Anh ta có được lần đầu tiên của tôi, nên mới mẻ được một thời gian.
Cái bụng của tôi cũng biết điều, m.a.n.g t.h.a.i một cặp sinh đôi một trai một gái.
Phó phu nhân vốn là người mê tín lúc này mới chịu buông lời, cho phép tôi bước chân vào hào môn nhà họ Phó.
Tôi thì có cái gì chứ?
Chỉ có thân thể này, khuôn mặt này thôi.
Được nhà họ Phó nuôi chiều bốn năm nay, mười đầu ngón tay chưa từng phải nhúng nước lạnh bao giờ.
Bây giờ bảo tôi quay lại xã hội, đi làm phục vụ, đi giao hàng, rồi gánh khoản nợ mua nhà mua xe, ngày ngày thắt lưng buộc bụng đếm từng đồng tiền lẻ sao?
Tôi không cam tâm.
Gả cho một người đàn ông bình thường thì anh ta sẽ không ngoại tình chắc? Đàn ông ấy mà, đều cá mè một lứa cả thôi.
Tôi húp sùm sụp sợi mì cuối cùng vào miệng, dầu ớt b.ắ.n lên khóe môi, tôi l.i.ế.m l.i.ế.m, xách chiếc túi Hermes nhỏ của mình đứng dậy: “Đi thôi.”
“Cậu đi đâu đấy?”
“Đi tiêu diệt hồ ly tinh chứ đâu.”
Dư Uyển đảo mắt một cái: “Cậu có cách à?”
Tôi quay đầu lại mỉm cười với cậu ấy, không nói gì.
Ở bàn bên cạnh, hai cô gái đang thì thầm to nhỏ với nhau ——
“Túi của chị kia đẹp thế.”
“Hàng nhái thôi, nhìn giống thật thật đấy.”
“Tớ muốn xin link mua hàng quá...”
Tôi đẩy cửa bước ra ngoài, cơn gió đầu hạ lùa vào làm tà váy tung bay.
Link mua hàng á?
Tôi cúi đầu nhìn chiếc túi nhỏ trong tay.
Da cá sấu Himalaya, khóa nạm kim cương, trên toàn thế giới chỉ có giới hạn ba chiếc.
Phó Gia Thành đã đấu giá được cho tôi trong một buổi đấu giá vào năm ngoái với giá giao dịch là hai triệu tám trăm nghìn tệ.
Tôi quay đầu lại nở một nụ cười quyến rũ: “Link mua hàng ở nhà đấu giá Sotheby’s nhé.”
“Sotheby’s là nền tảng mua sắm nào thế nhỉ?”
“Đi mà hỏi Doubao ấy!!!!!”
3
Khi Phó Gia Thành về đến nhà, tôi vừa vặn đón con gái và con trai đi học mẫu giáo về.
Con gái đầy tủi thân gọi một tiếng “Ba ơi”, rồi “òa” một tiếng khóc nức nở.
Phó Gia Thành nhíu mày nhìn tôi: “Có mỗi đứa trẻ thôi mà cũng không chăm nổi à?”
Con trai ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, giọng nói ngây ngô: “Ba ơi, ba đổi cho tụi con người mẹ khác đi.”
Phó phu nhân vốn đang ngồi trên sofa bóc quýt, vừa nghe thấy câu này liền lập tức lườm tôi cháy mặt: “Cô đ.á.n.h cháu ngoan của tôi đấy à?”
Tôi lấy tay bịt miệng, ngã ngồi xuống chỗ gác tay của sofa, bả vai run lên bần bật.
“Mau nói với bà nội xem nào,”
Phó phu nhân ôm cháu trai vào lòng, “Có chuyện gì thế con?”
Con gái vừa nấc nghẹn vừa khóc, nước mắt đọng trên má:
“Cô giáo yêu cầu điền thông tin... phụ huynh làm nghề gì. Ba là chủ tịch hội đồng quản trị, mẹ là nội trợ. Các bạn nhỏ đều cười nhạo mẹ là ký sinh trùng, nói sau này con... cũng sẽ giống hệt như mẹ...”
Cô bé càng nói càng thấy tủi thân, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên vì nén khóc: “Ba ơi, con không muốn làm sâu bọ đâu, ghê c.h.ế.t đi được.”
Phó Gia Thành còn chưa kịp lên tiếng, Phó phu nhân đã đỡ lời trước: “Tụi nhỏ nói thật mà. Mẹ con chỉ tốt nghiệp cao đẳng, bây giờ ra ngoài thì tìm được công việc gì ra hồn chứ?”
Con trai lại bồi thêm một nhát, ôm lấy cánh tay Phó phu nhân lắc lắc: “Nhưng ba con có tiền mà. Mở cho mẹ con một công ty là được rồi chứ gì? Bà nội ơi, bà muốn cháu trai của bà bị mất mặt lắm sao?”
Phó phu nhân bị nghẹn họng.
Ánh mắt của Phó Gia Thành rơi vào người tôi.
Tôi ngừng khóc, ngước khuôn mặt lên, vành mắt vẫn còn đỏ hoe: “Em thì làm được gì cơ chứ... Tiền của em đều là từ Gia Thành mà có, hồi đại học em học ngành thiết kế trang sức, em cũng thích ngành đó nữa.”
Tôi dừng lại một chút, giọt nước mắt treo ngay ngắn trên hàng mi một cách vô cùng chuẩn xác, cứ chực trào ra mà nhìn Phó Gia Thành.
“Vậy mở cho em một cửa hàng trang sức đi,”
Anh bỗng nhiên lên tiếng, chốt hạ một câu, “Khỏi mắc công cứ phải ra ngoài mua.”
4
Ngày đầu tiên cửa hàng trang sức khai trương, vị khách đầu tiên không ngờ lại là Phương Minh Nguyệt.
Cô ta cố tình chìa bàn tay phải ra ngay trước mắt tôi, chiếc nhẫn kim cương cỡ đại dưới ánh đèn lóe lên một tia sáng ch.ói mắt: “Lâm Ý Ý, hàng trong cửa hàng này của cô không ổn rồi, toàn là loại bình thường thôi.”
Cô ta nghiêng đầu, nụ cười đầy châm biếm: “Cái này là Gia Thành tặng tôi đấy. Đẹp không? Anh ấy nói rồi, chỉ có ngón tay thon thả mềm mại của tôi mới xứng đáng đeo chiếc nhẫn này thôi.”
Tôi mỉm cười cũng giơ bàn tay phải lên, quơ quơ trước mặt cô ta.
Trên ngón áp út là một chiếc nhẫn trơn, vô cùng đơn giản nhưng lại vô cùng xa xỉ.
“Trang sức ấy mà,”
Tôi giữ bàn tay lơ lửng giữa không trung để cô ta nhìn cho thật rõ, “Phải đeo sao cho có ý nghĩa mới tốt. Nếu không thì ——”
Tôi khựng lại một chút, ánh mắt rơi vào chiếc nhẫn kim cương của cô ta.
“Cũng chỉ là một món đồ c.h.ế.t mà thôi.”
Sắc mặt cô ta lập tức thay đổi.
“Tôi tuy chỉ đeo một chiếc nhẫn trơn,”
Tôi thu tay về, khẽ xoay xoay chiếc nhẫn đó, “Nhưng lại là Phó phu nhân danh chính ngôn thuận.”
“Để xem cô kiêu ngạo được bao lâu nữa,”
Cô ta nghiến răng, “Tôi và Gia Thành lớn lên bên nhau từ nhỏ, là thanh mai trúc mã. Nếu như năm đó tôi không ra nước ngoài thì làm gì đến lượt cô?”
“Đúng vậy,”
Tôi gật gật đầu: “Phương đại tiểu thư cũng không lường trước được việc gia đình bỗng nhiên gặp nạn, bắt buộc phải ra nước ngoài để lánh nạn đúng không nào.”
Sắc mặt cô ta lại biến đổi lần nữa.
Tôi tiến lại gần nửa bước, nụ cười đầy vẻ ngây thơ: “Gia Thành muốn mời cô đến nhà chơi đấy. Mẹ chồng tôi nói ——”