Anh nhìn chằm chằm vào tôi.

Trong đôi mắt đen láy là d.ụ.c vọng chiếm hữu khiến người ta sởn gai ốc.

Lúc này tôi mới muộn màng nhận ra.

Thì ra từ đầu đến cuối.

Tôi chưa từng thật sự hiểu Bùi Dĩ Ngọc.

Ẩn dưới vẻ ngoài dịu dàng vô hại ấy.

Là một nội tâm bệnh hoạn và cực đoan.

Tôi nuốt khan.

Hóa ra tôi chỉ là bệnh kiều giả.

Còn anh mới là tên điên thật sự!

Sau khi nghĩ thông.

Tôi cố gắng ép mình bình tĩnh lại, nghiêm túc nói với anh:

"Anh... không, Bùi Dĩ Ngọc, anh nghe em giải thích trước đã.””

Nhưng anh chỉ khẽ dùng ngón tay thon dài chặn lên môi tôi, cười nhẹ:

"Hay là... chúng ta tính sổ trước đi.”

"Em gái thân yêu của anh, em có muốn nghĩ xem rốt cuộc em đã cho anh uống t.h.u.ố.c gì không?”

Thuốc gì...Chẳng phải chỉ là t.h.u.ố.c kích thích sao?

Ôi trời…Là t.h.u.ố.c kích thích thật!

Bảo sao tôi cứ thấy người nóng ran một cách khó hiểu.

Khoan đã, vậy thứ cứng cứng cấn dưới m.ô.n.g tôi...

Không phải thắt lưng của Bùi Dĩ Ngọc sao?

Tôi đột nhiên không dám nghĩ tiếp nữa.

Trong lúc nói chuyện, tác dụng của nửa cốc sữa cũng bắt đầu phát huy.

Hai má tôi dần nóng bừng, cổ họng cũng khô khốc khó chịu.

Theo bản năng, tôi muốn thoát khỏi vòng tay anh rồi đứng dậy.

Nhưng Bùi Dĩ Ngọc lại bế thốc tôi lên, đặt tôi xuống giường.

Bốn mắt nhìn nhau, anh từ từ cúi xuống.

Mạnh mẽ đặt từng nụ hôn vụn vặt lên trán tôi.

Tôi cứng đờ người, không dám nhúc nhích.

Chỉ cảm thấy cả người như sắp bị hơi thở nóng bỏng của anh bao trùm.

Chóp mũi chạm nhau, tôi bị Bùi Dĩ Ngọc hôn đến choáng váng.

Nhưng vẫn không nhịn được mà kháng cự:

"Ưm... Em không muốn!”

Anh khựng lại một chút, rồi cúi đầu, hôn sâu hơn.

"Ừm, anh biết.”

Tôi: ...Anh biết cái gì chứ?

Tuy không có nhiều kinh nghiệm.

Nhưng tôi cũng biết lời đàn ông nói trên giường là thứ không đáng tin nhất.

Tôi mơ mơ màng màng nghĩ như vậy.

Nên cũng không nhận ra Bùi Dĩ Ngọc đã đổi tư thế, ôm tôi trở lại vào lòng.

...

Đến khi tác dụng của t.h.u.ố.c hoàn toàn biến mất.

Ý thức hỗn loạn của tôi cuối cùng cũng tỉnh táo trở lại.

Tôi vừa chỉnh lại quần áo liền định chạy ra cửa.

Nhưng Bùi Dĩ Ngọc nắm lấy cổ tay tôi, không cho tôi đi.

Đôi mắt đen xinh đẹp của anh vẫn còn vương nét lưu luyến, hơi thở nặng nề, giọng nói cũng khàn đặc:

"Em tự thấy thỏa mãn rồi. Là mặc kệ sống c.h.ế.t của anh trai luôn sao?”

"Em gái... xin em thương anh…”

Nghe thấy giọng nói yếu ớt cầu xin ấy.

Tôi chỉ do dự đúng một giây, rồi lại bị anh kéo trở về.

...

Quả nhiên, thương đàn ông chỉ mang lại bất hạnh!

15

Sau khi ngủ say, tôi mơ một giấc mơ.

Trong mơ, tôi dùng góc nhìn của Thượng Đế để chứng kiến tất cả.

Tôi thấy ngay từ ngày đầu tiên tôi chuyển trường đến.

Bùi Dĩ Ngọc đã nhìn theo bóng lưng tôi rất lâu.

Chỉ là lúc tôi quay đầu lại.

Anh liền bình thản thu ánh mắt về.

Rồi dùng b.út đen viết lên tờ đề thi:

[Em ấy đáng yêu quá.]

[Tên cũng thật hay. Bé đáng yêu, muốn hôn.]

[Xin chỉ giáo cách được Thẩm Thư Tình coi như cún cưng mà yêu chiều.]

[Tôi tình nguyện để em ấy chơi đùa với mình bất kể ngày đêm, bất kể nơi đâu.]

...

Tôi nhìn thấy kỹ thuật theo dõi của mình vụng về đến mức nào.

Bùi Dĩ Ngọc rõ ràng đã phát hiện ra tôi từ lâu.

Thế nhưng anh vẫn giả vờ như không hề biết gì.

Lần tôi lục tủ quần áo của anh cũng vậy.

Động tĩnh lớn đến thế, anh chẳng những cố ý kéo lỏng cổ áo choàng tắm.

Mà còn đứng chờ trong phòng tắm một lúc lâu.

Rồi mới bước ra dọa tôi.

Thậm chí có lần, sau khi tôi lén nhìn trộm anh suốt nửa đêm.

Vì buồn ngủ quá nên gục đầu ngủ luôn.

Ngay giây tiếp theo, Bùi Dĩ Ngọc vốn đang "ngủ say" trên giường lập tức mở mắt.

Anh khẽ véo má tôi, rồi cẩn thận bế tôi về phòng.

Sau đó, giống hệt như cách tôi từng nhìn anh.

Anh quỳ bên giường tôi.

Không chớp mắt nhìn tôi chăm chú.

Ánh mắt bệnh hoạn, trần trụi, say mê đến cực điểm.

16

Những ngày sau đó, dù tôi gọi hệ thống thế nào.

Nó cũng không xuất hiện thêm lần nào nữa.

Còn Bùi Dĩ Ngọc thì hoàn toàn không giả vờ nữa.

Anh bắt đầu dùng chính cách trước đây tôi đối xử với anh để đối xử lại với tôi.

Chỉ khác ở chỗ, tuy bề ngoài tôi diễn vai u tối cố chấp.

Nhưng thực chất chỉ là một cô gái vui vẻ, lạc quan.

Còn Bùi Dĩ Ngọc lại là một tên biến thái âm u chính hiệu.

Bây giờ đã rất khuya, tôi nhắm mắt lại.

Nhưng một lần nữa.

Lại cảm nhận được ánh mắt ướt át, đặc quánh ấy đang dán c.h.ặ.t lên người mình.

Có người đang nấp trong bóng tối nhìn chằm chằm vào tôi.

Dùng ngón chân nghĩ cũng đoán được đó là ai.

Tôi hít sâu một hơi, ngồi bật dậy, dùng hết sức ném chiếc gối ôm về phía cửa.

Ngay sau đó, bên kia truyền đến tiếng rên khẽ đầy kiềm nén của thiếu niên.

Tôi tức rồi, tức quá... nên chỉ tức được một chút.

Chẳng có chút uy h.i.ế.p nào, tôi mắng một câu:

"Bùi Dĩ Ngọc, anh bị bệnh à?

Rồi lại lập tức rụt cả người vào trong chăn, nhát gan co rúm lại.

Không chọc nổi tên điên, chẳng lẽ còn không trốn nổi sao?

Thế mà Bùi Dĩ Ngọc lại được nước lấn tới.

Anh ngồi xuống bên mép giường tôi, dịu dàng cầu xin: