Phó Gia Thành và mẹ chồng kể lại chuyện xảy ra vào đêm hôm đó. Tôi cụp mắt xuống, nghe không sót một chữ nào.

Đêm hôm đó khi trở về, Phương Minh Nguyệt liền nghi ngờ Phó Gia Thành đã lên giường với tôi.

Cô ta nhìn thấy vệt son môi trên cổ áo sơ mi của anh ta, liền không chịu buông tha, vừa khóc lóc vừa làm mình làm mẩy om sòm lên, thực sự đã khiến cho cái bụng bị đau đớn dữ dội.

Đến bệnh viện, bác sĩ nói cô ta đã m.a.n.g t.h.a.i được hai tháng rưỡi rồi.

Thế nhưng cô ta về nước tính tới tính lui cũng mới chỉ tròn trịa được một tháng rưỡi mà thôi.

Phó Gia Thành nghe xong mà cả người đờ đẫn ngu ngốc luôn tại chỗ.

Phương Minh Nguyệt lúc đó vẫn còn gào lên nói: “Anh yêu em thì không thể chấp nhận đứa con này của em được sao? Hãy chia sẻ tình yêu của anh cho đứa bé với, hãy coi đứa bé của em như con ruột của anh đi mà...”

Phó Gia Thành dứt khoát từ chối thẳng thừng.

Anh ta đời nào lại để cho một đứa con hoang dã chủng bước chân vào thừa kế tài sản của nhà họ Phó cơ chứ.

Phương Minh Nguyệt không chịu đựng nổi cú sốc này, liền gào thét lên: “Chính là mụ mẹ của anh đã ép buộc em phải bỏ đi đấy! Anh có biết những năm qua em ở nước ngoài phải sống những ngày tháng như thế nào không hả!”

Cô ta đột ngột rút từ trong túi xách ra chiếc d.a.o gọt hoa quả luôn mang theo bên người, đ.â.m thẳng vào người Phó Gia Thành.

Chính cô ta cũng bị ngã lăn từ trên cầu thang xuống dưới.

Tính mạng nguy kịch, trực tiếp phải tiến hành phẫu thuật nạo hút thai, cả đời này cô ta không còn cơ hội để làm mẹ được nữa rồi.

Tôi nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay của Phó Gia Thành, giọt nước mắt rơi vô cùng chuẩn xác xuống mu bàn tay của anh ta.

Đầy vẻ đau lòng nói:

“Chồng ơi, đừng sợ nhé, anh cứ yên tâm dưỡng thương đi ạ, em và mẹ, em gái, đều ở đây bên cạnh anh cả mà, hai đứa nhỏ cũng nhớ ba nhiều lắm rồi.”

Không có một nửa lời trách móc, chỉ có những lời an ủi vô cùng dịu dàng và ấm áp.

11

Mẹ chồng nghe xong lại càng thêm phần cảm động sâu sắc.

Cảm thấy tôi là người vô cùng bao dung rộng lượng, biết điều và biết nhìn nhận đại cục.

Bà quay đầu lại nói với Phó Gia Thành: “Mẹ thấy ấy à, Ý Ý rất được việc đấy. Trong thời gian con nằm viện dưỡng thương này, công ty không thể không có người đứng ra quản lý được, cứ để cho Ý Ý làm quyền tổng giám đốc đi.”

Tôi hoảng hốt xua tay liên tục, trong ánh mắt lộ rõ vẻ bất an lo lắng: “Mẹ ơi, con không làm được đâu ạ...”

Mẹ chồng chốt hạ một câu đanh thép: “Mẹ nói con làm được là con làm được. Vẫn còn có Gia Thành ở đây cơ mà, có chuyện gì thì cứ chịu khó gọi điện thoại hỏi thằng bé là được.”

Trái tim tôi kích động đến mức suýt chút nữa là nhảy vọt ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c luôn rồi đấy chứ.

Thế nhưng tôi vẫn cứ cụp mắt xuống, đầy vẻ rụt rè lo sợ nhìn về phía Phó Gia Thành: “Em có thể đồng ý được không anh...”

Trong ánh mắt của anh ta có một khoảnh khắc thẫn thờ đờ đẫn.

Giống như là đang nhìn tôi, nhưng lại giống như là đang nhìn cô gái nghèo khó xuất thân từ gia đình bình thường năm xưa luôn khép nép, luôn sợ sệt đứng trước mặt anh ta vậy.

Cuối cùng, anh ta nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay tôi.

“Đừng sợ,”

Anh ta nói: “Đã có tôi ở phía sau lưng em rồi.”

Tôi nắm ngược lại bàn tay anh ta: “Anh nhất định phải chỉ dạy cho em đấy nhé, em sẽ trông coi thật tốt sản nghiệp của nhà họ Phó chúng ta.”

Cả hai người họ đều hoàn toàn yên tâm.

—— Tôi có làm tốt đến đâu đi chăng nữa thì cũng sẽ không bao giờ có lòng riêng hay mưu đồ khác.

Sản nghiệp nhà họ Phó sớm muộn gì cũng là của cặp con trai con gái của tôi mà thôi.

Còn tôi, chẳng qua cũng chỉ là đang đứng ra trông coi hộ cho các con của mình mà thôi.

12

Tôi diện một bộ trang phục công sở của thương hiệu Prada, đứng ở trong văn phòng tổng giám đốc tọa lạc tại tầng mười chín của tập đoàn Phó thị.

Phía ngoài cửa sổ sát đất, toàn bộ thành phố vừa mới bừng tỉnh giấc.

Đàn bà ấy mà, nhất định phải luôn luôn giữ cho mình sự tỉnh táo.

Hãy cố gắng hết sức để nắm giữ vận mệnh của chính mình trong lòng bàn tay.

Bản thân mình thực sự muốn cái gì, muốn có một cuộc sống như thế nào. Quá trình đi đến đó có thể có chút khúc khuỷu quanh co, nhưng chỉ cần kết quả cuối cùng là chính xác là được rồi.

Tôi kéo chiếc ghế ra, ngồi xuống.

Lưng ghế hơi ngả về phía sau, đỡ lấy toàn bộ trọng lượng cơ thể của tôi.

Tôi nhắm mắt lại, nghĩ về khoảng thời gian bốn năm trước, lần đầu tiên tôi bước chân vào căn nhà cổ của nhà họ Phó, đến cả việc giẫm đôi giày cao gót xuống đất mà cũng không dám giẫm cho thật mạnh thật vững nữa kìa.

Giờ đây, tôi đang ngồi chễm chệ ở vị trí này.

Có khúc khuỷu quanh co không ư?

Đương nhiên là có rồi.

Giả vờ ngã, diễn kịch, ngậm đắng nuốt cay chịu đựng tủi hờn, lúc nào cũng phải trưng ra bộ mặt tươi cười đón rước người khác.

Thế nhưng kết quả cuối cùng thì sao nào?

Vị trí Phó phu nhân danh chính ngôn thuận là của tôi.

Cặp sinh đôi một trai một gái là do chính tôi sinh ra.

Cửa hàng trang sức là của riêng tôi.

Cả một tòa nhà đồ sộ kia cũng là của riêng tôi.

Nơi này, tập đoàn Phó thị này, sớm muộn gì cũng sẽ thuộc về các con của tôi mà thôi.

Tôi mở bừng mắt ra, nhấn nút điện thoại nội bộ: “Thư ký Đổng, thông báo cho giám đốc của tất cả các bộ phận, mười phút nữa tập hợp mở cuộc họp.”

—— Sự tỉnh táo chính là việc biết rõ cái giá phải trả cho mỗi một bước đi của mình là gì, và sau đó nở một nụ cười thật tươi để chi trả cái giá đó.

Chương 7 - Ánh Trăng Sáng Của Phó Gia Thành Đã Về Nước Rồi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia