Chương 4: Người Anh Bất Đắc Dĩ

Sau “tai nạn” ôm nhau tối hôm trước, Thẩm Dịch quyết định một chuyện.

Phải tránh xa Hạ Trạch. Ít nhất là trong vài ngày.

Buổi sáng.

Thẩm Dịch cố tình dậy sớm hơn bình thường nửa tiếng.

Cậu nghĩ rất đơn giản.

Chỉ cần xuống nhà trước, ăn sáng trước rồi đến trường trước thì sẽ không phải chạm mặt Hạ Trạch.

Kế hoạch hoàn hảo.

Nhưng khi xuống tầng Hạ Trạch đã ngồi ngay ngắn ở bàn ăn.

Trên người vẫn là bộ đồng phục được ủi phẳng phiu, một tay cầm cốc sữa, một tay lật quyển sách tiếng Anh.

Nghe thấy tiếng bước chân, anh ngẩng đầu.

“Dậy rồi?”

“…”

Thẩm Dịch đứng sững.

“Sao anh dậy sớm thế?”

“Anh vẫn dậy giờ này.”

“…”

Thẩm Dịch nghiến răng.

Hóa ra người tính vẫn không bằng người quen nếp.

Mẹ Hạ Trạch bưng bánh mì từ bếp ra, mỉm cười.

“Hai đứa đúng là có duyên. Hôm nào cũng xuống gần như cùng lúc.”

Thẩm Dịch thầm nghĩ.

Không phải có duyên. Là oan gia.

Cậu kéo ghế ngồi xuống vị trí đối diện.

Đúng lúc ấy.

Một đĩa trứng ốp la được đẩy sang trước mặt.

“Ăn đi.”

Là Hạ Trạch.

“Tôi tự lấy được.”

“Anh biết.”

“Vậy còn đưa làm gì?”

“Tiện tay.”

“…”

Thẩm Dịch cúi đầu ăn.

Không nói thêm câu nào.

Sau bữa sáng.

Hai người cùng đi ra cổng.

Bố Thẩm Dịch vừa mang chìa khóa xe vừa nói:

“Hai đứa học cùng trường.”

“Hôm nay bố tiện đường, đưa cả hai đi.”

Thẩm Dịch lập tức từ chối.

“Con tự đi xe đạp.”

“Còn sớm mà. Con muốn vận động.”

Nói xong, cậu dắt xe đạp ra khỏi sân.

Bố cậu nhìn theo, bất đắc dĩ lắc đầu.

“Thằng bé này…”

Hạ Trạch nhìn bóng lưng Thẩm Dịch.

“Để con đi cùng.”

“Ừ, nhớ để ý em.”

“Dạ.”

Con đường đến trường rợp bóng cây.

Thẩm Dịch đạp xe rất nhanh.

Trong đầu chỉ có một ý nghĩ.

Không được để Hạ Trạch đuổi kịp.

Nhưng mới đi được vài phút…Một chiếc xe đạp màu đen đã chạy song song với cậu.

“Buổi sáng đạp nhanh như vậy nguy hiểm.”

Giọng Hạ Trạch bình thản vang lên.

Thẩm Dịch không thèm nhìn.

“Liên quan gì đến anh.”

“Đường đông.”

“Tôi biết nhìn.”

“Ừ.”

“Anh đừng đi cạnh tôi.”

“Được.”

Miệng thì nói được.

Nhưng khoảng cách giữa hai chiếc xe vẫn không đổi.

Thẩm Dịch tăng tốc.

Hạ Trạch cũng tăng.

Thẩm Dịch giảm.

Hạ Trạch cũng giảm.

“…”

Cuối cùng Thẩm Dịch chịu hết nổi.

“Anh bám theo tôi làm gì?”

Hạ Trạch đáp rất tự nhiên.

“Đường này đến trường.”

“…”

“Tôi cũng đi.”

“…”

Thẩm Dịch cứng họng.

Không phản bác nổi.

Vừa đến cổng trường. Lâm Nghiên đã chạy tới.

“Cậu đến rồi…”

Nói được nửa câu.

Ánh mắt cô chuyển sang Hạ Trạch.

Lại nhìn Thẩm Dịch.

Cuối cùng là hai chiếc xe đạp.

Biểu cảm lập tức trở nên vô cùng kỳ lạ.

“Hai người…Cùng đến?”

Thẩm Dịch đáp ngay.

“Chỉ là tiện đường.”

Hạ Trạch khẽ gật đầu.

“Ừ.”

Lâm Nghiên nén cười.

“Tớ có hỏi đâu.”

“…”

Thẩm Dịch cảm thấy mình vừa tự khai.

Giờ ra chơi.

Thẩm Dịch đang giải đề trong lớp thì cửa lớp bị gõ.

Một nữ sinh đỏ mặt đứng ngoài.

“Thẩm Dịch có người tìm.”

Cậu bước ra.

Ngoài hành lang. Một nam sinh lớp dưới ôm hộp sữa.

“Anh…Tặng anh.”

“Tôi?”

Nam sinh gật đầu liên tục.

“Em thích anh từ lâu rồi. Anh có thể…”

Cậu ta còn chưa nói hết.

Một bóng người đã đứng cạnh Thẩm Dịch.

Hạ Trạch.

Anh vừa từ tầng trên đi xuống. Ánh mắt lướt qua hộp sữa trên tay nam sinh.

“Có việc?”

Nam sinh nhận ra Hạ Trạch thì giật mình.

“Em…”

“Em…”

Hạ Trạch bình tĩnh nhìn cậu ta.

“Thẩm Dịch đang bận. Nếu không có việc gì thì về lớp đi.”

Giọng nói không lớn.

Nhưng khí thế lại khiến nam sinh luống cuống.

“Vâng…”

Cậu ta ôm hộp sữa chạy mất.

Thẩm Dịch quay sang.

“Anh làm gì?”

Hạ Trạch nhìn cậu.

“Giúp em.”

“Tôi đâu cần.”

“Anh tưởng em không thích.”

“Tôi tự từ chối được.”

“Ừ.”

Anh gật đầu.

“Lần sau anh sẽ không xen vào.”

Thẩm Dịch hừ nhẹ.

“Biết vậy thì tốt.”

Nói xong quay người vào lớp.

Không để ý rằng…Hạ Trạch vẫn đứng ngoài hành lang nhìn theo cậu rất lâu.

Buổi trưa.

Căn tin đông nghịt học sinh.

Thẩm Dịch vừa tìm được chỗ ngồi thì có ba nam sinh lớp mười đi ngang.

Một người vô ý va mạnh vào vai cậu.

Ly canh trên khay nghiêng hẳn.

Sắp đổ lên người. Bỗng có một bàn tay giữ lấy chiếc khay. Canh chỉ sóng sánh vài giọt.

Thẩm Dịch ngẩng đầu.

Lại là Hạ Trạch.

Anh giữ khay giúp cậu rồi mới buông ra.

“Cẩn thận.”

Nam sinh kia vội cúi đầu.

“Xin lỗi anh.”

“Em không cố ý.”

Hạ Trạch chỉ gật đầu.

“Không sao.”

Đợi mấy người kia đi xa.

Thẩm Dịch mới lên tiếng.

“Anh theo dõi tôi à?”

Hạ Trạch hơi sững.

“Không.”

“Sao lần nào cũng xuất hiện đúng lúc?”

“Trùng hợp.”

“Tôi không tin.”

“Ừ.”

Hạ Trạch không giải thích thêm.

Thật ra…

Không phải trùng hợp.

Chỉ là anh biết Thẩm Dịch rất hay ăn ở căn tin vào giờ này.

Cũng biết cậu thích ngồi gần cửa sổ.

Nên mỗi ngày đều sẽ đi ngang qua một lần.

Chỉ để chắc rằng cậu không gặp rắc rối.

Tan học. Trời bất ngờ đổ mưa.

Học sinh đứng kín dưới mái hiên.

Thẩm Dịch mở cặp.Rồi khựng lại. Quên mang ô.

“C.h.ế.t thật…”

Đúng lúc ấy.

Một chiếc ô màu đen đưa đến trước mặt.

“Đi chung.”

Là Hạ Trạch.

“Tôi không cần.”

“Mưa lớn.”

“Tôi chạy về được.”

“Anh không muốn mẹ lo.”

“…”

Thẩm Dịch im lặng.

Nếu cậu dầm mưa rồi bị ốm…Quả thật hai người lớn sẽ sốt ruột.

Sau vài giây.

Cậu miễn cưỡng bước vào dưới tán ô.

“Tôi chỉ mượn ô.”

“Ừ.”

“Không phải đi cùng anh.”

“Được.”

Chiếc ô không lớn.

Hai người buộc phải đứng rất gần. Thẩm Dịch cố tình dịch ra mép ngoài. Vai áo nhanh ch.óng bị nước mưa làm ướt.

Hạ Trạch nhìn thấy.

Lặng lẽ nghiêng chiếc ô về phía cậu. Nửa vai mình lập tức hứng trọn cơn mưa.

Thẩm Dịch không hề hay biết.

Đến khi về đến nhà Mẹ Hạ Trạch nhìn con trai, ngạc nhiên.

“Tiểu Trạch! Sao vai con ướt hết thế?”

Hạ Trạch bình thản thay giày.

“Lúc về gió lớn.”

“Thế còn Tiểu Dịch?”

Thẩm Dịch cúi đầu nhìn vai áo mình.

Khô ráo.

Cậu ngẩn người. Trong đầu bất giác hiện lên cảnh trên đường về.

Lúc ấy…Hình như chiếc ô vẫn luôn nghiêng về phía mình.

Thẩm Dịch quay sang.

Hạ Trạch đã xách cặp lên tầng như không có chuyện gì xảy ra.

Cậu nhìn theo bóng lưng anh rất lâu.

Lần đầu tiên, trong lòng xuất hiện một cảm giác rất lạ.

Người này…Rốt cuộc đang nghĩ gì?

Nếu thật sự ghét nhau như ở trường Vì sao anh luôn là người đứng ra giúp cậu hết lần này đến lần khác?

Thẩm Dịch không tìm được đáp án.

Còn Hạ Trạch, từ đầu đến cuối, cũng chưa từng có ý định để cậu biết.

Với anh, bảo vệ Thẩm Dịch đã trở thành một thói quen từ rất lâu trước khi họ trở thành người một nhà.