Tôi đã không nói cho anh biết, ngày hôm đó tôi vừa vặn gặp được một đàn anh khóa trên.
Anh ta cùng câu lạc bộ với tôi.
Chúng tôi nói chuyện rất hợp nhau.
Và theo thời gian trôi qua, dần dần giữa cả hai đã nảy sinh những tình cảm khác lạ.
Bởi vì đó là lần đầu tiên có một người khác giới bày tỏ lòng mình với tôi, cũng có thể là vì lý do tính cách trước đây của tôi nên các nam sinh đều không mấy thích tôi chăng.
Chính vì thế, ngay cả vào thời kỳ dậy thì khi những tình cảm thầm thương trộm nhớ hay tỏ tình rầm rộ ấy bay ngợp trời, tôi lại chẳng nhận được lấy một bức thư tình nào.
Lẽ đương nhiên, tôi chậm rãi gật đầu.
Quyết định thử một lần.
Đối phương là đàn anh học trên tôi một khóa.
Tính cách ôn hòa, chu đáo, nhưng lại ẩn chứa vài phần nổi loạn thầm kín.
Chẳng hạn như, anh ta là một cao thủ boxing, lại thích những môn thể thao mạo hiểm.
Mỗi lần khi tôi hoảng sợ anh ta đều sẽ xuất hiện kịp thời, đến mức ngay cả chính tôi cũng không nhận ra, tôi đã bắt đầu nảy sinh chút ít lòng tin tưởng đối với anh ta.
Cho nên sau đó anh ta mời tôi tham gia tiệc sinh nhật của mình.
Tôi đã đồng ý, nhưng vẫn không yên tâm hỏi:
"Vậy có phải sẽ kết thúc muộn lắm không?"
Anh ta an ủi:
"Chỉ là tụ tập thôi mà, không muộn đâu, nếu em sợ thì đến lúc đó anh đưa em về nhà."
Nhưng anh ta lại không nói địa điểm tụ tập lại là một phòng bao trong quán bar.
Trong lòng tôi mơ hồ dấy lên vài phần bất an, siết c.h.ặ.t chiếc điện thoại di động.
Khi muốn lùi bước quay ra, anh ta đã đứng chắn ngay phía sau lối đi của tôi:
"Miểu Miểu, đi thôi."
Tôi thậm chí còn không có cơ hội từ chối thì đã bị đẩy vào trong.
Bên trong ánh đèn xanh đỏ xập xình, đủ loại mùi nước hoa hòa lẫn với mùi mồ hôi hỗn tạp vào nhau.
Đám bạn của anh ta nhìn tôi với ánh mắt vô cùng kỳ quặc, cười cợt muốn chuốc rượu tôi:
"Đây là chị dâu đấy à! Anh Tuân kể với bọn này lâu lắm rồi đấy!"
Bạn trai cười mắng: "Đừng có dọa cô ấy sợ."
Sau đó lại nói với tôi:
"Cục cưng uống đi, chỉ một ly thôi mà, không uống là không nể mặt anh đâu đấy."
Anh ta biết rõ, vì những trải nghiệm khi còn nhỏ nên tôi luôn có kiểu tính cách thích lấy lòng người khác.
Từ trước đến nay chưa từng chịu nổi những áp lực ép buộc mang tính đạo đức như vậy.
Nhưng anh ta không biết.
Đã từng có người dạy tôi rằng, chỉ cần là chuyện tôi không muốn làm, vậy thì đừng làm.
Thế nên tôi nhìn chất lỏng sáng màu trong chiếc ly trên tay.
Cắn c.ắ.n môi, nhịn xuống sự khó chịu trong lòng, đặt mạnh ly rượu lên bàn:
"Không, em không uống đâu, thời gian không còn sớm nữa, em phải về nhà!"
Tôi bước nhanh về phía cửa phòng bao, nhưng cổ tay lại bị túm c.h.ặ.t đến đau điếng, biểu cảm của gã bạn trai bỗng trở nên vô cùng xa lạ:
"Miểu Miểu, em có ý gì đây?"
Tôi cuối cùng cũng biết sợ, ra sức giãy giụa:
"Buông ra! Tôi đã gửi tin nhắn cho anh trai tôi rồi, nếu anh tôi mà đến thì các người xong đời đấy!"
"Tạ Minh Ngạn?!"
Nghe thấy cái tên này, có kẻ khẽ c.h.ử.i thề một tiếng.
"Đổ vào miệng nó!"
"Khó khăn lắm mới câu được đại tiểu thư của Tô thị, đến lúc gạo nấu thành cơm rồi thì mày dỗ dành lại vài câu chẳng phải là xong chuyện rồi sao!"
Bạn trai nghe vậy, sắc mặt chợt lạnh tanh, cầm lấy ly rượu hướng về phía tôi mà bước tới:
"Miểu Miểu ngoan nào, uống vào là tốt rồi."
Giọng điệu khiến người ta buồn nôn.
Tôi tung một cú đá thẳng vào hạ bộ của gã, rồi cắm đầu chạy ra phía cửa, phía sau truyền đến tiếng la hét t.h.ả.m thiết, có người đã đuổi theo.
Và cánh cửa phòng, bỗng mở ra.
7
Gã đàn ông muốn bắt lấy tôi bị một cước đá văng ra xa, tôi lao thẳng vào một vòm n.g.ự.c rộng lớn, ngẩng đầu lên:
"Anh ơi!"
Đã lâu lắm rồi tôi không nhìn thấy Tạ Minh Ngạn tức giận đến nhường ấy.
Toàn thân anh toả ra hơi lạnh thấu xương.
Không biết từ bao giờ, tôi bắt đầu sợ anh nổi giận.
Ví như lúc này, khi anh nghe thấy tôi nói đến câu "yêu đến c.h.ế.t đi sống lại" liền đưa mắt nhìn sang.
Tôi vội vàng xua tay:
"Chuyện lần trước em nhớ đời rồi, thực sự không có yêu đương gì đâu ạ."
8
Lần đó tôi đã bị một phen khiếp vía.
Nửa đêm đều trốn chui trốn nhủi trong chăn, Tạ Minh Ngạn về nhà rất muộn.
Trên người anh thoang thoảng mùi m.á.u tanh, cảm nhận được sự run rẩy của tôi, anh khẽ thở dài.
Giống như mọi lần tôi gặp ác mộng, anh dịu dàng vỗ về:
"Không sợ nữa, có tôi luôn ở đây rồi."
Tôi cuối cùng cũng trút bỏ hết phòng bị, ôm lấy anh khóc đến vô cùng thương tâm.
Thậm chí còn không chú ý tới.
Anh đã nói là "tôi" chứ không phải là "anh" nữa rồi.
Từ đó về sau, tôi không bao giờ nhìn thấy gã đàn anh kia nữa, nghe nói anh ta đã thôi học.
Còn tôi thì bị cấm cửa một cách nghiêm ngặt, trước khi tốt nghiệp, mọi mối quan hệ xã giao đều phải báo cáo với Tạ Minh Ngạn.
Chuyện yêu đương lại càng là chuyện viển vông trên trời.
Anh quản thúc cực kỳ nghiêm khắc.
Tôi làm sao mà dám cơ chứ.
"Nhưng hắn là nam chính mà, có nữ phụ độc ác nào mà không phải vì yêu nam chính không được nên mới sinh hận vì yêu đâu?"
Nữ phụ độc ác yêu nam chính chính là số mệnh, trong tiểu thuyết đều viết như vậy cả.
Tôi bĩu môi.
Ánh mắt Tạ Minh Ngạn càng thêm u ám:
"Anh biết rồi."
Cúi đầu xuống, anh lại khôi phục dáng vẻ ôn hòa như cũ:
"Yên tâm đi, anh sẽ không để người này xuất hiện đâu."
Mắt tôi sáng lên:
"Em biết ngay là anh tốt với em nhất mà!"
"Em thề, nếu như em có gặp phải tên Lâm Ngộ kia, em nhất định sẽ liếc nhìn cũng không thèm liếc một cái, quay đầu chạy thẳng! Cả đời này cũng không thèm có bất kỳ liên hệ nào với hắn!"
Tạ Minh Ngạn không cho là đúng, chỉ nhắc nhở:
"Miểu Miểu, anh đã nói rồi, sau này hãy gọi anh là Minh Ngạn, chúng ta vốn dĩ cũng không phải là anh em ruột."
Tôi không mấy để tâm:
"Nhưng chẳng phải anh vẫn chưa tìm thấy ba mẹ ruột sao? Gọi anh và gọi Minh Ngạn thì có gì khác nhau đâu chứ?"
"Đương nhiên là có khác biệt."
Anh tháo chiếc kính mắt xuống, cẩn thận lau chùi.
Cất lời:
"Ngoài ra, ngay ngày hôm qua anh đã liên lạc được với cha mẹ ruột của mình rồi."
"Họ hiện tại đang trên đường từ thành phố B vội vã chạy đến đây."
Tôi: "..."
9
Tôi cứ khóc mãi không thôi.
Người anh trai lớn đùng thế này của tôi, ngày mai đã sắp thành anh trai nhà người ta mất rồi.
Tạ Minh Ngạn nhìn bộ dạng nước mắt ngắn nước mắt dài của tôi, khẽ thở dài rồi lau cho tôi, tôi nói:
"Anh ơi, anh đợi bao nhiêu năm như vậy cuối cùng cũng đợi được rồi, chúc mừng anh, em vui cho anh."
"Nhưng mà…"
Tôi nhìn anh, trông vô cùng t.h.ả.m hại:
"Em chỉ là có chút đau lòng thôi."
Sau khi mẹ ra đi, ba lúc nào cũng bận rộn.
Chính anh là người đã luôn ở bên cạnh cùng tôi bước qua đoạn đường này.
Chúng tôi từ khi còn là những đứa nhóc tì đã sống nương tựa vào nhau, chưa từng rời xa bao giờ.
Tôi không dám nói với anh rằng, trước đây tôi từng có một ý nghĩ vụt qua trong đầu như thế này.
Đó chính là vào khoảnh khắc anh che chở tôi ở phía sau, nắm lấy tay tôi bảo tôi đi theo anh.
Tôi nhìn bóng lưng của anh, đột nhiên nảy sinh một suy nghĩ ích kỷ và u ám.
Giá mà cha mẹ của anh mãi mãi không tìm tới đây thì tốt biết mấy.
Giá mà chúng tôi mãi mãi không phải chia xa thì tốt biết mấy.
Nhưng đó cũng chỉ là một ý nghĩ thoáng qua mà thôi.
Vừa mới có chút nhen nhóm, tôi đã tự làm cho chính mình giật mình kinh hãi.
Tôi hoảng sợ trước ý nghĩ độc ác của bản thân, nó gần như trùng khớp hoàn toàn với một bản thể xa lạ đầy xấu xa trong giấc mơ của tôi.
Anh tốt như vậy.
Cha mẹ anh yêu anh đến như vậy.
Nếu như cả đời này cũng không tìm thấy nhau, thì điều đó sẽ tàn nhẫn đến nhường nào cơ chứ.
Còn tôi thì sao, được anh che chở bảo bọc như thế, vậy mà lại lấy oán báo ân, đúng là xấu xa đến tận xương tủy rồi.
Tôi chỉ biết lý nhí cúi đầu nhận lỗi:
"Anh ơi, em quả nhiên vẫn là một đứa đặc biệt xấu xa."
Rõ ràng anh đối xử với tôi tốt đến thế, vậy mà tôi lại có suy nghĩ u ám như vậy.