Kiều Tĩnh An thuận tiện hỏi chị dâu Tôn có biết nhà nào gần đây làm len cotton co dãn không?

"Vậy em hỏi đúng người rồi, chị biết này, mẹ chị có nghề này, lúc chị xuất giá còn tặng cho chị một bộ dụng cụ."

Không nghĩ tới chị dâu Tôn còn có thể làm những thứ này, Kiều Tĩnh An cũng không tìm người khác, trực tiếp mời chị dâu Tôn giúp đỡ làm mấy cái chăn.

Cũng không chiếm tiện nghi của cô ấy, một cái chăn trả một đồng tiền thủ công.

"Chị dùng máy may của em cũng không trả tiền, em tìm chị giúp đỡ làm chút chuyện, chị làm sao có thể nhận tiền của em chứ."

Kiều Tĩnh An đứng đắn nói, "Chúng ta đã nói rõ ràng rồi, dùng máy may của em thì trả một cây bắp cải. Hơn nữa, tìm chị làm chăn bông cũng không phải một hai giờ là có thể làm xong, em còn muốn làm vài cái."

Chị dâu Tôn khách khí một hồi, cuối cùng vẫn đồng ý.

Người ta thành tâm cho, cô ấy cũng cầm, có nhiều tiền thì trợ cấp trong nhà cũng tốt.

Kiều Tĩnh An giúp chị dâu Tôn sửa sang lại đầu dây, thuận tiện tán gẫu về cháu dâu nhà sư trưởng Triệu.

Tin tức của chị dâu Tôn lanh lẹ linh hoạt, vừa nói đến bát quái thì lập tức không dừng lại được.

Cháu dâu của sư trưởng Triệu họ Trịnh, bởi vì ở nhà mẹ đẻ là con cả, cho nên người quen thuộc một chút đều gọi cô ấy là chị Trịnh.

Hai ngày trước chị Trịnh ở trước mặt mọi người tát vào mặt Lý Hồng Anh, chị Trịnh từ miệng của Lý Hồng Anh đi ra cũng không có gì tốt. Còn vài ngày nữa sẽ khai giảng, đến lúc đó nói không chừng sẽ có náo loạn.

Hơn nữa mấy ngày nay người của bộ chỉ huy sẽ đến quân khu, nghe nói lần này theo quân cũng mang theo cháu trai, xem ra cũng là muốn nhập học đi học.

Kiều Tĩnh An vốn định thông qua nhà sư trưởng Triệu để gặp lãnh đạo lớn, như vậy nhìn qua cũng không quấy rầy, lúc khai giảng đưa con đi học tự nhiên sẽ gặp phải.

Phủi phủi tay đi về nhà, cô dự định ngày khai giảng nhất định phải xuất hiện thật kinh diễm, để cho người ta nhớ kỹ ba đứa con nhà cô.

Buổi chiều còn có thời gian, cô xách giỏ lên núi nhặt một ít nấm, phía sau là một mảnh rừng thông, mọc một loại nấm địa phương gọi là ô sóc, sau khi ăn xong một lần thì nhớ mãi không quên.

Nhặt được một giỏ, không chừng là đủ xào một bữa, nấm trên núi này còn rất nhiều, chờ khi nào có thời gian rảnh rỗi, lại nhặt thêm một chút, phơi khô sau đó giữ lại đến mùa đông ăn.

Ba đứa nhỏ còn chưa về, cô chuẩn bị đầu tiên nấu một nồi cơm bí ngô đỏ, bí ngô đỏ có thể dùng làm thức ăn chính.

Xách giỏ ra sân sau rửa nấm, nấm bày ra lại lấy một nắm mộc nhĩ đen ngâm nữa, tỏi, ớt xanh, ớt đỏ những nguyên liệu phụ này đều cắt nhỏ ra.

Cuối cùng lấy một miếng thịt ba chỉ ra, cắt dài bằng hai ngón tay, bỏ vào nồi sắt lớn nấu trong hai mươi phút, bỏ đi lượng muối dư thừa.

Đứa con lớn mang theo hai đứa em trở về, nói khát nước muốn uống nước, Kiều Tĩnh An chỉ chỉ trên bàn, sớm rót một bát thật lớn.

