"Chị Kiều, thịt lần này là thịt heo ở quê chính hiệu, tất đều là thịt không bơm nước, giá cả hiện tại vẫn có thể mua được, hiện tại giá lương thực có chút cao, nửa năm sau sẽ không còn giá đó nữa."

Kiều Tĩnh An tính tình đơn độc, nhưng không phải là người không biết đúng sai, cô hiểu ý tứ trong lời nói của cậu, cũng cười nói, "Lần này có thể mua được thịt tốt như vậy, thật sự cảm ơn các cậu."

Chàng thanh niên trẻ thật thà cười, "Chị Kiều quá khách khí."

Kiều Tĩnh An là một người hợp tác tốt, cũng không bao giờ khất nợ bọn họ tiền hàng, cho nên bọn họ cũng sẵn sàng bán giá tốt.

Kiều Tĩnh An tính toán sổ sách xong sau đó cũng không ghi gì, thuận tay liền đem tiền hàng thanh toán cho bọn họ, tiễn hai cậu thanh niên ra cửa.

Sau khi đợi xe đi xa, Kiều Tĩnh An bước đến khóa cửa cuốn lại, lên lầu nghỉ ngơi.

Dưới lầu là cửa hàng điểm tâm ngọt, trên lầu có hai phòng ngủ, một phòng khách, một nhà bếp, một nhà vệ sinh, đây là sau khi kế thừa cô đã sửa đổi, trước kia ông nội bà nội còn sống trên lầu là ba phòng ngủ, một phòng khách, một nhà bếp, một nhà vệ sinh.

Trên lầu toàn bộ được chỉnh trang theo phong cách Bắc Âu, đơn giản và trang nhã. Trên lầu lớn nhất phòng ngủ của cô, bên trong còn có một cái phòng giữ đồ lớn.

Nhỏ hơn một chút chính là phòng sách của cô, bên trong mọi nơi đều là sách, nhiều nhất vẫn là bản gốc sách tiếng Anh, bởi vì cô vốn là sinh viên chuyên ngành tiếng Anh.

Sau khi cô rửa mặt xong, vừa lau khô tóc, vừa nấu cho bản thân một tô mì coi như ăn khuya.

Tuy rằng buổi sáng hôm nay mới từ siêu thị mua nguyên liệu nấu ăn để trong tủ lạnh, nhưng hôm nay cô có hơi mệt, hoàn toàn không muốn làm món ăn quá phiền phức.

Giữa bầu không khí mờ mịt, đặt ở trên bàn cơm là iPad đang chiếu chương trình giải trí hi hi ha, tiếng ồn ào vang lên làm cho phòng khách vắng lặng trở nên náo nhiệt một chút.

Trên bàn cơm, ngọn đèn ấm màu vàng chiếu đến, bao phủ người con gái ngồi một mình trước bàn ăn, có vẻ đã quen với cuộc sống hằng ngày này.

Cô đã sống một mình như vậy lâu rồi, đã không có thói quen cuộc sống lại có thêm một người. Như vậy cũng rất tốt.

Có đôi khi cô cũng từng muốn, hay là nhận nuôi một đứa trẻ, nhưng lại nghĩ vẫn là để đứa nhỏ sống trong gia đình có cả cha mẹ thì sẽ tốt hơn.

Nếu không, đi theo một người ngoài mặt ôn hòa nhưng nội tâm lạnh nhạt gia trường như cô thì thật đáng thương.

Nằm ở trên giường, trước khi nhắm mắt ngủ, cô nghĩ, vẫn là cuộc sống một mình vẫn tốt hơn.

Một ngày bận rộn khiến Kiều Tĩnh An đêm nay ngủ rất say sưa, vẫn không biết số phận của cô sắp xảy ra biến hóa to lớn.

Nào ngờ cô vừa mở mắt ra lại tới một thời đại vừa loạn lạc vừa nghèo khổ.

“Đả đảo nhà tư bản. . . . . ."

"Đả đảo tay sai. . . . . ."

Trong phòng học một mảnh rối loạn, sách vở quăng khắp nơi. Người chung quanh trên người mặc trang phục cổ xưa, bên trên đều là miếng vá, chỉ có ánh mắt bọn họ cùng quốc huy phát sáng.

Kiều Tĩnh An vỗ vỗ mặt mình, muốn từ trong mộng tỉnh lại.

Tát lên mặt bản thân một cái thật mạnh, làn da trắng nõn của cô xuất hiện những vệt đỏ.

Lúc này, một nữ thanh niên tri thức sắc mặt đen thui chạy tới, cột hai b.í.m tóc, trong tay giơ một quyển sách.

"Kiều Tĩnh An, cậu còn phát ngốc cái gì? Đi, chúng ta lên trên phố, làm cho người chủ trì hội nghị nhìn thấy lòng nhiệt huyết của sinh viên chúng ta dấn thân vì cách mạng."

Kiều Tĩnh An có làn da trắng, bị cô ấy túm đến đỏ cả cổ tay.

Tay kia của Kiều Tĩnh An lập tức nắm c.h.ặ.t bàn, không bị cô ấy kéo đi, xương chậu đụng vào mép bàn truyền đến cảm giác đau nhức, "Cậu đi trước đi, tớ thu dọn một chút sách giáo khoa."

Nữ thanh niên tri thức tỏ mặt không đồng ý, "Đã là lúc nào rồi, thầy cô giáo tiếng Anh của chúng ta đều tự viết thư kiểm điểm điều xuống nông thôn cải tạo, học tiếng Anh gì nữa."

Kiều Tĩnh An không bị cô ấy lay động, vẫn từ chối cô ấy.

Nữ thanh niên nghĩ rằng Kiều Tĩnh An bình thường cũng không thích gia nhập vào đoàn thể phong trào tiến bộ, chỉ thích ngây ngô một mình nên cũng không khuyên nhiều, bản thân liền chạy theo đại bộ đội.

Nét mặt của Kiều Tĩnh An bình tĩnh, thật ra trong đầu cô lúc này xoay chuyển giống như đèn kéo quân vậy. Đau đớn khiến cô phải chấp nhận là bản thân mình đã xuyên không. Nhưng là so với xuyên không chuyện tình làm cô đau đầu hơn là ngôi nhà hai tầng của ông bà ngoại mà cô thừa kế cũng xuyên đến đây.

Cô quan sát chung quanh không có ai, thử trộm đem sách tiếng anh cho vào, cố ý bỏ sách Tiếng Anh trên bàn gỗ lớn ở phòng khách. Tại phòng bếp tủ lạnh chứa đầy rau, ý niệm vừa đổi một cái, một bó rau xanh chuyển dời đến trong tay cô, thật sự là vừa huyễn ảo vừa chân thật.

Không kịp thăm dò không gian khác, tiếp thu trí nhớ của thân thể, cơ thể này cũng có tên gọi là Kiều Tĩnh An, cũng là một đứa trẻ tội nghiệp không lớn lên bên cạnh cha mẹ, từ nhỏ bị cha mẹ gửi nuôi ở nhà cậu, được bà ngoại nuôi lớn, hiện tại đang theo học chuyên ngành tiếng Anh tại Đại học Phúc Đán ở Thượng Hải.

Hiểu rằng bây giờ chính là thời điểm mới bắt đầu, cô không do dự chút nào, trở lại ký túc xá, chuẩn bị hành lý, vật phẩm lớn ném vào không gian, cầm một cái vải bố làm thành bao vải giả bộ mang theo, mua vé xe lửa về với ông bà.

Trên xe lửa, đâu đâu cũng thấy thanh niên quần áo xộc xệch, vẻ mặt kích động hô khẩu hiệu. Trước kia chỉ thấy trong sách lịch sử, bây giờ ở đây nhìn thấy những người này mới biết họ thật điên cuồng.

Kiều Tĩnh An lặng lẽ chọn một góc để trú ẩn, cô không dám dính dán đến những người này. Hơn nữa theo cô biết, cha mẹ của cô là đối tượng cần phải tiêu diệt của họ.