"Em không giống như cha mẹ mà ngày nào cũng nuông chiều cô ta được."
"Thì như chị mới nói đó, tính tình cô ta là vậy đó, có khi sau này còn tìm em kiếm chuyện đấy."
Kiều Tĩnh An không thèm quan tâm nói: "Tìm thì cứ tìm đi, ai sợ ai?"
"Em biết trước là được."
Con người chị dâu Tôn khá tốt, cô cảm kích nói: "Chị Tôn, em cảm ơn chị ạ, nếu lúc ấy không có chị mà em về chậm chút nữa thì có khi lão tam đã bị đánh rồi."
"Thôi nào, dù gì chúng ta cũng là đồng hương, cho dù không phải thì sao có thể trơ mắt nhìn người lớn ăn hiếp trẻ con được, ai mà không xen vào? Hơn nữa, chị Vương cũng giúp một tay đó chứ."
"Được rồi, hôm nay em không rảnh lắm, ngày mai em nướng ít đồ ăn cảm ơn chị ấy, cũng cảm ơn chị luôn."
Chị dâu Tôn vừa nghe cô nói nướng đồ ăn thì miệng cô ấy vô thức chảy nước miếng, bà xã nhà đoàn trưởng Hạ đúng là khéo tay, làm được cả bánh quy ngon hơn rất nhiều so với bánh quy đắt tiền bên ngoài.
Chị dâu Tôn nói: "Vậy chị không khách sáo đâu nhé."
Dời cải thảo mấy chuyến, bốn đứa nhỏ nhà chị dâu Tôn cũng giúp một tay, xong xuôi Kiều Tĩnh An dắt ba đưa nhỏ nhà mình cảm ơn mẹ con họ.
Trời tối dần, Hạ Huân trở về, anh cởi mũ đi vào nhà bếp.
"Nghe nói em và người nhà của đoàn trưởng Vệ cãi nhau à."
Tay Kiều Tĩnh An vẫn còn đang nhào bột, cô liếc anh một cái nói: "Không cãi nhau."
Hạ Huân đi ra ngoài kéo ba đứa nhỏ lại hỏi chuyện gì xảy ra?
Đứa thứ hai nhanh mồm nhanh miệng kể hết mọi chuyện.
"Con không thích mẹ của Vệ Quốc Cường, cô ấy là người xấu."
Đứa thứ ba gật đầu: "Con cũng không thích."
Đứa lớn không nói gì nhưng nó lại im lặng đứng bên cạnh hai đứa em mình như thể hiện ý muốn nói rằng nó cũng không thích người phụ nữ đó, thật đáng ghét!
"Sau này gặp cô ấy thì tránh xa ra, có việc gì thì đi tìm mẹ các con! Nghe nói mẹ các con hôm nay lợi hại lắm hả?"
Đứa thứ hai hưng phấn nói: "Không phải vậy thôi đâu, mẹ con đá một phát làm người phụ nữ xấu xa đó té ngã luôn, con còn muốn đi lên đánh cô ấy nữa."
Hạ Huân liếc nó một cái: "Thôi đi, con chỉ là một đứa trẻ, người ta đạp một cái là con bay ra xa rồi."
Đứa thứ hai không khuất phục: "Vậy con sẽ ráng ăn nhiều để mạnh mẽ hơn."
Bốn cha con họ nói chuyện trong nhà, Kiều Tĩnh An đứng trong nhà bếp đằng sau đều nghe thấy hết.
Hạ Huân đi vào, nhóm lửa giúp cô.
"Hôm nay ăn mì à?"
"Ừm."
Cán bột xong, cô lấy một con d.a.o ra xắt bột thành từng sợi nhỏ như lá hẹ. Nước trong nồi bắt đầu sôi, cô bỏ mì vào.
"Hai người nhà Vệ Đại Dân đều không phải người tốt bụng gì, nếu sau này có việc gì xảy ra em cứ xử lí như hôm nay, Hạ Huân anh cũng không sợ anh ta."
Thấy mì sắp chín, cô bỏ rau vào nồi, nghe anh nói vậy, Kiều Tĩnh An nở nụ cười.
Bân thân cô cũng không phải dạng người hiền lành gì nên lời này đã đi thẳng vào lòng cô.
Làm cha làm mẹ thấy con mình bị ăn hiếp mà còn im lặng dạy dỗ con mình là không hiểu chuyện đi gây sự khắp nơi thì cô cũng không cần một người đàn ông hèn nhát như vậy.
"Ăn thôi."
Bốn chén mỳ nhỏ và một tô mỳ lớn cho Hạ Huân.
Kiều Tĩnh An ăn một miếng thấy hơi nhạt thế nên cô đi vào nhà bếp lấy chai xì dầu, đứa thứ ba lập tức đứng dậy, vớt rau ra bỏ vào bát Hạ Huân.
"Cha ơi, cha ăn nhiều vào nhé."
Kiều Tĩnh An đi vào đúng lúc bắt gặp cảnh này: "Hôm nay thằng ba không đói bụng phải không? Không ăn thì bỏ chén xuống đi."
Hạ Huân im lặng, đứa thứ ba nhìn anh mấy lần, Hạ Huân ngó lơ coi như không thấy.
Dưới ánh mắt ép bức của mẹ, đứa thứ ba thành thành thật thật vớt rau về lại.
Trong lòng ba đứa nhỏ, cảm giác lời mẹ nói trong nhà lại càng thêm sâu sắc.
Như Tôn Đại Oa và Tôn Nhị Oa đã nói, cha bọn họ cũng vò đầu bứt tai.
Cho vào chén một ít xì dầu, lại tiếp tục ăn.
Hạ Huân ăn mà chảy mồ hôi đầy đầu: "Anh thấy bên ngoài có một gùi ớt, em tính làm tương ớt à?"
"Anh có muốn ăn không?"
"Ừm." Dùng để trộn ăn cũng ngon.
"Vậy để em làm cho anh một ít, còn lại em làm ớt ngâm, ớt ngâm nấu với cá ăn rất ngon." Kiều Tĩnh An chợt nghĩ đến một chuyện rồi nói tiếp: “Ở đây có trồng bắp, vậy có nhiều dầu bắp không?"
Trong không gian của cô không còn nhiều dầu lắm, giờ chỉ còn lại hai bình dầu hạt cải mười cân chưa mở nắp. Đây là kết quả tiết kiệm mấy năm nay của cô.
"Nghe nói ở đây nhiều dầu đậu nành, dầu bắp thì anh không rõ lắm."
Kiễu Tĩnh An nghĩ, công nghệ của thời đại bây giờ vẫn chưa hiện đại lắm, dầu ăn chắc là vẫn phụ thuộc vào việc trồng trọt các loại lương thực.
"Anh không biết cũng không sao. Em thấy trong nhà không còn nhiều dầu ăn lắm nên muốn tích trữ chút thôi."
"Tiền có đủ dùng không?" Hạ Huân ăn mỳ, rồi tự múc thêm cho mình nửa bát nữa, vừa húp nước vừa giương mắt nhìn cô.
Mấy ngày nay trong phòng có thêm không ít thứ, đều có thể thấy rõ ràng. Thức ăn của họ cũng tốt hơn, dù anh bận tối mắt tối mũi thì cũng nghe người ta bàn tán, nói vợ anh sẽ không sống ở đây nổi.
Mỗi ngày trôi qua như thế nào chỉ có bản thân mình là người rõ ràng nhất. Anh cảm thấy như thế này rất tốt.
"Tạm thời vẫn đủ đến đợt nhận lương tháng sau của anh." Kiều Tĩnh An ăn ngay nói thật.
"Dưới hộc tủ có một cái hộp sắt, trong đó có chút tiền, em cần thì cứ lấy mà dùng."
Kiều Tĩnh An gật đầu, cô sẽ không khách sáo với anh đâu.
Ăn cơm tối xong, cô tranh thủ rửa sạch rồi phơi khô cải thảo và ớt, ngày mai là có thể thu vào.
Sáng sớm hôm sau, hai đứa lớn đi xuống dưới gọi bốn đứa nhỏ nhà họ Tôn lên bóc quả óc chó, Kiều Tĩnh An nói bọn nó gọi cả hai anh em nhà họ Vương lên đây.