Đến chiều, cô nhanh nhẹn nướng hai chiếc bánh kem mứt táo, rồi để trên bàn trong nhà chính cho nguội.
Đặt một chiếc ghế bên cạnh bàn may của cô cho đứa thứ ba, thêm một ly sữa tươi và một miếng bánh kem, nó ăn rất vui.
"Còn chưa lên núi đã nghe thấy mùi thơm từ nhà con rồi."
Kiều Tĩnh An buông kéo, mời thím Liễu tới ngồi chơi.
Cô rót cho bà ấy một chén trà hoa cúc ấm nóng.
"Mùa này uống trà hoa cúc giúp cơ thể thoái mái hơn ạ."
Thím Liễu nhận chén trà nói: "Cuộc sống gia đinh này của con trôi qua thoải mái nhỉ."
Kiều Tĩnh An mỉm cười: "Dạ thím thích thì cứ ngồi đây nghỉ ngơi."
Uống trà xong, thím Liễu đứng lên đi lại một vòng, hoạt động giãn gân cốt một chút nhìn thấy bánh kem mứt táo trên bàn.
"Con làm cũng không ít nhỉ."
"Dạ không ít nhưng cũng không nhiều. Một phần là để cho thím, ba đứa nhà c.o.n c.ũng thích ăn, thỉnh thoảng Hạ Huân còn lấy một ít đem đến đơn vị."
Thím Liễu phụ họa thêm: "Cũng đúng, bác trai nhà thím cũng vậy, có cái gì ngon đâu có nghĩ đến thím đâu, trong nhà có đồ ăn ngon toàn đem đến cho mấy anh em trong đơn vị cả."
"Dạ, họ muốn mang đi thì cứ mang, chúng ta ở nhà một ngày ba bữa thích gì ăn nấy, quan tâm chăm sóc nhiều chút cũng không đáng kể là bao, mọi người cũng rất vất vả. Dù gì họ cũng là anh em vào sinh ra tử."
Thím Liễu ngồi đó xem cô may đồ: "Không có nhiều người thấu tình đạt lý như con. Nghe thím Triệu nói, đứa lớn nhà con là Hạ Huân nhân nuôi c.o.n c.ủa nhà chiến hữu à?"
Kiều Tĩnh An cười dịu dàng: "Con thích trẻ con, trong mắt con, con xem cả ba đứa như con ruột để mà nuôi nấng."
Kiều Tĩnh An lại nói: "Hơn nữa, c.o.n c.ũng được cậu mợ nuôi từ nhỏ tới lớn, tuy không phải là ruột thịt, nhưng trong lòng con, con xem họ là cha mẹ. Vì vậy nên dù mình đối sử với con cái như thế nào, chúng đều biết cả."
"Cha mẹ con đâu rồi?"
"Dạ c.o.n c.ũng không biết, nghe bà ngoại con nói, năm ấy sinh con ra tuy đã ổn định rồi nhưng trên thực tế vẫn còn loạn lắm, lúc đó cha mẹ con đi xuống miền nam công tác, đi mấy năm rồi không còn tin tức gì nữa. Con nghĩ, nếu họ còn sống thì nhất định sẽ có một ngày họ đến tìm con." Nói xong cô cúi đầu nhìn xuống.
Thím Liễu cũng là người đã từng trải qua thời đại đó, có cái gì mà bà ấy không biết, cho là cha mẹ cô đã qua đời thế là bà ấy an ủi cô: "Con cũng là một người làm mẹ nên đừng quá đau buồn, sau này cứ vui vẻ sống là được."
Kiều Tĩnh An ngẩng đầu lên, đôi mắt cô hồng hồng: "Con cảm ơn thím, thím Liễu."
Thím Liễu cũng không ở lại lâu, bà ấy lấy nửa cái bánh kem mứt táo rồi để lại năm đồng.
Kiều Tĩnh An tiễn thím Liễu xuống núi, miệng cười vui vẻ.
Buổi tối cả nhà trở về, bọn nhỏ giành nhau ăn bánh kem, Hạ Huân đi tới, vỗ vai cô nói: "Đang nghĩ gì thế?"