Xem thời gian Hạ Huân sắp trở về, thịt ba chỉ cắt cắt xong, rửa sạch thêm lần nữa, chảo bốc khói thì cho dầu vào, xào đến khi thịt ba chỉ tỏa mùi thơm thì rắc tỏi, gừng, đậu phụ, thêm nấm vào, nấu trong chốc lát, nấm thơm ùng ục tỏa ra mùi vị thơm ngon, khiến người ta thèm đến nhỏ dãi.

Hạ Huân đi một chút đã về nhà, rửa tay rồi vào bàn.

Ba con heo con có dạ dày lớn cũng không cần cô gọi, tự động trèo lên ghế ngồi chờ cơm.

"Nhà chúng ta có thịt ba chỉ?" Hạ Huân ăn một miếng, rất ngon.

Kiều Tĩnh An liếc mắt trắng với anh một cái."Nhà anh chỉ có bốn cái miệng. ”

Hạ Huân cười ha ha, lấy lòng nói, "Cũng không phải, cả nhà chúng ta đều dựa vào em. Có em mới có thịt ăn, mới có đồ ăn ngon, các con nói đúng không?"

Đứa thứ ba lớn tiếng đáp lại cha của nó, "Đúng vậy đúng vậy!"

Kiều Tĩnh An mỉm cười với đứa thứ ba, gắp cho nó một đũa thịt khô, “Thằng ba ngoan."

Đứa thứ ba thỏa mãn gật gật đầu, "Con ngoan nhất."

Đứa lớn và đứa thứ hai ngay cả thời gian để nói chuyện cũng không có. Gió cuốn tàn vân giải quyết một đĩa thịt ba chỉ và nấm nước canh còn lại thì cho hết vào trộn ăn với cơm. Tối nay nhà cô vẫn tiếp tục hành động càn quét nồi cơm.

Hạ Huân vừa rửa chén vừa nói chuyện phiếm với cô, "Gạo trong nhà còn bao nhiêu?"

"Gạo còn có không ít, nhưng mà cũng có thể mua thêm một ít để, mùa nhiều gạo lại không có côn trùng. Còn nữa, củi cũng nên tiết kiệm một chút, nghe chị dâu Vương nói, trời sẽ từ từ lạnh xuống, tuyết rơi sớm, tháng sau trên núi sẽ trắng xóa."

"Anh biết rồi, ngày mốt được nghỉ, anh tìm người lên núi lấy củi."

Kiều Tĩnh An sắp xếp tốt chuyện trong nhà mấy ngày nay, trong lòng lại suy nghĩ làm thế nào để n lúc khai giảng, khiến cho đứa nhỏ nhà cô xuất hiện thật kinh diễm.

Nghĩ đến biện pháp tốt nhất, chính là phát huy ưu thế của cô, tặng đồ ăn vặt cho những đứa nhỏ khác để kéo gần quan hệ.

Nhưng mà, tháng này tặng đồ ăn vặt khẳng định không thích hợp, vô duyên vô cớ, người ta nói không chừng coi cô là đầu óc có vấn đề. Mặt khác mà nói này cũng quá hấp dẫn rồi.

Vậy điều gì sẽ xảy ra?

Mãi đến ngày thứ ba, đi theo Hạ Huân lên núi đốt củi, nhìn thấy hạt dẻ rơi xuống đất, cô nghĩ ra chủ ý.

Gọi đứa bé lại đây, nhặt một ít dẻ trở về, cô dự định làm hạt dẻ nướng đường.

Dùng hạt dẻ nhặt trên núi tặng mọi người, không nhẹ không nặng, người ta cũng sẽ không nghĩ nhiều.

Hạt dẻ đem về nhà, rửa sạch rồi phơi khô ráo nước, buổi chiều khô hết rồi thì đem vào lấy d.a.o cắt một đường trên hạt dẻ, sau đó đổ vào nước đường trắng ngâm trong nửa giờ. Cuối cùng vớt ra, đổ một ít dầu hạt cải vào khuấy đều, cho vào lò nướng đất nóng. Không có biện pháp nào, bây giờ cũng không có nhiều bơ để cô có thể dùng một cách tùy tiện, đành tốn thêm chút thời gian.

Chương 46 - Bà Chủ Tiệm Bánh Ngọt Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia