Tôi mang theo nụ cười ngọt ngào bừng tỉnh, ngay lập tức cảm nhận được có ánh mắt đang nhìn mình.
Tôi mơ màng ngước mắt lên, nhìn thấy Tạ Cẩn Hành đang ngồi ngay mép sofa.
Tôi dụi dụi khóe mắt, kéo lại chiếc áo thun đang bị xộc xệch cuốn lên tận bụng xuống.
Tóc cũng chẳng biết đã bung ra từ lúc nào.
"Em cứ thế ngủ tít trên sofa nhà anh à?" Tạ Cẩn Hành ngồi quay lưng về phía nguồn sáng.
Dưới ánh hoàng hôn mờ ảo, tôi không nhìn rõ biểu cảm của cậu ta, chỉ thấy giọng nói của cậu ta trầm đục lạ thường.
Thì sao nào? Trước kia tôi cũng ngủ rồi chứ có phải chưa đâu.
"Mấy giờ rồi, em đi nấu cơm đây." Tôi định lật người bước xuống sofa, nhưng không hiểu sao lại theo phản xạ đạp mạnh chân về phía trước.
Bàn chân tôi cứ thế giẫm thẳng lên đùi Tạ Cẩn Hành.
Xong đời rồi.
Kiểu này là bị băm vằm ra làm nguyên liệu bữa tối mất thôi.
21
Chân tay tôi khua khoắng loạn xạ định rút về, nhưng lại bị Tạ Cẩn Hành tóm c.h.ặ.t lấy mắt cá chân.
"Ban nãy ăn mặc hớ hênh cứ lượn lờ bên cạnh anh, bây giờ lại còn dám giẫm lên anh nữa." Tạ Cẩn Hành rướn người áp sát tới: "Mục Ôn, sao trước kia anh không phát hiện ra em to gan đến thế nhỉ?"
Lúc này tôi mới nhìn rõ đôi mắt của Tạ Cẩn Hành.
Khuôn mặt góc cạnh như tạc tượng của cậu ta nhuốm một tia d.ụ.c vọng khiến người ta lạnh gáy, đôi mắt hơi phiếm hồng, đáy mắt như đang cố kìm nén một cảm xúc cồn cào.
Tôi ngây ngốc nhìn cậu ta.
Não bộ c.h.ế.t máy ngay tại chỗ.
Quần áo của tôi đa phần là áo sơ mi và áo phông dáng rộng, ban nãy đạp trúng anh cũng chỉ là vô tình thôi, anh có thể đ.á.n.h tôi mắng tôi, nhưng đừng nói mấy lời kỳ quái khiến người ta không hiểu gì thế chứ!
"Giả vờ ngốc nghếch cái gì? Đây chẳng phải là điều em hằng mong mỏi sao?" Tạ Cẩn Hành túm lấy eo tôi, từ từ vén vạt áo phông của tôi lên và nói: "Cố tình ngủ hớ hênh không phòng bị trong nhà anh, lại còn để chân trần hở eo, đừng tưởng anh không biết em đang nghĩ gì..."
Tôi nhớ trước kia cũng có lần tôi ngủ quên trên sofa, nhưng lại bị Tạ Cẩn Hành đạp phăng xuống đất với lý do tôi cản trở cậu ta lấy điều khiển tivi cơ mà.
Sao chỉ mới vài năm ngắn ngủi mà mọi thứ đã thay đổi hoàn toàn thế này?!
Tạ Cẩn Hành cúi xuống hôn c.h.ặ.t lấy môi tôi.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi vô thức định ngoảnh đầu né tránh, nhưng giây tiếp theo đã bị Tạ Cẩn Hành giữ rịt lấy gáy.
Tiếng môi lưỡi giao triền đầy d.ụ.c vọng vang lên giữa phòng khách buổi hoàng hôn.
Tạ Cẩn Hành hôn cực kỳ thô bạo, tôi cảm thấy hai mắt mình nổ đom đóm, não tủy như sắp bị hút cạn ra ngoài.
Cho đến khi tôi cảm thấy thắt lưng truyền đến một trận lạnh ngắt.
Bàn tay Tạ Cẩn Hành như mang theo dòng điện, xẹt xẹt giật từ vòng eo chạy thẳng lên đỉnh đầu.
Cùng với cái lạnh ngấm sâu hơn, lúc này tôi mới hoàn toàn bừng tỉnh khỏi giấc ngủ trưa như cơn ác mộng.
Tôi dùng sức đẩy mạnh Tạ Cẩn Hành ra.
22
Tạ Cẩn Hành tức giận rồi.
Cậu ta từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ bị ai cự tuyệt.
Tạ Cẩn Hành kìm c.h.ặ.t hai tay tôi rồi ấn ngược xuống ghế sofa.
Chuông cảnh báo trong tôi reo vang, chắc không phải là cậu chủ nhỏ này tức quá nên định làm căng đấy chứ?!
Tôi vội vàng nương theo cậu ta: "Anh đã chuẩn bị dụng cụ chưa?"
"Dụng cụ gì?" Tạ Cẩn Hành nhíu mày, giọng nói có phần khàn khàn: "Lần đầu tiên, không chơi trò màu mè."
"Không phải mấy thứ đó! Trước đây anh chưa từng xem phim đen à?!" Tôi khó hiểu hét lớn.
"Sao anh lại đi xem mấy thứ đó, anh có phải là đồng…" Vẻ mặt Tạ Cẩn Hành sững lại một thoáng, giọng nói trầm xuống, mang theo ý vị nghiến răng nghiến lợi: "Trước giờ anh chưa từng đụng vào nam hay nữ nào cả..."
Não bộ tôi bắt đầu hoạt động hết công suất: "Cậu chủ à, làm chuyện này cần phải có chất bôi trơn, cửa hàng tiện lợi dưới nhà có bán đấy! Nếu không ngày mai em phải khiêng bằng cáng vào viện mất."
Dường như Tạ Cẩn Hành nhớ ra điều gì đó, chầm chậm buông tay tôi ra.
"Trước kia em từng làm rồi sao?"
Tạ Cẩn Hành ngờ vực hỏi.
Câu hỏi này mà trả lời sai thì e là hôm nay tôi cũng phải nằm ngang mà ra khỏi đây.
Tôi vội vàng biện minh: "Trước đây lúc học ở trung tâm luyện thi, có mấy bạn nữ đã phổ cập kiến thức cho em."
"Mười phút, đi ra ngoài mua đi."
Tôi giả vờ bình tĩnh đứng dậy, đi ra ngoài huyền quan, sau khi đóng cửa lại thì cuống cuồng vắt chân lên cổ lao thẳng tới cầu thang thoát hiểm.