Kiều Tĩnh An giương mắt nhìn anh: "Đoàn trưởng Hạ, chuyện anh được thăng chức có thể thành rồi đấy."
Đôi mắt Hạ Huân sáng lên.
Kiều Tĩnh An không nói gì nhiều, hôm nay đã thể hiện mọi tình cảm tốt đẹp của mình, giờ xem người ta nghĩ sao thôi.
Qua mấy ngày, chị dâu Tôn gọi cô xuống dưới lấy chăn bông, Kiều Tĩnh An cầm sáu đồng đi ra ngoài.
Trong nhà chị dâu Tôn, bốn chiếc chăn bông xếp chồng lên nhau ngay ngắn,
Kiều Tĩnh An sờ sờ mặt chăn: "Tay nghề của chị đúng là tuyệt hảo."
Chị dâu Tôn vui vẻ cười nói: "Nhà của chị cũng chỉ có cái nghề này."
Kiều Tĩnh An không nhiều lời vô ích, cô đưa sáu đồng cho chị ấy.
Chị dâu Tôn cầm lấy rồi mới thấy sai sai: "Em thật là, đã nói là một đồng một tấm chăn bông, em đưa cho chị sáu đồng làm chi, mau lấy về đi."
Kiều Tĩnh An đẩy tiền về: "Chị cứ cầm lấy đi, là do em không chu đáo, ngoài tiền công thì làm một tấm chăn bông cũng dùng không ít sợi bông mà, vậy mà em không tính đến."
Chị dâu Tôn nhận tiền nói: "Em xem em này, chu đáo quá đi mất."
Bốn tấm chăn bông hơi năng, một mình cô mang về rất vất vả nên chị dâu Tôn giúp cô mang về nhà.
Chăn bông đã làm xong, vậy bắt đầu làm vỏ chăn được rồi.
Vải cô mua ở Cung Tiêu Xã lần trước đã được cắt sẵn. Mấy ngày sau, Kiều Tĩnh An ở nhà may mấy thứ vỏ chăn với đế giày.
Hạ Huân tìm cho cô một tấm nhựa lớn, tốt lắm, cô không cần phải phá giày mới, cắt cái này ra làm đế giày luôn.
Bốn lớp vải bông dính lại với nhau bằng hồ dán, đem đi phơi nắng rồi cắt thành đế giày dán cùng với một tấm nhựa ở dưới cùng làm đế, tất cả đều làm thủ công nên tốn khá nhiều công sức. Một ngày một đêm cô chỉ có thể làm được một chiếc, dù đã dùng cái đê bảo vệ ngón tay nhưng ngón tay cô vẫn bị sưng đỏ lên, may mà không bị rách da.
Đến trung tuần tháng mười, rau trồng trong sân sau như bắp cải, cải thảo, tỏi tươi, rau cần đều bắt đầu lớn lên, nhưng trông hơi thiếu dinh dưỡng, lá cây không đủ xanh, cứ vàng vàng.
Cô nghĩ nghĩ rồi mua một ít phân bón về dùng.
"Tĩnh An, có nhà không?"
Phía trước có người gọi, Kiều Tĩnh An đi ra ngoài, trông thấy họ mang gùi trên lưng, còn dắt theo mấy đứa trẻ chưa đến tuổi đi học. "Chị dâu Vương ạ, các chị đi đâu thế?"
"Bọn chị lên núi nhặt hạt dẻ, hạt dẻ bây giờ đều rơi xuống đất rồi, muốn gọi em đi cùng luôn."
"Dạ, vậy em cũng đi."
Kiều Tĩnh An thay một bộ đồ cũ rồi dắt đứa thứ ba ra ngoài.
"Nghe nói hôm qua Lý Hồng Anh bị mắng."
"Lại có chuyện gì xảy ra với cô ta nữa rồi?"
"Chị dâu Vương ở gần có biết chuyện gì xảy ra không?"
Chị dâu Vương cười lạnh một tiếng: "Lớp của Lý Hồng Anh có một đứa trẻ đang học thì muốn đi tiểu, nhưng cô ta không cho, kết quả là đứa bé đó tè ra quần, cô ta mắng con nhà người ta một trận. Đứa bé đó về nhà kể lại nên phụ huynh kéo đi tìm đến cửa luôn."