Kiều Tĩnh An tinh ranh, bán cho nó cả hai hũ này.
Đúng rồi, trong không gian còn nữa, cho nó hết.
Cơm trưa không ăn ở nhà cô, Hạ Huân dẫn bọn họ đến nhà ăn bộ đội.
Buổi chiều Hạ Huân về, Hạ Huân vào nhà, nhìn thấy cô đang phiên dịch tài liệu ở trên giường lò.
Hạ Huân dựa vào cô ngồi xuống: “Có khó không?”
“Cũng tạm ổn.” Phương diện nội dung thông tin, chính là những quốc gia phát triển bên ngoài kia, bây giờ vẫn còn chưa nghiên cứu quá chuyên sâu. Nhưng cô lại là người của mấy chục năm sau xuyên tới, cho dù cô không phải người nghiên cứu chuyên nghiệp những thứ này thì cũng biết không ít thứ.
Kiều Tĩnh An một bên nhìn nguyên mẫu, một bên soàn soạt phiên dịch thành tiếng Trung, rất thuận tay, thế thì một ngày có hơn hai ngàn chữ cô cũng làm xong được. Cô nghiêm cẩn đối chiếu lại một lần, chắc chắn không sai.
Kiều Tĩnh An ngẩng đầu nhìn anh: “Tại sao anh lại không nói gì?”
Mới vừa rồi sau khi Hạ Huân hỏi một câu xong, cứ nhìn cô làm việc như vậy, không nói một câu nào cả.
Hạ Huân ôm lấy cô, nửa giả nửa thật nói: “Anh sợ em ghét bỏ anh, vứt bỏ anh mà đi.”
Kiều Tĩnh An cười đắc ý, vỗ vỗ mặt anh: “Yên tâm đi, anh đẹp trai như vậy, không mấy ai có thể so sánh với anh đâu.”
“Vậy sau này nếu em gặp được một người đẹp trai hơn, trẻ tuổi hơn anh thì sao?”
“Thế thì em vẫn chọn anh.”
Hạ Huân cười, lần này thì hài lòng. Thành thật mà nói, hôm nay nhìn thấy phương diện chuyên nghiệp tự tin và tỏa sáng của cô, nội tâm anh đúng là có chút hoang mang, còn có chút tự ti, cảm thấy không xứng với người phụ nữ tốt như vậy.
Lại nhìn thấy cô vừa cười vừa nói với người trẻ tuổi tới t.ử sở nghiên cứu kia, cảm giác nguy cơ trong lòng càng nặng hơn.
Buổi trưa khi ăn cơm, anh nói xa nói gần hỏi thăm Triệu Thêm tại sao lại biết vợ anh, Triệu Thêm ấp úng mãi không nói rõ ràng.
Cũng may thằng nhóc này có mắt nhìn, nhân dịp lãnh đạo không chú ý, len lén chạy tới nói chuyện làm ăn trước đó của hai người với anh, còn nói sau này mỗi lần khi đưa tài liệu, làm phiền anh hỗ trợ đưa chút đồ ăn ngon cho nó cải thiện cuộc sống một chút.
Quân khu đã thương lượng với lãnh đạo sở nghiên cứu, sau này chuyện đưa tài liệu do anh phụ trách cho nên Triệu Thêm mới vội vàng tới thiết lập quan hệ.
Nếu như nói quyết định kết hôn với Hạ Huân là vì có rất nhiều nhân tố ngẫu nhiên chồng lên nhau cô mới lựa chọn, nhưng sau khi sống với anh trong khoảng thời gian này, cô thật sự thích cuộc sống bây giờ, tạm thời cũng không muốn thay đổi!
Hạ Huân vui mừng, tự động tự phát đến phòng bếp nấu cơm.
Ba đứa nhỏ chơi đùa ở bên ngoài trở về, đập vào mắt chính là cái chậu mì quen thuộc kia, điểm khác với lần trước chính là, trong mì có hai phiến lá rau.
Kiều Tĩnh An rất hài lòng với công việc mới, ngày thứ ba đưa tài liệu đã phiên dịch xong đi.
Cùng ngày mang tin tức về, người ta bày bỏ rất hài lòng với nghiệp vụ của cô, cho cô một mức lương vô cùng tốt.
Đúng là không tồi, ngay cả khi Hạ Huân nghe được cũng cảm thấy căn nhà này không cần đến anh nuôi nữa rồi.
Hai tháng, tổng cộng cô làm việc mười ngày, người ta vẫn trả theo tiền lương một tháng. Sau khi nhận được tiền, cô cũng không muốn làm chút buôn bán nhỏ với Triệu Thêm nữa.
Miệng Triệu Thêm đã bị cô chị gái này nuôi thành kén ăn rồi, nghe nói cô dốc toàn bộ tinh thần và thể xác vào công việc này, Triệu Thêm vội vàng lấy lòng đủ kiểu với người đưa tài liệu Hạ Huân này.
Hạ Huân bị Triệu Thêm thổi phồng tâng bốc, âm thầm hài lòng, về nhà giúp thổi gió bên gối.
Kiều Tĩnh An đồng ý, kiếm nhiều tiền thêm chút cũng được, tiếp tục buôn bán bánh ngọt!
Ông trời ơi, bây giờ cô đã bành trướng như vậy rồi sao? Cô cần tự mình suy xét lại thôi!
Thời gian vào đến tháng ba.
Đứa lớn, đứa thứ hai đã đi học, mỗi ngày ở nhà cô cũng có công việc phiên dịch, đứa thứ ba ở nhà một mình không có gì chơi, dứt khoát mỗi ngày đều theo các anh trai đến trường đi học.
Kiều Tĩnh An dỗ nó là trong giờ học không được phép khóc lóc làm loạn, mỗi ngày đều đúc mấy quà vặt nhỏ vào trong túi sách của nó.
Cho dù ở quân khu, mỗi nhà mỗi hộ đều có thu nhập không tệ thì cũng có rất ít người lớn cưng chiều con cái giống như nhà họ Hạ này.
Một tháng người khác có thể ăn một hai bữa thịt đã coi như là cuộc sống rất tốt rồi, chứ đừng nói đến là mỗi ngày trong túi đều có thể được cho chút quà vặt như thế.
Sau khi đứa thứ ba đến trường học, dựa vào quà vặt nhỏ, lập tức tìm được cảm giác tồn tại. Mỗi ngày có cả đống anh trai nhỏ, chị gái nhỏ năm nhất săn sóc nó.
Bây giờ Kiều Tĩnh An không cần bớt thì giờ để chăm sóc đứa thứ ba nữa, mỗi ngày đều đúng giờ làm ba bữa cơm, còn những khoảng thời gian khác đều là của cô.
Ngày hôm nay bận rộn đến hơn ba giờ chiều, hoàn thành tài liệu đưa tới hai ngày trước, cô duỗi lưng thư giãn gân cốt một chút.
Khách tới nhà.
Có một người phụ nữ cao khoảng một mét sáu đi vào trong sân, dáng người gầy nhom, sắc mặt hơi vàng, cười chào hỏi cô: “Tôi mới chuyển tới ở dưới núi, tôi tên là Liễu Đại Hồng, chồng tôi tên là Hà Vinh Quân, là phó đoàn trưởng, ở cùng một sư đoàn với chồng cô.”
Một nhà Lý Hồng Anh dời đi, Tôn Hữu Căn từ phó đoàn trưởng được thăng lên chính thức, Hà Vinh Quân này chắc là tới lấp vào vị trí của Tôn Hữu Căn.
Kiều Tĩnh An mời cô ta đi vào nhà ngồi.
“Chị dâu, không cần, không cần đâu, cái đó, trong nhà tôi còn có chút chuyện, tôi đi trước đây.”
“Vậy tôi đưa cô về.” Kiều Tĩnh An đưa đến sân, đưa mắt nhìn cô ta xuống núi.
Một người mới tới, cô cũng chẳng để tâm lắm, nếu hợp thì lui tới nhiều hơn, còn không hợp thì cũng chẳng cưỡng cầu được.