8
Kỷ Từ Mộ đơn phương ch.iến tr.anh lạnh với tôi.
Thật ra chỉ là lúc ăn cơm không ngồi cạnh tôi nữa, trước khi ngủ cũng không khăng khăng đòi ôm tôi mà tủi thân quay đi...
Tôi cũng mừng vì có thêm không gian riêng, tranh thủ đọc kịch bản, dù gì thì đã nghỉ ngơi một thời gian rồi, cũng nên về lại đoàn làm phim thôi.
Trước ngày tôi về đoàn làm phim, không biết Kỷ Từ Mộ làm gì, anh ta mang người đầy mùi rượu vào phòng làm việc, chẳng nói chẳng rằng, cứ ngồi đối diện nhìn tôi chằm chằm.
Tôi nổi hết cả da gà, chỉ đành buông cuốn kịch bản xuống: "Không vui à? Chờ em dỗ anh đúng không?"
Hai mắt anh sáng lên: "Được... Được sao?"
"Không được."
"Bà xã, anh đau đầu."
Người thì toàn mùi rượu, uống nhiều thế không đau đầu mới lạ!
Tôi đang định nhắn tin nhờ dì giúp việc nấu canh giải rượu cho anh thì lại nghe anh nói: "Nếu tối nay bà xã có thể ôm anh ngủ, anh chắc chắn sẽ không ngất đi."
Tôi: "..."
Cái tên này!
Thấy tôi im lặng, anh ta vội chạy đến gần ngồi xổm, vùi đầu vào lòng tôi, lẩm bẩm: "Bà xã, em đừng có mặc kệ anh mà."
Tôi xoa tóc anh rồi nâng mặt anh lên: "Rốt cuộc là ai mặc kệ ai, ai cáu kỉnh với ai hả? Nhà người ta thì toàn là con gái như thế, còn nhà chúng ta thì ngược lại, bao nhiêu việc đều do anh làm. Kỷ Từ Mộ, em không ngờ anh có tố chất làm trà xanh vậy luôn đấy!"
"Bà xã anh say rồi, anh ch.óng mặt."
"À, nhưng người say chẳng bao giờ nói mình say. Kỷ Từ Mộ, anh đừng hòng mượn việc uống chút rượu mà giả say ở đây!"
Kỷ Từ Mộ không nói gì, chỉ trông mong ngước nhìn tôi.
"Nói đi, anh lại muốn làm gì?"
"Anh muốn..."
Tôi lập tức bịt miệng anh lại: "Anh còn dám nói mình muốn hả! Mặc kệ anh muốn gì, ngủ sớm dậy sớm, ngày mai em phải đến Hoành Điếm, còn anh đến công ty, đừng suy nghĩ bậy bạ nữa."
Kỷ Từ Mộ: "..."
9
Sức khỏe của Kỷ Từ Mộ đã hoàn toàn bình phục, có điều ký ức vẫn mãi chưa lấy lại.
Ban đầu phụ huynh nhà họ Kỷ bảo hắn cứ nghỉ ngơi, không cần lo lắng việc trên công ty, nhưng xưa nay công ty do giao cho hắn, là người quản lý, hắn mãi không quay về làm việc sẽ khiến bên ngoài dấy lên những đồn đoán, bất lợi cho sự phát triển của công ty.
Tuy mất trí nhớ, nhưng có lẽ do tài năng bẩm sinh, nhờ sự giúp đỡ của bố Kỷ, Kỷ Từ Mộ nhanh ch.óng tiếp nhận lại mọi việc của công ty.
Tôi quay phim ở Hoành Điếm cũng rất thuận lợi, buổi tối hoặc có thời gian rảnh Kỷ Từ Mộ đều video call cho tôi.
Khoảng thời gian trước ngày nào cũng ở bên anh, bây giờ phải đột nhiên xa nhau, tôi thật sự thấy không quen, cũng có hơi nhớ mong, có điều tôi đương nhiên sẽ không nói cho Kỷ Từ Mộ biết kẻo anh lại đi khoe khoang.
Cuộc sống cứ bình thường như vậy cho đến một hôm tôi vừa làm việc xong thì nghe trợ lý bảo phải đến đồn cảnh s.át.
Sự việc rất đơn giản, Kỷ Từ Mộ muốn cho tôi một bất ngờ, anh liên lạc với người đại diện và trợ lý lấy được thẻ phòng của tôi, định chờ tôi trong phòng.
Không khéo là hôm đó trong đoàn làm phim có diễn viên xin nghỉ, phân đoạn của tôi bị đẩy lên trước.
Càng không khéo hơn là biết tôi làm việc khuya Kỷ Từ Mộ đi mua đồ cho tôi, lúc về khách sạn vô tình bắt gặp fan cuồng trà trộn trốn trong toilet.
Hai bên k.ích đ.ộng đ.ánh nhau, trước đây Kỷ Từ Mộ có học võ, hơn nữa anh còn thường xuyên tập luyện, khi tức giận lên đối phương đương nhiên không phải đ.ối th.ủ của anh.
Sau đó người ở phòng bên cạnh nghe thấy tiếng kêu t.h.ả.m thiết, sợ xảy ra án mạng nên vội báo cảnh sát.
Vừa biết tin người đại diện lập tức chạy đi giải quyết, khi tôi tới nơi thì mọi việc đã rõ ràng.
Người chịu trách nhiệm trong vụ việc này đương nhiên là fan c.uồng tự ý xông vào khách sạn đột nhập phòng người khác b.ất hợp pháp, Kỷ Từ Mộ ra tay có chừng mực, theo kết quả kiểm tra thương tích cho thấy Kỷ Từ Mộ chỉ ph.òng vệ chính đáng.
Việc khởi tố và giải quyết với khách sạn sau đó đã có người đại diện và luật sư xử lý, chắc chắn Kỷ Từ Mộ không sao, tôi mới thở phào.
Nếu không phải Kỷ Từ Mộ lén tới để cho tôi bất ngờ, tôi thật sự không dám tưởng tượng bản thân sau khi về phòng sẽ xảy ra chuyện gì.
Có lẽ nhận ra tôi đang sợ hãi, Kỷ Từ Mộ duỗi tay ôm lấy tôi, giọng nói dịu dàng ấm áp mang đến cảm giác rất đáng tin cậy: "Không sao, đừng sợ."
Tôi giật mình, theo bản năng ngẩng đầu nhìn anh: "Anh... Hồi phục trí nhớ rồi?"
10
Thật kỳ lạ!
Rõ ràng tôi từng nói dù ở giai đoạn nào, anh vẫn là anh.
Nhưng khi anh thật sự lấy lại trí nhớ, đối mặt với anh đã hoàn toàn bình phục, tôi lại thấy không được thoải mái.
Không thể nói là khó chịu, chỉ là không tự nhiên như đối mặt với anh lúc trước.
Vì mới đ.á.n.h nhau, tay Kỷ Từ Mộ có hơi trầy da, tôi cúi đầu bôi t.h.u.ố.c cho anh, anh cũng không chủ động nói gì, trong phòng hết sức im ắng.
Không biết có còn fan biết địa chỉ của phòng kia hay không, tôi và Kỷ Từ Mộ không quay lại đó, sau khi nhờ trợ lý mang quần áo và đồ dùng tới, căn phòng lại rơi vào sự im lặng.
Kỷ Từ Mộ cúi đầu nhìn tôi, tôi chăm chú bôi t.h.u.ố.c cho anh, không hề ngẩng đầu.
Bầu không khí hết sức kỳ lạ, bôi t.h.u.ố.c cho anh xong tôi muốn nói gì đó để phá tan bầu không khí xấu hổ nhưng bỗng dưng phát hiện khoảng cách giữa chúng tôi quá gần nhau.
Tôi định lùi lại, tay nắm cổ tay anh vô tình nhận ra mạch đập bất thường. Tôi kinh ngạc nhìn anh, ngay giây sau đến gần hơn, tôi nghe tiếng tim anh đập thình thịch.
Nhớ tới tiếng chuông cảnh báo ở bệnh viện, tôi theo phản xạ hỏi: "Anh... Anh không sao chứ?"
Kỷ Từ Mộ thản nhiên trả lời: "Không sao."
Tôi lùi lại đứng dậy, thấy tai anh đỏ ửng, cảm giác xa lạ mới được xua tan một ít.
Tôi đi rót nước cho anh, không trêu anh nữa.
Một lúc sau, anh chủ động nói: "Em còn nhớ câu hỏi anh hỏi khi anh mất trí nhớ không? Hình như anh đã hiểu... Suy nghĩ của anh lúc đó rồi."
Tôi giật mình, giữ im lặng.
Thấy tôi không trả lời, anh mỉm cười: "Lúc đó anh không nhớ quá khứ của chúng ta, cũng chưa quen em, càng không có ký ức của mấy năm nay. Khoảng thời gian đó với anh như một giấc mơ vậy, tỉnh lại rồi tất cả đều biến mất. Không giấu gì em, thời điểm đó anh chưa trưởng thành, trong đầu có rất nhiều suy nghĩ trẻ con, thậm chí khi đọc báo cáo kiểm tra sức khỏe anh còn nghĩ liệu có phải mình không hề mất trí nhớ chỉ là năm 25 tuổi vô tình gặp ta.i n.ạn, nên anh của 19 tuổi xuyên không đến tương lai hay không. Thời điểm đó anh sợ hãi, không biết người em thích là ai, lo một ngày nào đó tỉnh dậy sẽ xuyên không về lại, sợ tỉnh dậy anh sẽ không còn đoạn ký ức đó, sợ sẽ không còn gặp lại em..."
Tôi kinh ngạc, không ngờ anh sẽ nói như vậy, cũng không ngờ khi mất trí nhớ anh lại nghĩ thế.
Nhớ đến câu trả lời của mình lúc đó, tôi chột dạ.
"Hình như là... Ông trời biết anh nhút nhát nên cho anh về thời điểm mình dũng cảm nhất, dùng con người thật của mình đối mặt với em. Bây giờ nhớ lại hình như là trong họa được phúc."
Giọng anh rất dịu dàng, hoàn toàn trái ngược với kiểu tủi thân làm nũng trước đó nhưng vẫn khiến tôi cảm thấy thoải mái.
Tôi nhìn anh, hỏi ra hoài nghi trong lòng: "Anh nhớ lại từ khi nào vậy? Chắc không phải là lúc đ.á.n.h nhau đụng đầu nên nhớ lại đấy chứ?"
"Không phải, là lúc lấy lời khai ở đồn cảnh sát. Cảnh sát hỏi anh là gì của em, tại sao lại xuất hiện ở đó, trả lời xong anh đột nhiên nhớ lại tất cả."
Kỷ Từ Mộ nhìn tôi, ngay khi tôi tưởng anh còn gì nữa muốn hỏi thì anh lại nói: "Mệt rồi thì ngủ đi, anh tháo trang sức bôi kem dưỡng da cho em."
"Anh biết làm à?"
"Hồi phục trí nhớ không có nghĩa là quên hết những gì xảy ra khi mất trí nhớ, cũng đâu phải anh mới giúp em lần đầu."
Tôi ngáp một cái, nghe thế thì nhắm mắt lại: "Vậy nhờ anh."
"Yên tâm ngủ đi, có anh ở đây."