cười hớn hở: “Nhìn hai người hòa bình như vậy, cha yên tâm rồi.”
“Ơ.”
Tôi nhìn mặt Triệu Yên tái xanh, ra vẻ kinh ngạc: “Sao sắc mặt dì lại kém như vậy ạ? Bởi vì dì không muốn cho cháu cái này sao? Có gì cháu trả lại cũng được ạ.”
Để đối phó với trà xanh, biện pháp tốt nhất là phải trà hơn ả.
Tôi cố ý thút thít mấy tiếng, đưa lại vòng tay cho Triệu Yên.
Đương nhiên bà ta không thể cầm lại rồi.
Triệu Yên rất khí khái khoát tay, nhưng ánh mắt đều là không thể buông bỏ được chiếc vòng: “Sao lại thế được? Nam Nam thích nó thì dì vui rồi.”
Nhìn bộ dạng kinh ngạc này của bà ta thoải mái vãi.
“Nếu đã vậy thì cháu xin nha.”
Tôi đặt vòng tay lên bàn, chợt nhớ tới điều gì đó, nói thêm: “Đúng rồi, dì đã tặng cháu cái này, hẳn cháu cũng nên có quà gặp mặt cho dì.”
“Quà gặp mặt sao?”
“Quà gì thế?”
Quao, nói tới việc này, cảm giác như Triệu Yên vui hẳn lên.
“Hiện tại…”
Tôi giơ cổ tay lên, nhìn đồng hồ: “Hẳn là nó chưa tới rồi. Phiền dì chờ một chút, chắc là tầm tối nay là có thôi.”
“Ồ?”
Vẻ chờ mong trên mặt Triệu Yên nháy mắt biến thất vọng: “Là tối nay sao?”
Quả nhiên, không ngoài dự liệu của tôi.
Bà ta không chờ đợi nổi nữa.
“Sao thế? Dì chê cháu chậm chạp sao?”
Triệu Yên lập tức quản lý tốt biểu cảm của mình, che giấu bối rối vừa mới lóe lên, xua xua tay: “Sao lại thế? Có tâm của cháu là được rồi, không cần quà cáp đâu.”
“Thế sao ạ?” Tôi ngồi xuống: “Nếu dì đã nói thế thì cháu đành thôi vậy.”
Tôi cầm điện thoại lên, híp mắt nhìn Triệu Yên: “Dì chờ chút, để cháu bảo họ không cần đem tới nữa.”
Không phải muốn giả trân trước mặt Nam Tưởng sao, tôi không thích để bà toại nguyện đó.
Triệu Yên thấy tôi thực sự muốn không tặng, nhanh tay bắt lấy điện thoại của tôi.
Tôi lạnh lùng nhìn bà ta: “Hửm?”
Bà ta kịp phản ứng lại, ý thức được việc mình thất thố trước mặt Nam Tưởng, vội vàng buông tay.
“Không phải, ý dì là…”
“Ồ…” Tôi ra vẻ giật mình: “Ý của dì là rất muốn, đúng không?”
“Thế thì còn khách khí với cháu làm gì chứ, dì cứ nói sớm thôi. Vậy thì cháu cứ để họ giao vậy, ban đêm dì nhớ ký nhận nha.”
Đây là chính bà ta nói muốn, nên không thể trách tôi được.
Tôi đứng dậy, vẫy vẫy tay với bọn họ: “Hai người ăn đi, con đi trước đây.”
Đến chỗ ngoặt, ý cười trên mặt tôi biến mất.
Tôi giơ cổ tay lên, lại nhìn thời gian.
Trò chơi sắp bắt đầu rồi.
14.
Tôi đứng sát chỗ cửa sổ, lẳng lặng nhìn cảnh tượng chuẩn bị biến hóa, chờ đợi màn đêm buông.
Sắc trời đã bắt đầu tối, phía Tây còn sót lại những tia nắng chiều cuối cùng chuẩn bị màn đêm c.ắ.n buốt, mặt trăng giấu mình trong mây, vẫn chưa chịu lộ diện.
Không còn lâu nữa.
Chưa đợi tới khi tôi ra khỏi phòng, Kỳ Chiêu đã nhắn cho tôi một tin.
Tôi nhấn xem, cười lạnh.
Tôi xuống lầu, đang muốn đi ra ngoài, đối diện với Nam Nam đã 1 ngày không gặp.
“Chị gái đây vội vã là muốn đi đâu thế?”
Cô ta ngăn ở cổng, không cho tôi ra ngoài.
“Tránh ra.”
Cô ta như đã biết trước: “Là đi muốn đi gặp anh trai sao?”
“Không phải.”
Nam Nam hơi sửng sốt: “Ồ?”
Thấy cô ấy vẫn không có dấu hiệu rời đi, tôi sốt ruột: "Em gái định làm gì?"
Tôi vừa dứt lời, Nam Nam lập tức chuyển sang vẻ mặt âm hiểm, giơ tay tiến về phía tôi: “Tôi muốn chị biến mất vĩnh viễn.”
Ngay khi cô ta nói xong, tôi cảm thấy choáng váng và trong giây lát, chìm vào bóng tối.
Khi tôi tỉnh dậy lần nữa, tôi thấy mình bị trói còn Nam Nam đang đứng trước mặt tôi.
Không nghĩ được gì nữa.
"Không ngờ tới sao, chị?"
Cô ta cười điên cuồng: "Chị lại rơi vào tay của tôi đấy."
"Chính xác là cô muốn làm gì?"
Nam Nam ngừng cười, ngữ khí hung ác nói: "Tôi đã nói, tôi sẽ làm cho ngươi vĩnh viễn biến mất!"
"Cô định g.i.ế.c tôi sao?"
Tôi trố mắt không tin nổi: “Cô đang phạm pháp đấy.”
Cô ta lấy điện thoại của tôi, mở khóa bằng khuôn mặt của tôi, gửi một tin nhắn và giơ điện thoại trước mặt tôi: “Ầy, nói chị trên đường đi du lịch bị tai nạn, xe hư người mất chẳng phải là được sao?”
Xin tha. Cho dù xe bị đ.â.m và có người c.h.ế.t, pháp y sẽ tìm ra nguyên nhân thực sự của cái c.h.ế.t thôi.
Bằng chứng sơ sài như vậy, lúc đó cảnh sát không cần điều tra, chỉ cần nhìn vào biên bản khám nghiệm t.ử thi là có thể hiểu được tất cả, cô ta đúng là ngu ngốc.
Nhưng tôi không châm chọc.
Cô ta nắm lấy cằm tôi, hung ác nói: “Nhân tiện, chị, em đã chuẩn bị một món quà cho chị.”
Một món quà khác...
"Anh, anh ra đây đi.”
Tôi nhìn theo ánh mắt của cô ấy và thấy Kỳ Chiêu.
15.
Nhìn thấy Kỳ Chiêu, trong mắt tôi tràn đầy vẻ không thể tin được: "Anh? Sao anh lại ở đây?”
Kỳ Chiêu cười lạnh một tiếng, "Anh đương nhiên là tới giúp em gái rồi."
Nam Nam vô cùng trìu mến nắm lấy cánh tay Kỳ Chiêu, nhấn mạnh: “Anh trai tôi nói, anh ấy chỉ có một cô em gái mà”
Cô mỉm cười ngẩng đầu nhìn Tề Chiêu: "Anh xem có đúng không?"
Kỳ Chiêu nhìn tôi: "Đương nhiên."
Tôi dán c.h.ặ.t mắt vào Kỳ Chiêu: “Kỳ Chiêu, anh thực sự…”
Nam Nam mỉm cười hài lòng, cô ta đứng thẳng người: “Chị còn nhớ bí mật mà tôi vô tình để chị nghe được từ anh trai không, đây là giao dịch giữa tôi và anh ấy đó.”
"Sau khi gi.ế.t chị, tôi sẽ nhường toàn bộ cổ phần cho anh trai, đến lúc đó, anh ấy sẽ là người thừa kế chân chính của Nam gia."
Những cái nhíu mày của tôi sâu hơn.
Điều kiện này quả thực rất hấp dẫn.
Trước những lợi ích to lớn, hầu hết mọi người sẽ không thể cưỡng lại sự cám dỗ.
Kỳ Chiêu phản bội ta cũng không có gì lạ.
"Đây là Triệu Yên và Nam Tưởng nói cô làm sao?"
Nam Nam liếc nhìn tôi một cái rồi cầm kim tiêm trên bàn lên: "Không liên quan gì đến ông ta."
Tôi và Kỳ Chiêu nhìn nhau vài giây, rồi quay sang phía Nam Nam hỏi: “Vậy tại sao mẹ cô không đi cùng cô?”
Cô dùng đầu ngón tay phủi phủi gối, nhíu mày: "Chị, đã đến lúc này rồi, chị còn nghĩ cái gì nữa?"
“Nói thật.” Cô ta cầm cây kim tiêm đi tới trước mặt tôi, “Nếu không phải vì không muốn để lại giấu vết, tôi thực sự không muốn chị ch.ế.t vui vẻ như này đâu.”
Trong mắt tôi hiện lên vẻ hoảng sợ: "Cô muốn làm gì? Dừng tay!"
"Tất nhiên." Cô ấy giơ kim tiêm trước mặt tôi, "Là dừng chỗ chị rồi.”
“Nam Nam.”
Âm thanh của Kỳ Chiêu vang lên.
Nam Nam dừng động tác trong tay lại, quay đầu nhìn anh.
“Không bằng…”
Kỳ Chiêu cười âm trầm, đáy mặt lạnh lẽo: “Để anh làm cho.”
Anh nhìn tôi chằm chằm, âm thanh lạnh lẽo: “Nhiều năm anh chịu đựng như vậy, nên để chính tay anh tự trả lại.”
Nước mắt tôi trào ra, âm thanh run rẩy:”Không, không được.”
Nam Nam vô cùng mừng rõ khi thấy cảnh này, đưa kim tiêm cho Kỳ Chiêu: “Anh muốn làm gì em đều sẽ ủng hộ.”
Kỳ Chiêu cầm kim tiêm, từng bước một tới gần tôi.
Kim tiêm lạnh lẽo dán lên da của tôi, làm tôi nổi một tầng da gà.
“Đừng! Xin anh, Kỳ Chiêu, đừng!”