Ấu Hành

Chương 7

Chương 7

Vừa nói.

Hắn vừa áp sát người tới.

Thấy ta dần không còn phản kháng.

Giọng hắn cũng dịu xuống.

"Ấu Hành."

"Kiếp trước là ta có lỗi với muội."

"Nhưng ba năm làm phu thê."

"Ta cũng chưa từng làm điều gì có lỗi với muội..."

Những nụ hôn vụn vặt rơi xuống bên cổ ta.

Bùi Kỷ Bạch không hề nhìn thấy vẻ chế giễu trong mắt ta.

"Không phải ta hoàn toàn không có tình cảm với muội."

"Chỉ là kiếp trước..."

"Ta bị ân tình trói buộc."

"Nay món nợ với trưởng tỷ của muội..."

"Ta đã trả xong."

"Từ nay về sau..."

"Chúng ta sống thật tốt với nhau."

"Được không?"

"Ta sẽ học cách..."

"Toàn tâm toàn ý yêu muội."

Trong giọng nói của Bùi Kỷ Bạch.

Đã mang theo vài phần cầu xin.

Từ cổ họng ta bật ra một tiếng cười khàn khàn.

Không ai biết...

Ta cười vì điều gì.

"Bùi Kỷ Bạch."

"Ngươi có biết..."

"Ta thích loài hoa nào nhất không?"

"Ta biết."

"Trong viện của muội có trồng một cây hải đường."

"Sau khi thành thân, muội cũng từng bẻ hải đường tặng ta."

"Hẳn đó là loài hoa muội thích."

"Sai rồi..."

Ta khẽ lắc đầu.

Ngay trong khoảnh khắc ấy.

Ám khí giấu trong lòng bàn tay ta đ.â.m thẳng vào cổ Bùi Kỷ Bạch.

Nhanh.

Chuẩn.

Độc.

Máu tươi b.ắ.n tung tóe.

Một dòng m.á.u đỏ ấm nóng đọng dưới khóe mắt hắn.

Tựa như...

Một giọt huyết lệ.

Bùi Kỷ Bạch ôm lấy vết thương.

Cổ họng phát ra những tiếng thở khò khè.

Ngay khi ta định vung tay kết liễu hắn.

Bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng bước chân dồn dập.

Một tên tiểu tư xô cửa chạy vào.

"Đại nhân!"

"Không hay rồi!"

"Người của Tạ phủ bao vây phủ chúng ta."

"Nói là đến tìm... một cây đàn."

Nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng trong phòng.

Hắn lập tức sững sờ.

"Đại nhân..."

"Ngài..."

"Tiểu nhân đi gọi đại phu ngay!"

"Đứng lại!"

Bùi Kỷ Bạch khàn giọng quát lớn.

Hắn phất tay áo đứng dậy.

"Gọi người canh chừng nàng."

"Đừng để nàng chạy ra ngoài."

"Còn ta..."

"Đi gặp Tạ tiểu Hầu gia."

"Người ta vẫn nói, xuân tiêu một khắc đáng giá ngàn vàng. Tạ tiểu Hầu gia sao vẫn còn rảnh rỗi ghé thăm Bùi phủ thế này?"

Bùi Kỷ Bạch khoác tạm một chiếc ngoại bào.

Vết thương nơi cổ còn chưa kịp cầm m.á.u.

Chỉ được quấn vội vài vòng băng vải.

Máu vẫn không ngừng rỉ ra ngoài.

Tạ Trác khẽ mỉm cười.

Trên gương mặt hắn không nhìn ra vui hay giận.

"Hôm nay là ngày đại hôn."

"Ta lấy cây Huyền Chiếu cầm do mẫu thân để lại để tăng thêm hỷ khí."

"Thế nhưng lúc trở về kiểm kê thì lại không thấy."

"Chắc hôm nay quá đông người, hạ nhân sơ ý mang nhầm sang Bùi phủ."

"Vậy sao?"

"Có lẽ để quên ở nơi khác rồi."

Bùi Kỷ Bạch vẫn giữ giọng điệu khách sáo của quan trường.

Nhưng Tạ Trác chẳng buồn để ý.

Hắn khẽ giơ tay ra hiệu.

Ngay lập tức, một đội người phía sau xông thẳng về phía hậu viện.

Đám hộ viện của Bùi phủ vội vàng tiến lên ngăn cản.

Nhưng chỉ trong vài chiêu đã bị đ.á.n.h ngã xuống đất.

Sắc mặt Bùi Kỷ Bạch tái mét.

"Tạ tiểu Hầu gia có ý gì đây?"

Tạ Trác lướt ngang qua hắn.

Hàng mi khẽ rũ xuống.

Đến cả sự khinh miệt và chế giễu cũng nhàn nhạt.

Như thể...

Loại người như Bùi Kỷ Bạch không đáng để hắn phí thêm một chút cảm xúc.

"Ta đã nói rồi."

"Ta đến..."

"Để mang cây đàn của ta về."

Bùi Kỷ Bạch nghiến răng.

"Ngươi cho rằng mang nàng đi thì có ích gì?"

"Không thấy vết thương trên người ta sao?"

"Nàng đúng là do ngươi nuôi lớn."

"Cứng cỏi thật đấy."

"Một nữ nhân đã mất trinh tiết."

"E rằng cũng chẳng còn mặt mũi nào sống tiếp."

Lúc này.

Tạ Trác mới chịu nhìn thẳng vào hắn.

"Trinh tiết?"

Hắn khẽ lặp lại hai chữ ấy.

Rồi bật cười.

"Ta chỉ dạy nàng bốn chữ."

"Chẳng đáng một xu."

"Nhưng nếu ngươi đã nhắc tới..."

"Vậy ta cũng phải chuẩn bị chu toàn."

Lời còn chưa dứt.

Tạ Trác bất ngờ nhấc chân.

Một cú đá mạnh như sấm sét giáng thẳng vào n.g.ự.c Bùi Kỷ Bạch.

Bùi Kỷ Bạch bị đá văng ra xa.

Há miệng phun ra một ngụm m.á.u lớn.

Tạ Trác thong thả bước tới.

Trường kiếm bên hông rời vỏ chỉ trong chớp mắt.

Một tia hàn quang lóe lên.

Ngay sau đó là tiếng kêu gào t.h.ả.m thiết xé lòng của Bùi Kỷ Bạch.

"Kẻ ngay cả chuyện phòng the cũng không làm nổi..."

"Còn suốt ngày treo hai chữ trinh tiết bên miệng."

"Không biết..."

"Có thấy mất mặt hay không?"

Máu tanh của đêm hôm ấy.

Theo năm tháng.

Đã dần trở nên mờ nhạt.

Ta chỉ còn nhớ.

Tạ Trác đã tìm được ta.

Giống hệt nhiều năm trước.

Trong ổ ăn mày ấy.

Sau khi thành thân.

Chúng ta không ở lại kinh thành.

Mà đến định cư tại Bắc Cảnh.

Có lẽ gió cát nơi đây thật sự rèn giũa con người.

Bệnh ho của ta ổn lên rất nhiều.

Ta còn học được cách cưỡi ngựa.

Đến cả các bà lão ngoài chợ cũng khen ta là một đóa hoa xinh đẹp.

Nói đến cùng.

Đều phải cảm ơn Tạ Trác.

Mới đến Bắc Cảnh.

Ta chưa quen khí hậu.

Lúc nào cũng lười biếng trốn việc.

Môi nứt nẻ là chuyện xảy ra như cơm bữa.

Mỗi lần hắn hôn đều đau.

Ta cứ tránh không cho hắn hôn.

Thế là Tạ Trác đặc biệt bỏ giá cao.

Mua son dưỡng môi do thương nhân từ kinh thành mang tới.

Mỗi lần xử lý xong công vụ.

Hắn đều cẩn thận bôi cho ta một lượt.

"Chưa kịp khô mà huynh đã hôn..."

"Phí công bôi rồi!"

Ta đ.ấ.m hắn một cái.

Lại bị Tạ Trác cười, nắm lấy tay ta.

Đặt lên l.ồ.ng n.g.ự.c hắn.

Hắn ghé sát bên tai ta.

Khẽ c.ắ.n và thì thầm.

"Biết đâu..."

"Nước miếng cũng có tác dụng."

Trước đây...

Sao ta chưa từng phát hiện.

Tạ Trác lại là kiểu người như thế.

Về phần Bùi Kỷ Bạch và trưởng tỷ.

Ta chỉ nghe được tin tức qua thư của mẫu thân.

Nghe nói.

Tính tình Bùi Kỷ Bạch ngày càng thất thường.

Quan chức bị giáng hết lần này đến lần khác.

Những người từng bị hắn đắc tội đều nhân cơ hội bỏ đá xuống giếng.

Cuộc sống vô cùng khốn khó.

Trưởng tỷ từng mang thai.

Sau đó lại chẳng rõ nguyên nhân mà sảy mất.

Cả người luôn u uất, chẳng lúc nào vui vẻ.

Nhưng...

Những chuyện ấy.

Đã chẳng còn liên quan gì đến ta nữa.

"Tạ Trác."

"Tối nay nướng cho ta một cái đùi cừu nhé..."

Toàn văn hoàn.

Chương 7 - Ấu Hành - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia