8
Trưởng bối đi thăm họ hàng trở về tình cờ đi ngang chỗ ở của Kiều Hề liền tiện vào thăm con, vì còn nhiều chuyện khác nên liền ở lại hai ngày, lúc gần đi liền đem toàn bộ đồ đạc để lại cho Kiều Hề.
"Những gạc hươu và nhân sâm này là do dì của con tặng, là t.h.u.ố.c bổ rất tốt, con hãy giữ lại nếu có thời gian con có thể bổ sung cho Duy Viễn. Đừng chỉ nghĩ đến thú vui. Hãy lên kế hoạch sinh con trước đi. Trong vòng nửa năm phải cho ba tin mừng. Nếu không mẹ con cũng không quản nổi, ta sẽ v ặn tai con”.
Trước khi đi, mẹ Kiều không ngừng dặn dò tới nỗi khiến Kiều Hề nhức cả đầu, thật vất vả mới tiễn được ba mẹ ra cửa rồi mới trở về phòng đ.á.n.h một giấc, khi tỉnh dậy đã là 11h trưa.
Cố Duy Viễn gửi tin nhắn cho cô nói đang ở trường ăn trưa, Kiều Hề ở nhà một mình rất buồn chán đang định ăn gì đó, vừa vào bếp đã ngửi thấy một mùi thơm nồng nặc xộc thẳng vào mũi cô, có một tờ giấy dán lên trên nồi.
“Trong nồi có móng giò hầm. Con ở nhà không có việc gì làm thì đến trường đưa một ít cho Duy Viễn để bồi đắp tình cảm, phấn đấu một lúc sinh liền hai đứa con.”
Chữ là do mẹ cô viết, Kiều Hề trong phút chốc hốc mắt liền ướt, có chút nghẹn ngào, cô thích ăn món giò heo mẹ nấu, tối qua mới phàn nàn rằng lâu rồi không được ăn, không nghĩ tới hôm nay đã có một nồi lớn như vậy.
Cho nên hôm qua khi trưởng bối nói là đi tản bộ nhưng thực chất là đi mua móng heo, từ tối qua mẹ Kiều nói không ngủ được thực chất là lén nấu ăn trong bếp.
Vì để không lãng phí tâm ý của mẹ, Kiều Hề liền mang theo nửa nồi móng giò hầm hớn hở đem tới trường Cố Duy Viễn, chia cho cả đồng nghiệp của anh ấy để tạo mối quan hệ tốt.
Kết quả lời nói của đồng nghiệp Cố Duy Viễn khiến tâm trạng vui vẻ của Kiều Hề liền biến mất.
Kiều Hề hỏi thăm mọi người tìm được phòng làm việc của Cố Duy Viễn nhưng không thấy anh. Khi nghe nói là tìm Cố Duy Viễn thì phòng làm việc đều bất ngờ không thôi, hỏi Kiều Hề là ai, tìm Cố Duy Viễn để làm gì?.
Kiều Hề hôm nay ăn mặc cẩn thận, từ đầu đến cuối đều trông nữ tính hơn, cô hất mái tóc dài gợn sóng màu hạt dẻ lên và mỉm cười rạng rỡ đầy mê hoặc.
“Tôi là…”
“Haizz thật là t.h.ả.m, lão Cố kia tính tình quái dị mỗi ngày đều có người đẹp đến tìm, cùng là c ẩu độc th ân làm sao lại có chênh lệch lớn như vậy?”
Lời của Kiều Hề còn chưa kịp nói hết một đồng nghiệp đã gật đâuù đồng ý, ngửa mặt lên trời thở dài.
Mọi người xung quanh đều đồng loạt bật cười nhưng Kiều Hề lại không cảm thấy buồn cười chút nào.
Cùng là cẩu độc thân? Là ý gì? Bọn họ không biết Cố Duy Viễn đã kết hôn?
“Cái này… mọi người không biết chuyện Cố Duy Viễn đã kết hôn rồi sao?”
“Kết hôn? làm sao có thể, bạn đừng đùa chứ, Cố giáo sư kết hôn thì làm sao chúng tôi lại có thể không biết?”
Một câu nói đó khiến trái tim vui vẻ trong nháy mắt chợt nguội đi, .ấy người đó nhìn cô như quái vật,không, không phải quái vật. ánh mắt kia ngập tràn nghi ngờ cùng giễu cợt .
Cố Duy Viễn bước vào, bất ngờ khi nhìn thấy cô, anh vừa định nói gì đó thfi Kiều Hề đã đứng dậy, đưa móng heo cho anh.
“Mẹ em bảo mang tới cho anh, nếu anh không muốn ăn thì có thể chia cho mọi người hoặc vứt đi, tùy anh”
Nói xong cô bước ra ngoài, đi được hai bước liền quay lại dưới ánh mắt nghi hoặc của Cố Duy Viễn mà nắm lấy cổ tay anh nhìn lướt qua, sau đó buông ra rồi bước ra ngoài. Đi được hai bước cô liền bắt đầu chạy.
Mặc kệ Cố Duy Viễn có gọi cô cũng không quay đầu lại.
"Này, lão Cố, sao tôi lại cảm thấy cô gái này trông quen quen nhỉ?"
Một đồng nghiệp nhìn theo bóng lưng của Kiều Hề mà nhận ra điều đó, nhưng không ai chú ý đến anh ta vì Cố Duy Viễn đã đuổi anh ta ra ngoài.
9
Kiều Hề chạy một mạch tới cổng trường liền nhận được điện thoại của Mao Trữ, Mao Ninh là biên tập viên của một tạp chí thời trang , cô gọi điện cho Kiều Hề và nói rằng tạp chí của họ muốn thực hiện một cuộc phỏng vấn độc quyền với Kiều Hề và hỏi cô có có thời gian rảnh không.
Kiều Hi nói có, liền đi đến đó bận rộn cả một buổi chiều và kết thúc lúc 7 giờ tối, Mao Trữ đưa cô đi ăn tối, nhưng cô không ăn chỉ uống và mắng c.h.ử.i.
“Tên k ốn Cố Duy Viễn, không để bà đây lộ mặt sao. Kết hôn lâu như vậy, đồng nghiệp của hắn vậy mà không biết hắn đã kết hôn! hắn ta mỗi ngày đều đeo nhẫn ở nhà, nhưng lại không đeo khi ở trường. Cậu nói xem đây là hắn có ý gì? Tớ đang làm hắn mất mặt phải không?”
Kiều Hề càng uống càng khóc, càng đập bàn c.h.ử.i rủa lại càng ủy khuất.
“Cái đó, nếu không muốn kết hôn thì ngay từ đầu đừng đồng ý, chuyện gì cũng để bà đây chủ động. Cmn đến việc động phòng cũng để bà đây chủ động, hắn ta tưởng mình là ai, nếu không phải trước đó thề rằng trước 30 tuổi phải kết hôn, thì với nhan sắc của bà đây chỉ cần ngoắc ngoắc tay sẽ có một đoàn các phú nhị đại vậy quanh, Cố Duy Viễn là cái thá gì”
Kiều Hề không kìm nén nổi, càng c.h.ử.i lại càng hăng, âm thanh cũng không kìm nén được nữa, mọi người xung quanh đều quay lại nhìn, Mão trữ liền bịt m iệng cô lại.
“Tiểu tổ tông ơi, cậu nhỏ tiếng một chút, thể diện đều bị cậu làm mất hết rồi”
Từ lúc Kiều Hề đồng ý phỏng vấn đã cảm thấy kỳ lạ, với tính khí của tiểu tô tổng này ghét nhất là lộ mặt, từ khóa là trong giới hội họa Kiều Hề là người bí ẩn nhất, có giá trị thương mại cao nhất.
Một bức tranh bán được ít nhất là 6 con số, là chuyên gia mà giới truyền thông muốn khám phá nhất nhưng lại không bao giờ lộ mặt.
Trước đây Mao Trữ đã hỏi nhiều lần, căn bản là khi nhớ tới sẽ hỏi, buổi chiều cũng là thuận miệng hỏi một chút không ngờ tới Kiều Hề lại đồng ý.
Tuy rất vui nhưng lại cảm thấy Kiều Hề không được bình thường nhưng khi hỏi cô lại không nói gì, hóa ra là vì Cố Duy Viễn.
Nghe lời Kiều Hề nói, có thể thấy rõ cô không ưa Cố Duy Viễn, sau đó cảm thấy chán nản, mất tự tin vào bản thân nên tùy ý đồng ý phỏng vấn, rõ ràng là cô muốn lấy lại giá trị của bản thân.
Mao Trữ thở dài, cho nên là người may mắn thì uống gáo nước lạnh cũng có thể trúng 500 triệu, cô đây là gặp may rồi, nhắc đến đây còn phải cảm ơn Cố Duy Viễn, thế là quyết định đổ thêm dầu vào lửa.
Sau khi dưa Kiều Hề về nhà, Cố Duy Viễn mở cửa thấy Kiều Hề nằm trong lòng Mao Trữ sắc mặt liền trở nên khó coi, ánh mắt chợt trở nên ảm đạm.
Đem Kiều Hề từ trong n.g.ự.c Mao Trữ kéo về dựa vào l.ồ.ng n.g.ự.c chính mình, Cố Duy Viễn cũng không để Mao Trữ vào nhà. Mao Trữ đem trả điện thoại của Kiều Hề cho anh.
“Kiều Kiều trông có vẻ vô tư, nhưng thực ra cô ấy rất nhạy cảm. Anh gọi cả trăm cuộc điện thoại trong một buổi chiều. Tại sao anh không nghĩ xem tại sao cô ấy không trả lời điện thoại của anh? Cô ấy đã đến trường học của cậu để ăn trưa với anh. Thậm chí đồng nghiệp của anh không biết anh đã kết hôn, anh thậm chí còn không mang theo nhẫn nên cô ấy tưởng anh không thực sự muốn cưới cô ấy.”
Nhìn thấy vẻ cảnh giác trong mắt Cố Duy Viễn, Mao Trữ dựa vào cửa, chỉ tay vào hắn mà nói.
"Đừng lo lắng, tôi là bạn thân của Kiều Kiều!"