Ở niên đại này, một phần trái cây yến mạch vụn như vậy cho dù có tiền cũng không mua được. Sau khi trái cây yến mạch vụn làm ra, cô em gái họ và em trai họ nhà mợ đều đặc biệt thích ăn, em trai họ không thích ăn sữa bột, cô cố ý rót sữa lúa mạch trộn chung vào điều chỉnh khẩu vị cho cậu bé.
Thứ bây giờ cô pha chính là bỏ sữa bột vào cho nên con nít rất thích ăn, Kiều Tĩnh An không nhịn được nhỏ giọng nói, "Ăn giống như con heo nhỏ vậy, khẩu vị tốt như thế mà sao gầy vậy."
Ở trong mắt Kiều Tĩnh An, cho dù ở niên đại này, điều kiện gia đình tốt một vài đứa nhỏ cũng nuôi không tệ. Nhà cậu ô đi làm ở bệnh viện, điều kiện coi là không tệ, mợ không chuyển hộ khẩu, ở đại đội còn có thể nhận khẩu phần lương thực, em trai em gái họ bất kể trên người mập hay gầy, trên mặt đều có một chút bụ bẫm.
Đứa bé này nhìn quần áo trên người cũng coi là đồ tốt, ngay cả một miếng vá cũng không có. Nhìn điều kiện gia đình cũng không tệ, nhưng mà trên người lại rất gầy yếu, sắc mặt cũng có chút vàng.
Ăn xong nửa vò yến mạch ngâm, đứa trẻ còn có chút chưa thỏa mãn, còn gắng sức nhìn vào trong vò, Kiều Tĩnh An lau miệng cho cậu bé xong, lúc ôm cậu bé cũng không dám chặn bụng nó, sợ nó nôn ra.
"Đi, chúng ta đi tìm tiếp viên, để cho bọn họ tìm cha mẹ cho cháu."
Đứa trẻ ngẩng đầu lên, đầu quay ra bên ngoài, vui vẻ hô, "Cha, mẹ cho con ăn đồ ngon."
Kiều Tĩnh An nghiêng đầu, thấy một một người mặc quân trang cao một mét tám, dáng người cao to, ngũ quan đoan chính, vừa nhìn là biết không bình thường, người tựa vào trên buồng xe, khoanh tay, nhìn nàng, mắt nhìn người đặc biệt mang tính xâm lược.
Không biết anh dựa vào ở nơi đó nhìn bao lâu rồi.
Trước mặt cha ruột của người ta được đứa bé gọi là mẹ, trong lòng Kiều Tĩnh An vẫn rất không dễ chịu, nhưng trên mặt cô vẫn miễn cưỡng cố kiềm lại.
Hai tay Kiều Tĩnh An đang nhấc eo của đứa bé, muốn đưa đứa bé cho anh, “Con của anh chạy đi lạc, sau này trông kỹ một chút.”
Hạ Huân đón lấy con, “Cám ơn sự chăm sóc của cô, sau này tôi sẽ chú ý.”
Kiều Tĩnh An khoát khoát tay không để ý.
Hạ Huân ôm con muốn rời đi, đứa bé không muốn đi lên tiếng khóc lớn, “Mẹ ơi, con muốn mẹ con.”
Hạ Huân cau mày: “Ngoan một chút, nếu không cha đ.á.n.h vào m.ô.n.g đó.”
Đứa bé khóc la um sùm, đâu có nghe thấy sự doạ dẫm của anh.
“Con chỉ muốn mẹ.”
Hành khách của toa kế bên nghe thấy âm thanh đi tới, “Người anh em, có thể dỗ con của nhà cậu chút không, mẹ tôi tuổi tác lớn rồi, cần nghỉ ngơi.”
Sau khi nói xong, người này còn nhìn đôi vợ chồng kỳ lạ này một chút. Con cái muốn mẹ ẵm thì cho mẹ nó ẵm một cái được rồi, cần gì phải làm khóc la chứ?
Kiều Tĩnh An mặc dù mặt dày, cũng cũng ngại bị nhìn, cũng chưa suy nghĩ, vội giật đứa bé lại, ôm dỗ nó hai câu, đứa bé đã không khóc nữa. Ở điểm này, đứa bé này ngoan hơn em gái nhỏ của cô rồi.
Hạ Huân khẽ cười một tiếng, cũng không ôm con nữa, thành thật thẳng thắn ngồi xuống giường đối diện, lúc này vị trí này vẫn không có ai. Buồng xe này có sáu giường, chỉ có chỗ của Kiều An Tĩnh.
Bây giờ Kiều An Tĩnh càng xấu hổ, cô thật sự là não có bệnh rồi, một cô gái giành ôm con người ta làm gì.
Kiều An Tĩnh thả lỏng tay dỗ đứa bé, muốn trả lại đứa bé cho cha nó nữa, lúc này đứa bé thông minh, tay nhỏ nắm b.í.m tóc của cô, nói thế nào cũng không buông, nói nhiều hai câu cái miệng nhỏ nhắn mếu máo muốn khóc.
Thời gian chốc lát, Kiều An Tĩnh làm tới sức cùng lực kiệt, suy nghĩ của cô thay đổi rồi, đứa bé này cũng không ngoan chút nào, chính là muốn ăn đòn.
“Anh trai này, mẹ đứa bé đâu?”
Hạ Huân nhướng mày: “Chạy rồi.”
Chạy rồi là có ý gì?
Đứa bé không vui phản bác, “Không có chạy, đây chính là mẹ con.” Tay nhỏ vung vẫy b.í.m tóc của cô, rất vênh váo.
Hạ Huân làm như không nghe thấy lời đứa con trai, mắt cứ nhìn Kiều Tĩnh An, không có ý việc xấu trong nhà không muốn người ngoài biết chút nào, “Vợ trước của tôi gai mắt sự nghèo khó của nhà tôi chán nản bỏ chạy với người khác rồi.”
Vợ trước, đó chính là ly hôn rồi. Người này vừa nhìn chính là một người đi lính, thời đại bây giờ, biết kỹ thuật, giống như bác sĩ như cậu nhỏ của cô thế này, còn có công nhân, làm cán bộ, những việc này trên phương diện cuộc sống đều được cho là trung lưu của thời đại này. Ngoài ra phải kể đến đãi ngộ của quân ngũ rất tốt, đây đâu có xem là nghèo túng đâu.
Có điều, việc nhà người khác, cô cũng không có suy nghĩ tham dự vào.
“Đứa bé này anh dỗ đi, tôi muốn nghỉ ngơi rồi.” Nghỉ ngơi là tìm cớ, cô chỉ muốn tống việc vướng tay này ra.
Hai tay Hạ Huân chống giường phía sau, uể oải nhìn cô, “Cô là người Tứ Xuyên à, là làm nghề gì?”
Kiều Tĩnh An nhạy cảm, nhân lúc tay tê đổi tay ẵm đứa bé, không dấu vết mà quan sát người đàn ông đối diện, “Dân quê có thể làm gì? Trồng trọt thôi.”
Hạ Huân liếc nhìn ngón tay trắng nõn mảnh khảnh của cô, cũng không nói tin hay là không tin.
Hai người ngồi đối diện nhau lúng ta lúng túng như vậy, chịu đựng mãi tới khi đứa bé ngủ say, Hạ Huân mới ôm đứa bé quay lại.
Kiều Tĩnh An thở phào một cái, leo lên giường giữa, nặng nề ngủ thiếp đi.
Vừa ngủ tỉnh dậy đã là buổi tối, bên ngoài xe có người đang đi lại, xung quanh bay tới hương vị thức ăn, cô lấy bao tải che đậy, từ bên trong móc ra một gói b.ún, lại lấy ra một cái vò, bên trong sốt thịt bò. Đây là lúc trước cô làm, dùng trộn mì, trộn cơm, trộn b.ún các thứ, hương vị cũng rất ngon.
Xuống giường đi tới buồng xe trước mặt lấy nước sôi nấu b.ún, cô vừa đi hai bước thì bị người phía sau gọi lại.