“Là trong hai năm bên nhau? Hay là mấy ngày đầu sếp Hoắc mới đến? Hay là lúc tôi bị t.a.i n.ạ.n bị thương đến mức một lời cũng không nói được?” Tôi cảm thấy giọng mình hơi nghẹn lại, rõ ràng là không thấy buồn, nhưng khi nói ra lại giống như tự tay xé mở vết thương của chính mình, “Anh tưởng tôi không biết anh đã túc trực bên sếp Hoắc suốt 24 giờ không rời trong hai tuần đó sao? Trong khoảng thời gian tôi không thể nói chuyện, anh chưa từng đến thăm tôi lấy một lần, rồi lần đầu gặp lại anh đã nói gì?”
Tôi chẳng rảnh mà để tâm đến đôi mắt đỏ hoe của hắn, tôi trả lại hắn đúng câu nói đó: “Tôi không ngờ anh lại độc ác đến thế.”
Nơi này tôi sẽ không ở lại nữa, tôi chọn ở khách sạn luôn cho rảnh, tính ra còn rẻ hơn tiền tôi thuê nhà bây giờ, quan trọng nhất là thuận tiện cho tôi chuồn bất cứ lúc nào.
“Giám đốc Lâm, nghe nói hôm nay sếp Tạ lớn đến kiểm tra đấy.” Đồng nghiệp bảo tôi, tôi gật đầu.
“Biết rồi.”
Nhưng tôi nào có ngờ, sếp Tạ lớn đến kiểm tra lại là để "kiểm tra" tôi?
“Tiểu Tạ từ nhỏ đã không thích phụ nữ.” Sếp Tạ lớn nhấp ngụm trà, câu đầu tiên là như vậy.
Ông ấy trông xuề xòa hơn tôi tưởng nhiều, nhưng gương mặt đầy vẻ tinh ranh và toan tính. Tôi không biết ông ấy muốn thăm dò hay ám chỉ điều gì, tôi mỉm cười: “Xin lỗi, tôi không rõ lắm ạ.”
“Đừng giấu tôi, hai đứa thật sự nghĩ là giấu được tôi suốt hai năm qua sao?” Ông ấy đặt tách trà xuống, đưa cho tôi một tập tài liệu, “Cậu ở bên tiểu Tạ năm năm, lợi ích chỉ có nhiều chứ không có ít.”
Tôi không hiểu: “Tại sao lại là tôi?”
“Bởi vì không thể là cậu của nó.”
Tôi cười khổ, hóa ra tôi lại là cái phương án B (plan B) đó.
Tôi nhìn tập hồ sơ cổ phần ông ấy đưa, nhất thời không biết miêu tả thế nào.
Một con chim sẻ bị ép cắm lông phượng hoàng vào đuôi để làm bạn đọc sách cho phượng hoàng thật sao?
“Tôi biết rồi.”
Tôi không từ chối, sẽ có người từ chối thay tôi, tôi tin sếp Tạ nhỏ sẽ không làm tôi thất vọng.
Quả nhiên, sếp Tạ lớn vừa đi, hắn đã không nhịn được mà gọi tôi vào văn phòng.
“Có chuyện gì không?” Tôi nhìn ánh mắt lộ rõ vẻ bất thiện của hắn, lòng không chút gợn sóng.
Hắn đập mạnh tập tài liệu xuống bàn: “Cậu đồng ý với ông ấy rồi à?”
Nực cười thật, hắn lấy tư cách gì mà nghĩ tôi lại muốn dây dưa với hắn nữa chứ.
“Ngày mai anh sẽ biết thôi.”
Hóa ra khi một người rời đi, căn bản chẳng cần phải đếm ngược. Ngay ngày hôm sau tôi đã nộp đơn từ chức.
Mấy kẻ cứ đếm ngược ngày đi, chẳng phải vì vẫn còn chút luyến tiếc, hy vọng trong khoảng thời gian ngắn ngủi còn lại đối phương sẽ làm gì đó khiến mình không nỡ rời xa, rồi lại tự tìm lý do để thuyết phục bản thân ở lại đó sao.
Tôi đã từng thích hắn, nhưng sau bao lần bị hắn thiếu tin tưởng, chút tình cảm đó đã tan biến từ lâu.
“Giám đốc Lâm, đơn từ chức của cậu phải trong vòng 30 ngày mới được phê duyệt.” Giám đốc nhân sự hơi do dự nói, nhưng tôi đã chuẩn bị sẵn rồi.
Sếp Hoắc còn nợ tôi một điều kiện, tôi đã đổi nó lấy việc cho phép tôi nghỉ việc bất cứ lúc nào.
Tôi đưa tờ giấy đồng ý thôi việc có chữ ký của sếp Hoắc cho giám đốc nhân sự: “Thế này thì sao ạ?”
Thủ tục nghỉ việc làm rất nhanh, sau khi bàn giao công việc và chào tạm biệt đồng nghiệp xong, tôi cũng có thể rời đi.
“Đây chính là chuyện mà cậu bảo tôi đợi đến hôm nay sẽ biết đấy à?” Sếp Tạ nhỏ mặt mày u ám đứng ở cửa nhìn tôi.
Tôi gật đầu: “Hôm nay chẳng phải anh đã biết rồi sao? Tôi có đồng ý hay không.”
Tôi quay người đi về phía thang máy, hắn sải bước đuổi theo, chẳng màng đến ánh mắt kỳ lạ của các đồng nghiệp xung quanh.
“Lâm!” Hắn như sắp nổi cơn lôi đình, hắn nổi giận cái gì cơ chứ?
“Tại sao cậu lại đối xử với tôi như thế?” Tôi nghe thấy hắn nghiến răng nghiến lợi, như thể giây sau sẽ c.ắ.n đứt cổ tôi vậy.
Thật nực cười.
“Tôi đối xử với anh thế nào?” Tôi hỏi ngược lại hắn, “Tôi coi anh là thế thân à? Tôi vu oan cho anh khi anh đang bị thương mà không thèm hỏi han lấy một câu à? Hay là tôi nghi ngờ anh ở bên tôi chỉ vì lợi ích?”
Đôi mắt hắn đỏ ngầu nhưng không thốt ra được lời nào.
Xem đi xem đi, rõ ràng là những việc thất đức tự mình làm, giờ lại còn muốn dùng đạo đức để bắt chẹt tôi.
Thang máy đến rồi, tôi vẫy tay chào tạm biệt hắn: “Vĩnh biệt.”
Lại là một ngày mưa, hình như tôi luôn có duyên nợ với những ngày mưa thì phải.
Nhưng không sao cả, đây sẽ là ngày mưa buồn cuối cùng trong cuộc đời tôi.
Tôi chẳng buồn quan tâm sếp Tạ nhỏ còn tình cảm gì với mình hay không, tôi thấy mọi thứ đều chẳng còn quan trọng nữa.
Sau đó tôi rời khỏi thành phố này, với một bản hồ sơ năng lực đẹp đẽ, tôi dễ dàng tìm được công việc mới.
Có vài lần tôi và hắn vô tình chạm mặt trong các buổi tiệc kinh doanh, hắn vẫn cái dáng vẻ đó, u ám lầm lì.
Nhưng tôi không quan tâm, ba năm đó coi như là kinh nghiệm sống tôi đổi lấy bằng tuổi trẻ của mình.
Hắn sau này còn tìm tôi, hỏi tôi có thể quay lại như trước kia không, tôi trực tiếp cho hắn vào danh sách đen luôn.
Bên nhau hai năm, hắn chưa bao giờ thực sự hiểu tôi.
Tôi đã có cuộc sống mới, tôi tin rằng sau này mình cũng sẽ có một người yêu mới.
Hết truyện.
*Phần giới thiệu truyện khác:
Tên truyện 1: Trọng Sinh: Ta Không Làm Kẻ Khờ Nữa
Tên truyện 2: Gả Cho Cậu Nhỏ Của Người Yêu Cũ
Tên truyện 3: Ly Rượu Đục Tan Hết Niềm Vui
Tên truyện 4: Đứa Con Trai Không Cho Tôi Tái Hôn
Tên truyện 5: Mẹ Không Yêu Thương Tôi
Tên truyện 6: Kẻ Lụy Tình Là Tôi Đột Nhiên Tỉnh Ngộ
Tên truyện 7: Tôi Từ Chối Lời Cầu Hôn Của Bạn Trai Yêu Nhau Tám Năm
Tên truyện 8: Vào Đúng Ngày Kỷ Niệm Ngày Cưới, Tôi Nhận Được Phiếu Siêu Âm Của Kẻ Thứ Ba
Tên truyện 9: Nguyên Cao Năm Ấy, Chúng Ta Đã Từng Có Nhau
Tên truyện 10: Khóa Trường Mệnh
Tên truyện 11: Trăng Sáng Trở Về
Tên truyện 12: Nghe Tiếng Lòng Đứa Con Trong Bụng, Tôi Vùng Lên Trả Thù Cực Gắt
Tên truyện 13: “Anh yêu em”, “Cút đi!”