Tôi với bố tôi giống hệt nhau, đều là những kẻ cuồng ngoại hình đến mức cực đoan.

Có lẽ là vì hai bố con tôi trông đều có chút khó nhìn.

Con người ta sinh ra vốn dĩ sẽ luôn có hảo cảm với những thứ mà bản thân không sở hữu.

Ngay cả một đứa trẻ năm tuổi cũng không ngoại lệ, thì một ông chú bốn mươi tuổi lại càng không.

Nghe nói mẹ ruột của tôi rất xinh đẹp, nhưng lòng dạ lại khá tàn nhẫn.

Sau khi sinh tôi ra đến ngày thứ hai, bà ấy đã ôm theo hơn hai trăm nghìn tệ tiền sính lễ của bố tôi rồi biến mất không một dấu vết.

Bố tôi thường xuyên nâng mặt tôi lên rồi than ngắn thở dài:

“Sao con không thừa hưởng được một chút xíu nào từ mẹ con thế hả?

Dù chỉ một chút thôi cũng được mà?"

Hóa ra nhan sắc thực sự là một loại tiền tệ cứng.

Dù cho mỗi lần bố tôi nhắc đến bà ấy đều nghiến răng nghiến lợi vì hận, nhưng khi nói về gương mặt kia thì lại không thể không tán thưởng.

Sau này bố tôi phất lên.

Bố trở nên giàu có hơn rất nhiều so với thời điểm mới quen mẹ tôi.

Từ khoảnh khắc đó, cuộc đời của bố đã có một ý nghĩa mới, đó chính là phải tìm bằng được một người phụ nữ đẹp hơn mẹ tôi.

Có lẽ nhờ vào việc ra tay thực sự hào phóng, những năm gần đây, nhan sắc của những đối tượng hẹn hò với bố tôi càng ngày càng cao.

Thậm chí không thiếu một vài hot girl mạng hay ngôi sao nhỏ.

Nhưng không một ai ngoại lệ, chẳng có ai muốn kết hôn với ông cả.

Lừa tiền của ông thì được, chứ kết hôn thật thì đúng là có chút khó nhìn.

Dù sao thì chính tôi khi soi gương cũng tự giật mình bởi khuôn mặt giống ông như đúc này.

Thế nhưng, trên con đường theo đuổi cái đẹp, bố tôi chưa từng dừng bước.

Cuối cùng thì ông cũng gặp được một người, tuy rằng ham tiền của ông nhưng cũng chịu cùng ông lập gia đình.

Lần đầu tiên tôi nhìn thấy bà ấy, trong lòng tôi chỉ có một ý nghĩ duy nhất.

Bố tôi nhất định phải luôn giàu có, nếu không thì làm sao nuôi nổi vị đại Phật này đây?

Cho đến khi có một cậu bé thò đầu ra từ phía sau lưng bà ấy, tôi liền lập tức thay đổi ý định.

Tôi phải lừa hết tiền của bố tôi vào tay mới được, nếu không thì anh trai nhỏ đẹp trai thế này có khi không thuộc về tôi nữa mất.

Dù sao thì lòng yêu thích cái đẹp, ai ai cũng có mà.

2

Nghe nói hai người họ rất nhanh đã đi đăng ký kết hôn, bà nội tôi bảo tiền sính lễ còn cao hơn cả mẹ tôi ngày xưa.

Tôi gật đầu, bày tỏ sự thấu hiểu.

Bởi vì nhan sắc chính là giang sơn mà.

Bà nội gõ vào đầu tôi một cái, nói:

“Cháu đúng là đồ ngốc, quay đi quay lại rồi bà ta sẽ lừa hai bố con cháu đến cái quần đùi cũng không còn đâu."

Tôi có chút hoảng hốt cúi đầu nhìn xuống, mới bảo:

“Cái quần đùi này của con, bà ấy với con trai bà ấy chắc là đều không mặc vừa đâu ạ?"

Bà nội tôi hậm hực bỏ đi vì bất lực, miệng không ngừng lẩm bẩm đúng là nghiệp chướng.

Thật ra tôi rất hiểu cho bố tôi, khó khăn lắm mới gặp được một người vừa xinh đẹp, lại vừa chịu kết hôn với ông, không chê ông đã qua một đời vợ, cũng không chê ông đèo bồng thêm một đứa con riêng.

Mà người ta chỉ một lòng một dạ nhắm vào tiền của ông thôi.

Đúng là cần phải nắm bắt thật tốt.

Bởi vì đêm dài lắm mộng.

Chẳng ai biết trước được bố tôi có giàu có mãi như vậy không, cũng chẳng ai biết được người phụ nữ này có mãi yêu tiền như thế không.

Và tất nhiên rồi.

Cũng chẳng ai biết được khi nào gu thẩm mỹ của bà ấy đột nhiên thức tỉnh, bỗng nhận ra người đầu ấp tay gối bên cạnh trông thực sự xấu đến mức đáng sợ, đến mức tiền bạc cũng không thể trấn áp nổi nữa.

Trước khi hai vị tiên t.ử chuyển đến nhà tôi.

Bố tôi dặn đi dặn lại tôi rằng:

“Con nhất định phải biểu hiện thật thân thiện một chút, đừng có nhỏ mọn, phải biết chia sẻ đồ tốt của mình với anh trai đẹp trai nhé."

Tôi khiêm tốn hỏi lại:

“Thế nào thì được gọi là đồ tốt ạ?"

Bố tôi suy nghĩ một lát rồi đáp:

“Chính là những thứ bình thường con không nỡ dùng, cũng không nỡ ăn, thì đó chính là đồ tốt."

Tôi bừng tỉnh đại ngộ.

Việc chia sẻ đối với tôi mà nói, chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay.

Dù sao thì ngay từ ngày đầu tiên bước chân vào trường mầm non, cô giáo đã dạy chúng tôi phải biết chia sẻ rồi.

Nhưng tôi không hiểu, tại sao sau khi tôi đem chiếc váy nhỏ chia sẻ cho anh trai, sắc mặt của dì đẹp gái kia trông lại kỳ lạ đến thế?

Bà ấy thậm chí còn có chút chán ghét đẩy tay tôi ra, mặt sắc lại nói:

“Con đang mỉa mai con trai dì trông giống con gái đấy à?"

3

Tôi có chút mơ hồ nhìn bà ấy.

Lại quay đầu sang, nhìn thoáng qua người anh trai đẹp trai cũng đang mơ hồ không kém.

Tôi có chút luống cuống, đương nhiên cũng có chút tức giận.

Đây là chiếc váy mà tôi thích nhất, nhất, nhất, nhất, nhất, nhất đấy!

Nó được sửa lại từ chiếc váy cưới khi mẹ tôi kết hôn.

Tôi không có một chút ấn tượng nào về bà ấy cả, nhưng thông qua chiếc váy này, tôi dường như có thể thoáng thấy được nhan sắc kinh diễm của bà.

Hoặc giả là có thể cảm nhận được một chút, người này đã từng thực sự tồn tại.

Tôi cẩn thận nhặt chiếc váy từ dưới đất lên, rất chân thành nói với anh trai:

“Anh cũng không thích váy của em sao?

Thật ra lúc đầu em cũng hơi tiếc không muốn tặng cho anh đâu.

Đây là chiếc váy duy nhất mẹ để lại cho em, là chiếc váy đẹp nhất và độc nhất vô nhị trên đời này đấy."

Anh ấy dường như rất nhút nhát, rụt rè nhìn bố tôi, rồi lại nhìn mẹ anh ấy, nửa ngày trời cũng không rặn ra được một câu nào.

Thế là tôi tiếp tục nói:

“Nếu anh đã không thích cái này, vậy em tặng anh một món quà mới nhé."

Tôi co giò chạy bộc tốc lên lầu.

Dưới những tiếng dặn dò “đi chậm thôi" của bố tôi, tôi đã không phụ sự kỳ vọng của mọi người mà ngã sấp mặt một cái rõ đau.

Chương 1 - Anh Trai, Em Thật Sự Không Cố Ý - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia