Về nhà gì chứ?
Tôi nhíu mày khó hiểu, thuận miệng đáp:
“Rượu vẫn chưa uống hết, chưa về.”
Một cơn gió lạnh thổi qua.
Tôi run lên, hắt hơi một cái.
Trong lòng tức tối nghĩ thầm.
Chắc chắn là tên khốn kia đang mắng mình.
Đột nhiên, vai tôi ấm lên.
Chu Bách Bác chẳng biết đã đứng cạnh tôi từ lúc nào, nhẹ nhàng khoác áo vest của anh lên vai tôi.
Rồi tiện tay lấy luôn ly rượu trong tay tôi.
Tôi khựng lại, ngơ ngác ngẩng đầu nhìn anh.
Chu Bách Bác nâng ly rượu lên, cúi mắt nhìn tôi.
Ngay đúng vị trí tôi vừa uống, anh ngửa đầu uống cạn.
Yết hầu khẽ chuyển động.
“Rượu uống hết rồi, về nhà thôi.”
Ánh mắt anh đen sâu thẳm, nhưng lại nóng bỏng đến lạ.
Hơi thở ấm áp khẽ lướt qua bên tai.
Tôi cúi đầu, vành tai đỏ bừng, lắp bắp đáp:
“V... vâng.”
Trai đẹp bây giờ... đều bạo dạn như vậy sao?
Vừa rồi...
Có phải tôi và anh đã gián tiếp hôn nhau rồi không...?
Đến khi ngồi vào ghế phụ lái, tôi đỏ mặt, ngẩn ngơ nhìn ra ngoài cửa kính.
Một cửa hàng trai bao đập ngay vào mắt.
Mớ suy nghĩ rối như tơ trong đầu tôi bỗng chốc được gỡ tung.
Nghe nói có vài trai bao vì muốn kiếm khách nên sẽ chủ động ra ngoài mời chào.
Tôi đưa mắt nhìn lại.
Lúc này, Chu Bách Bác đang cúi đầu, cẩn thận giúp tôi cài dây an toàn.
Động tác vừa dịu dàng vừa chu đáo.
Ngắm gương mặt góc cạnh anh tuấn của anh ở khoảng cách gần, tôi không kìm được nuốt khan.
Bảo sao anh lại tốt bụng như vậy, nào là uống rượu giúp tôi, nào là lái xe đưa tôi về.
Thì ra... là trai bao đang kéo khách.
Vừa nghĩ đến việc lúc này Phương Lương vẫn đang lén lút dây dưa với người phụ nữ khác sau lưng mình.
Dựa vào đâu anh ta làm được, còn tôi thì không?
Lý trí trong tôi phút chốc sụp đổ.
Tôi lấy hết can đảm, vòng tay ôm lấy cổ Chu Bách Bác, khẽ đặt lên môi anh một nụ hôn.
Vụng về.
Non nớt.
Ngay khi tôi vừa định rời môi, anh lại không cho phép.
Bàn tay giữ lấy sau đầu tôi, ép nụ hôn ấy càng thêm sâu.
Đầu óc tôi dần mê man, hơi thở cũng trở nên gấp gáp.
Thiếu dưỡng khí đến mức tôi khẽ đưa tay đẩy anh.
Rồi chậm rãi thương lượng:
“Anh... ở bên em một đêm.”
“Em trả tiền.”
Ánh mắt anh khẽ d.a.o động, giọng nói trầm khàn:
“Em nghĩ kỹ rồi chứ? Đừng hối hận.”
8
Dòng suy nghĩ quay về thực tại.
Bàn tay đặt nơi eo nóng bỏng đến mức khiến mặt tôi đỏ bừng.
Tôi kiếm cớ, vội vàng rời khỏi khách sạn.
Nhưng vừa ra ngoài đã bị Phương Lương chặn lại.
Anh ta hùng hổ túm c.h.ặ.t cổ tay tôi, chất vấn:
“Thằng đó đâu rồi?”
“Liên quan gì đến anh? Chúng ta chia tay rồi.”
Tôi không muốn phí lời với anh ta, định bỏ đi nhưng thế nào cũng không gỡ được bàn tay đang siết c.h.ặ.t mình.
Thấy thái độ tôi lạnh nhạt, anh ta càng dùng sức mạnh hơn, bóp đến mức cổ tay tôi đau nhói.
Anh ta cười lạnh.
“Thì sao chứ? Thẩm Vân Sênh, ngoài miệng em nói yêu anh, vậy mà vừa chia tay đã lên giường với thằng khác.”
“Anh biết ngay mà, mấy lời đồn hồi đại học về đời tư lăng nhăng của em đều là thật. Trước khi quen anh, chắc em cũng ngủ với không ít đàn ông rồi nhỉ?”
“Một đôi giày rách mà còn làm ra vẻ thanh cao cái gì?”
Tôi không dám tin nhìn anh ta.
Rõ ràng anh ta biết những lời đồn năm đó đều là bịa đặt.
Nỗi tủi thân cùng cơn giận chưa từng có đồng loạt dâng lên trong lòng.
“Anh nói vậy có bằng chứng không?”
Một giọng nam lạnh lùng vang lên.
Ngay sau đó, cổ tay tôi được kéo trở lại, cả người bị ôm vào lòng.
Trong khoảnh khắc, tầm mắt tôi chỉ còn lại gương mặt nghiêng của Chu Bách Bác.
Môi anh mím c.h.ặ.t, ánh mắt lạnh lẽo và sắc bén, nhìn thẳng về phía Phương Lương.
“Anh Phương, chẳng lẽ anh không biết bịa đặt, vu khống người khác là phải chịu trách nhiệm trước pháp luật sao?”
“Ngày mai, luật sư của tôi sẽ liên hệ với anh.”
Sắc mặt Phương Lương lập tức tái mét.
Anh ta vội đổi giọng:
“Tôi chỉ nói bừa vài câu thôi mà, có gì to tát đâu.”
Tôi nghiêng đầu nhìn Chu Bách Bác đang đứng ra bảo vệ mình.
Một dòng ấm áp lặng lẽ dâng lên trong lòng.
Hình như...
Kết hôn với anh cũng không phải là chuyện tệ đến thế.
9
Sau khi cắt đuôi được Phương Lương, Chu Bách Bác nâng cổ tay vừa bị anh ta bóp đau của tôi lên.
Những ngón tay thon dài, rõ khớp xương nhẹ nhàng xoa bóp cho tôi.
Anh hờ hững hỏi:
“Sao lúc nãy em không đợi tôi ra cùng?”
Tôi chợt thấy chột dạ.
Chẳng lẽ lại nói rằng bây giờ chỉ cần nhìn thấy mặt anh là tôi lại nhớ đến chuyện hoang đường xảy ra tối qua?
Hơn nữa, vốn dĩ cũng là do tôi say rượu làm càn, vô duyên vô cớ xem người ta là trai bao, còn ngủ với anh nữa.
“Anh thật sự muốn kết hôn với em sao?”
Tôi lấy hết can đảm, ngập ngừng một lúc mới lên tiếng:
“Thật ra chuyện tối qua... anh cũng không cần phải chịu trách nhiệm đâu. Dù sao người sai cũng là em.”
“Với lại, chúng ta tổng cộng mới gặp nhau có ba lần.”
Dù tôi rất thân với bạn thân là Chu Thanh Thanh, nhưng lại rất ít khi gặp anh trai cô ấy.
Hai người có số điện thoại của nhau cũng là vì một lần gặp mặt trước đây, Chu Bách Bác chủ động xin số tôi. Anh nói tôi là bạn của Chu Thanh Thanh, sau này nếu có chuyện gì thì có thể liên lạc với anh.
“Ừ, là bốn lần.”
Anh nhẹ giọng sửa lại.
Tôi ngẩn người.
Không ngờ điều anh để tâm lại là chuyện này.
Nhưng nghĩ mãi vẫn không ra.
Ngoài lần nhập học đại học, một lần trong lễ tốt nghiệp và lần này...
Còn lần nào nữa?
Đột nhiên, giữa trán tôi bị anh khẽ b.úng một cái.
“Đừng nhíu mày nữa.”
Chu Bách Bác dịu dàng nói:
“Nếu bây giờ em thấy mọi chuyện tiến triển quá nhanh, tôi có thể đợi.”
“Nhưng với điều kiện là em không được từ chối ở bên cạnh tôi.”