Chương 1

Buổi sáng đầu thu, sân trường Trung học số Một thành phố náo nhiệt hơn thường lệ.

Tiếng chuông vào tiết vừa vang lên, hành lang khối mười hai vẫn còn đông kín học sinh. Người ôm sách chạy vội, người tranh thủ chép nốt bài tập, tiếng cười nói hòa lẫn với tiếng giày thể thao gõ trên nền gạch tạo nên bầu không khí quen thuộc của một ngày học mới.

Ở cuối hành lang, một bóng người bước nhanh về phía bảng thông báo.

“Tránh đường một chút.”

Giọng nói trong trẻo nhưng chẳng hề khách sáo.

Đám học sinh tự động tách sang hai bên.

Thẩm Dịch đeo balô một bên vai, mái tóc đen hơi rối vì vừa chạy từ bãi gửi xe lên. Gương mặt cậu trắng trẻo, đường nét thanh tú, đôi mắt phượng hơi xếch khiến người đối diện có cảm giác khó gần.

Cậu dừng trước bảng thông báo, ánh mắt lập tức dừng ở danh sách xếp hạng kỳ thi tháng.

Hạng nhất.

Hạ Trạch.

Điểm tổng: 742.

Ngay bên dưới.

Hạng hai.

Thẩm Dịch.

Điểm tổng: 740.

Chỉ kém hai điểm.

Khóe môi Thẩm Dịch khẽ giật.

“Lại là anh ta. Có hai điểm thôi cũng không chịu nhường.”

Giọng nói lạnh nhạt vang lên phía sau.

“Có bản lĩnh thì lần sau vượt tôi.”

Thẩm Dịch không cần quay đầu cũng biết là ai.

Mùi hương bạc hà thoang thoảng, cộng thêm chất giọng trầm bình tĩnh ấy, cả trường này chỉ có một người.

Cậu quay người.

Quả nhiên.

Hạ Trạch đứng ngay sau lưng.

Đồng phục được mặc chỉnh tề, cà vạt cài ngay ngắn, dáng người cao hơn Thẩm Dịch gần một cái đầu. Gương mặt đẹp trai đến mức nổi bật giữa đám đông, nhưng biểu cảm lúc nào cũng nhàn nhạt như thể chẳng có việc gì trên đời đáng để anh quan tâm.

Điều khiến Thẩm Dịch ghét nhất chính là vẻ mặt đó.

Lúc nào cũng bình tĩnh.

Lúc nào cũng thắng cậu đúng một chút.

Như thể cố ý.

Thẩm Dịch khoanh tay.

“Đừng tưởng đứng nhất vài lần là ghê gớm.”

Hạ Trạch nhìn bảng điểm, bình thản đáp:

“Ừ.”

“…”

“Tháng sau cố lên.”

Một câu nói nhẹ tênh.

Lại giống như đổ thêm dầu vào lửa.

Thẩm Dịch cười khẩy.

“Tôi cần anh cổ vũ chắc?”

Hạ Trạch nhìn cậu vài giây.

Khóe môi khẽ cong lên.

“Không cần. Vì dù sao em cũng sẽ tự cố gắng.”

Hai chữ “em” khiến Thẩm Dịch cau mày.

“Anh gọi ai là em?”

Hạ Trạch nhướng mày.

“Lỡ miệng.”

“Nói chuyện cho đàng hoàng.”

“Được.”

Nhìn vẻ mặt bình thản của đối phương, Thẩm Dịch càng tức.

Đúng lúc ấy.

Một quả bóng rổ từ sân thể d.ụ.c bay thẳng lên hành lang.

“Ầm!”

Thẩm Dịch chỉ kịp nghe tiếng hô.

“Coi chừng!”

Ngay sau đó, một bàn tay mạnh mẽ kéo cổ tay cậu sang bên.

Quả bóng sượt qua vai, đập mạnh vào cửa kính phía sau.

“Rầm!”

Mọi người giật mình.

Thẩm Dịch loạng choạng một bước rồi mới đứng vững.

Bàn tay đang nắm cổ tay cậu rất ấm.

Cậu ngẩng đầu.

Hạ Trạch vẫn giữ nguyên tư thế kéo cậu lại.

Khoảng cách giữa hai người gần đến mức Thẩm Dịch có thể nhìn rõ hàng mi dài của đối phương.

Chỉ vài giây.

Hạ Trạch lập tức buông tay.

“Cẩn thận.”

Nói xong liền quay người bỏ đi.

Thẩm Dịch đứng sững.

Không hiểu sao trong lòng lại thấy hơi khó chịu.

“Anh ta…Cứ thích ra vẻ.”

Tiết thể d.ụ.c buổi chiều.

Hai lớp mười một và mười hai học chung sân.

Thầy giáo chia đội thi bóng rổ.

Không ngoài dự đoán.

Hạ Trạch và Thẩm Dịch đứng ở hai đội đối diện.

Tiếng còi vang lên. Trận đấu bắt đầu.

Hạ Trạch vừa nhận bóng đã bị ba người kèm.

Thẩm Dịch nhân cơ hội cướp bóng, dẫn thẳng về phía rổ.

“Đẹp lắm!”

Đám bạn cùng lớp hò hét.

Ngay khi Thẩm Dịch bật nhảy định ném bóng. Một bóng người cao lớn từ phía sau lao tới.

“Chát!”

Hạ Trạch chặn bóng ngay trên không. Quả bóng bật ngược trở lại.

Tiếng reo hò vang khắp sân.

Thẩm Dịch đáp xuống đất, trừng mắt nhìn đối phương.

“Anh cố tình đúng không?”

Hạ Trạch cầm bóng, vẻ mặt vô tội.

“Thi đấu thôi.”

“Tôi nhớ rồi.”

“Ừ.”

“Lần sau đừng trách.”

“Được.”

Thái độ bình thản ấy khiến Thẩm Dịch càng thêm bực bội.

Kết quả. Đội của Hạ Trạch thắng ba điểm.

Tan học.

Bạn thân của Thẩm Dịch là Lâm Nghiên ôm vai cậu cười ha hả.

“Cậu đúng là oan gia với Hạ Trạch. Từ học tập đến bóng rổ, cái gì cũng phải hơn thua.”

Thẩm Dịch hừ lạnh.

“Tôi chỉ ghét cái mặt lúc nào cũng bình tĩnh của anh ta.”

Lâm Nghiên bật cười.

“Tớ thấy Hạ Trạch cũng đâu đáng ghét.”

“Cậu không hiểu.”

“Hử?”

“Anh ta cứ như đang coi thường tớ.”

Lâm Nghiên nhún vai.

“Có khi người ta chỉ không biết cách nói chuyện.”

Thẩm Dịch khoát tay.

“Đừng nhắc nữa.”

Chiều tối.

Thẩm Dịch vừa mở cửa nhà đã ngửi thấy mùi thức ăn thơm phức.

Bố cậu đang bày bát đũa lên bàn.

“Con về rồi à?”

“Dạ.”

“Rửa tay rồi ăn cơm.”

Trong bữa ăn.

Không khí có chút khác lạ.

Bố cậu liên tục gắp thức ăn cho con trai, mấy lần định nói gì đó rồi lại thôi.

Thẩm Dịch đặt bát xuống.

“Bố có chuyện gì sao?”

Người đàn ông trung niên khẽ thở dài.

“Tiểu Dịch. Bố có chuyện muốn nói.”

Thẩm Dịch nhìn ông.

“Bố…Sắp kết hôn.”

Chiếc đũa trong tay cậu khựng lại.

Một lúc lâu sau.

Cậu mới khẽ hỏi.

“… Thật ạ?”

Bố cậu gật đầu.

“Ừ.”

“Bố đã suy nghĩ rất lâu. Mấy năm nay chỉ có hai bố con nương tựa nhau. Bố cũng mong có người cùng chăm sóc gia đình.”

Thẩm Dịch cúi đầu.

Mẹ cậu mất từ khi cậu học tiểu học.

Suốt nhiều năm, bố chưa từng nghĩ đến chuyện tái hôn.

Cho đến bây giờ.

Cậu im lặng vài phút rồi gật đầu.

“Nếu bố đã quyết định…Con không phản đối.”

Người đàn ông như trút được gánh nặng.

“Cảm ơn con. Cuối tuần này, bố muốn con gặp dì ấy.”

“Còn…Có cả con trai của dì.”

Sáng thứ bảy.

Thẩm Dịch theo bố đến một nhà hàng.

Trong phòng riêng đã có một người phụ nữ khoảng hơn bốn mươi tuổi đang ngồi đợi.

Bà mỉm cười dịu dàng.

“Đây là Tiểu Dịch sao? Đẹp trai quá.”

Thẩm Dịch lễ phép gật đầu.

“Cháu chào dì.”

“Con trai dì đang đi gửi xe. Chắc sắp lên rồi.”

Đúng lúc ấy.

Cửa phòng mở ra.

Một thiếu niên cao ráo bước vào.

Người nọ ngẩng đầu. Thẩm Dịch cũng vừa lúc quay sang.

Bốn mắt nhìn nhau. Cả hai cùng c.h.ế.t lặng.

Một giây.

Hai giây.

Ba giây.

Rồi đồng thanh bật thốt.

“… Là cậu?”

“… Là anh?”

Bố Thẩm Dịch và người phụ nữ ngơ ngác nhìn hai đứa.

“Ủa… Hai đứa quen nhau à?”

Trong khi đó, trong đầu Thẩm Dịch chỉ còn một suy nghĩ duy nhất.

Người mà bố sắp cưới… lại là mẹ của Hạ Trạch.

Còn Hạ Trạch, người mà cậu ghét nhất trường, sắp trở thành anh trai trên danh nghĩa của cậu.