13

Thế là nơi làm việc của tôi chính thức chuyển sang nhà thi đấu.

Buổi sáng cần phải dọn dẹp đồ đạc.

Tôi thức dậy quá sớm, nên sau khi dọn dẹp xong liền tựa người vào thùng xốp để thả lỏng tâm trí.

Ngay lúc này, có hai nam sinh bước vào.

Hai kẻ hôm qua đứng cạnh Tạ Cẩn Hành, trông có vẻ khá thân thiết với cậu ta.

"Người mang nước đến hôm qua chính là Mục Ôn của khoa Nghệ thuật hả? Quả nhiên giống như lời đồn, lớn lên trông y như con gái."

"Đúng vậy, còn buộc tóc đuôi ngựa, lúc đi cứ đung đưa, nhìn lẳng lơ c.h.ế.t đi được."

"Dù sao cũng chỉ là đứa con riêng không lên được mặt bàn, mày nhìn bộ dáng cậu ta cười hôm qua xem, có cảm giác kéo ra phòng tắm phía sau là lột quần cậu ta được rồi."

"Hay hôm nay mày thử xem sao? Tao thấy cậu Tạ cũng chẳng thèm để tâm đến nó đâu."

...

Ồn ào c.h.ế.t mất.

Hai cái thằng đàn ông lắm mồm, tiểu não phát triển không đầy đủ, đại não thì hoàn toàn tịt ngóm luôn!

Lần sau ông đây sẽ tẩm thêm "gia vị" vào nước ép của hai đứa bay!

Tôi nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, rồi lại lập tức buông thõng.

Rốt cuộc thì việc hóa giải ác ý chính là kỹ năng mà tôi luôn rành rẽ từ thuở nhỏ đến nay.

14

Giây tiếp theo, từ phía sàn nhà sau lưng truyền tới âm thanh "rầm" một tiếng.

Một tên nam sinh mạnh miệng đòi lôi tôi vào buồng tắm vừa nãy đã bị Tạ Cẩn Hành đ.ấ.m một phát đo ván trên mặt đất.

Giữa lúc mọi người còn chưa kịp phản ứng, Tạ Cẩn Hành lại bồi thêm một cước nhắm thẳng vào người tên đó.

"Dám nói thêm câu nữa, tôi cho cậu không có chỗ đặt chân ở cái trường này đâu."

Thanh âm của Tạ Cẩn Hành lạnh thấu xương như lưỡi băng.

Trong lòng tôi chấn động.

Hai nam sinh nọ vội vàng lắp bắp xin lỗi.

Từ nhỏ tính nết của Tạ Cẩn Hành đã hung hãn ngang ngược, tôi thiết nghĩ ngay đến ch.ó của nhà họ Tạ, cậu ta cũng tuyệt đối không cho phép kẻ ngoài động vào.

Tôi nhắm mắt lại, đợi chờ một khoảng lặng bao trùm lấy nhà thi đấu.

Rất lâu sau, điện thoại của tôi nhận được một thông báo.

Đơn xin du học của tôi đã được thông qua, ba mươi ngày nữa, tôi có thể ngồi lên chuyến bay rời khỏi nơi đây.

Tôi nắm thật c.h.ặ.t điện thoại, giấc mộng bao năm cuối cùng cũng sắp thành sự thật rồi.

Điều đáng tiếc duy nhất là...

Sắp tới đi ra nước ngoài rồi thì đào đâu ra kim chủ lớn như Tạ Cẩn Hành nữa đây!

15

Tạ Cẩn Hành mua một căn nhà ngoài trường, bảo tôi dọn đến ở cùng.

Nhìn chằm chằm dãy địa chỉ gửi tới trong máy, tôi lâm vào trầm ngâm suy nghĩ.

Nói là kim chủ, thế mà giờ bắt đầu bắt tôi phục vụ tận nhà rồi đây.

"Cậu cứ nói thẳng là có muốn đến hay không đi!"

Cậu chủ cuống cuồng hết cả lên rồi kìa.

Tôi đành bất lực nhắn lại: "Tôi bằng lòng."

Tôi tay xách nách mang đủ mọi thể loại túi lớn túi bé đặt chân đến nhà của Tạ Cẩn Hành.

Tôi nhét đầy tủ lạnh của cậu ta bằng những loại nước trái cây mà cậu ta thích và đủ loại nguyên liệu nấu ăn.

Sau đó lôi vài cục thịt bò tươi rói ra cho vào nồi bắt đầu hầm.

Kỳ thực lúc trước cậu chủ này còn kiếm chuyện chí ch.óe với tôi vì chuyện tôi xuống bếp cơ.

Cậu ta sống cùng ông nội từ nhỏ, ông cụ nhà họ Tạ sinh hoạt thanh tịnh, ăn uống thanh đạm, nuôi dưỡng cho cậu chủ nhỏ một khuôn mặt như quen ăn cơm Tây.

Vậy nên, lần đầu tiên khi bắt gặp cảnh tượng tôi đang hì hục xào món thịt dê xào hành trong căn bếp được tân trang hàng triệu tệ của cậu ta, cậu chủ nhỏ đã bị mùi vị đặc trưng tạt thẳng vào mặt.

Suýt chút nữa là ném cả tôi lẫn cái nồi ra ngoài đường.

Trong lúc cấp bách tôi bèn bốc một miếng thịt dê nhét thẳng vào mồm Tạ Cẩn Hành.

Cậu ta tức giận lôi đình.

Nhai được hai miếng.

Hết giận luôn.

Tối hôm đó cậu chủ nhỏ này ăn liền tù tì ba bát cơm.

Hôm sau cậu chủ nhỏ chuyển cho tôi mười vạn.

Bảo tôi chịu trách nhiệm chuyện ăn uống của cậu ta trong hai tháng tới.

Tôi đành ngậm ngùi rơi lệ nhận lấy.

16

Tôi hớn hở đập tỏi.

Trong đầu nhẩm tính xem lần này cậu chủ nhỏ sẽ thưởng cho mình bao nhiêu tiền.

Lúc nhỏ mẹ tôi bận bày sạp hàng kiếm tiền, từ khi còn bé xíu tôi đã phải làm cơm cho hai người ăn.

Mẹ tôi thích ăn đồ Đông Bắc, nên tôi đã sớm luyện được tay nghề nấu nướng đủ món của ngũ hồ tứ hải.

Đối phó với kiểu cậu chủ không nhiễm bụi trần như Tạ Cẩn Hành đơn giản chỉ là chuyện nhỏ trong lòng bàn tay.

Ngay khi tôi đang thái hành, khóe mắt liếc thấy Tạ Cẩn Hành sừng sững ở cửa bếp.

Cậu ta cứ nhìn tôi chằm chằm.

Không biết là đã đứng nhìn từ bao giờ.

Tạ Cẩn Hành đột nhiên cất lời: "Nấu ăn cho tôi khiến cậu vui đến vậy sao?"

Trong lòng tôi thầm khựng lại.

Chẳng lẽ là Tạ Cẩn Hành nhìn thấu vẻ đắc ý trong lòng tôi, hay là phát giác ra sự thật rằng chi phí nguyên liệu nấu ăn trong vòng hai tháng trời của cậu ta thậm chí còn không bằng một bữa tối qua loa dạo trước của cậu ta?

Tôi cuống cuồng cúi gằm mặt xuống tảng lờ: "Tại tự dưng nhớ đến vài chuyện lúc sáng ở trường thôi."

Sắc mặt Tạ Cẩn Hành tối sầm lại đến mức mắt thường cũng có thể nhìn thấy được.

"Chuyên ngành của cậu thì có chuyện quái gì mà vui đến vậy?" Tạ Cẩn Hành ném lại một câu lạnh ngắt rồi bỏ đi.

Tôi chậm rãi thở phào nhẹ nhõm.

Thực ra ngẫm lại, số tiền nhà họ Tạ chuyển cho tôi mỗi tháng đủ để tôi sống sung túc suốt thời đại học.

Thế nhưng tôi vẫn hạ mình nhún nhường trước mặt Tạ Cẩn Hành.

Thứ nhất là tôi không muốn cậu ta gây khó dễ cho mẹ tôi.

Hai là tôi tin chắc rằng cuối cùng mình sẽ đi đến một nơi xa hơn, và tôi cần rất nhiều tiền.

Chương 4 - Anh Trai Nhà Giàu Xin Được Nhận Nuôi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia