Liễu Đại Hồng không nghe, lập tức nằm xuống đất, bắt đầu gào: “Ông trời ơi, ông có mắt không, làm quan bắt nạt dân chúng bé nhỏ chúng con, sao ông không quản đi chứ!”

Kiều Tĩnh An và chị Vương nhìn nhau một cái, không nói gì một lúc, con mụ này đúng là thần tiên, đến tột cùng là làm sao mà đào tạo ra được vậy!

Không có ai phản ứng, Liễu Đại Hồng tiếp tục nằm trên đất khóc lóc rên rỉ, những lời gào ra cũng chưa từng lặp lại.

Kiều Tĩnh An im lặng, trước đó cô còn chưa hiểu nên mới muốn tới nói lý với Liễu Đại Hồng.

Lần đầu tiên gặp mặt, người này nói năng có tình có lý, làm sao lại trở thành như vậy chứ?

Đứa lớn, đứa thứ hai, đứa thứ ba cũng không dám nói lời nào, ngoan ngoãn đứng ở phía sau mẹ bọn chúng.

“Tránh đường chút, chính ủy tới.”

Chính ủy mới vừa nhận được tin tức đã chạy tới, vẫn còn thở hổn hển.

“Vợ Hà Vinh Quân, đứng lên, nằm trên đất còn ra cái thể thống gì nữa? Đang mùa đông cô không lạnh hả!”

Liễu Đại Hồng lau nước mắt nước mũi: “Tôi không đứng lên, nhà họ Hạ đ.á.n.h con trai tôi, phải bồi thường cho tôi.”

Chính ủy đã nói hết nước hết cái, Liễu Đại Hồng cứ dầu muối không ăn, một đám người cứ đứng xem náo nhiệt như vậy.

Đợi một lúc, còn càng ngày có càng nhiều người tới hơn, đúng là xem náo nhiệt không sợ đường lên núi trơn trượt.

Thấy Hạ Huân đã về, Kiều Tĩnh An vội vàng hai ba bước đã chạy tới, trông cậy vào anh vậy.

Hạ Huân cho cô một ánh mắt, không cần lo lắng.

Hạ Huân bảo người bên cạnh nhường đường chút, sau lưng có một người đàn ông mặt mũi nghiêm túc đi ra.

“Liễu Đại Hồng, cô có còn cần mặt mũi nữa không? Có còn muốn sống nữa không? Cùng lắm thì chúng ta ly hôn đi!”

Liễu Đại Hồng kinh ngạc: “Hay cho tên họ Hà nhà anh, con trai bị đ.á.n.h anh còn đi giúp người ngoài, thế nào, anh còn dám ly hôn? Xem tôi có về đào mộ tổ tiên nhà anh lên không!”

Liễu Đại Hồng ngồi dậy, đập đất c.h.ử.i đổng, mặt Hà Vinh Quân còn đen hơn cả đ.í.t nồi, cũng không đoái hoài tới những chuyện khác, cường ngạnh kéo Liễu Đại Hồng đi xuống dưới núi.

Hà Đại Trụ khóc lóc đi theo đằng sau cha mẹ nó.

Chị Vương thở phào nhẹ nhõm: “Không ngờ cô ta lại là con người như vậy, đúng là mở rộng tầm mắt.”

Chờ người đi hết rồi, vào trong nhà, Hạ Huân cười hỏi cô: “Còn muốn đi nói phải trái với Liễu Đại Hồng nữa không?”

Kiều Tĩnh An tức giận trợn mắt nhìn anh một cái: “Chọc tới em thì em cũng dám ngồi trên đất khóc lóc om sòm mắng c.h.ử.i người đấy!”

Không muốn nói chuyện với anh, xoay người đi ra phòng bếp phía sau, có gì thì ăn cơm xong lại nói.

Món cơm om bí đỏ và canh trứng cà chua buổi tối rất được hoan nghênh, trong nồi, trong chén gì cũng đều được vét sạch sẽ.

Hạ Huân hỏi: "Bí đỏ và cà chua từ đâu ra vậy?" Trữ lâu như vậy chắc chắn đã bị hư rồi.

Kiều Tĩnh An liếc nhìn anh: "Mua trong nội thành."

"Mẹ, ngày mai lại làm món này nhé?"

"Nếu các con ngoan thì mẹ làm, còn không ngoan..." Thì chờ ăn đòn!

Khi ăn cơm, Kiều Tĩnh An hỏi, sao hôm nay lại đánh nhau.

Ba anh em đưa mắt nhìn nhau, cuối cùng đứa thứ ba không chịu nổi áp lực nên mở miệng nói trước: "Anh hai bảo con ăn bánh trước mặt Hà Đại Trụ, Hà Đại Trụ muốn giật của con, con không cho thì nó đẩy con, nên anh cả với anh hai đánh nó."

Kiều Tĩnh An nhìn về phía đứa thứ hai: "Con nói xem nào, có phải con cố ý không?"

Đứa thứ hai nhìn đầu ngón tay, do dự một lát rồi thành thật gật đầu.

"Sao lại làm vậy?"

"Bởi vì mẹ của Hà Đại Trụ là người xấu."

"Nên con đánh con trai cô ta?"

Đứa thứ hai lẩm bẩm nói thầm một câu: "Con còn không phải là vì không đánh lại mẹ nó sao!"

Cô dạy không được nó nữa liền quay sang nhìn Hạ Huân, anh tới dạy đi!

Hạ Huân giả bộ dạy bảo hai câu, cuối cùng kết luận:"Sau này không được ăn hiếp người khác."

"Nhà đó ăn hiếp con, con có thể đánh lại không?"

"Vậy cũng được, đó gọi là tự vệ!"

Đứa thứ hai ngẩng đầu ưỡn ngực: "Hôm nay con là tự vệ!"

Không thể dạy được nó nữa, Kiều Tĩnh An đứng dậy đi vào phòng.

Kiều Tĩnh An ngồi trên giường nhìn về phía Hạ Huân đang đóng cửa: "Cách giải quyết của anh là tìm Hà Vinh Quân để anh ta tự quản lý vợ anh ta sao?"

Hạ Huân ngồi xuống bên cạnh cô: "Con người Hà Vinh Quân cũng được, chính trực đáng tin, nhưng lại không lấy được vợ hiền, đã vậy vợ anh ta còn dạy hư con trai. Nếu không, với năng lực của Hà Vinh Quân, chắc chắn bây giờ sẽ không ở trong tình trạng bị điều đến chỗ chúng ta."

"Ban đầu anh ta ở đâu?"

"Quân khu Bắc Kinh."

"Đáng tiếc."

"Còn không phải vậy sao, không phải ai cũng may mắn cưới được người ưu tú như em làm vợ giống anh." Còn chưa nói được hai ba câu, miệng người này đã trơn như bôi dầu vậy.

Kiều Tĩnh An cười đẩy khuôn mặt đang tiến lại gần của anh nói: "Đi rửa mặt, rửa chân mau lên."

Ngày hôm sau, chị dâu Vương kéo chị dâu Tôn lên núi, vừa đặt m.ô.n.g xuống chị ấy đã nói: "Mấy người không biết đâu, tối hôm qua nhà kế bên cãi nhau ầm ĩ, tới hơn mười giờ tối mà vẫn chưa dừng, mồm miệng Liễu Đại Hồng chẳng nể nang gì, mắng mấy lời khó nghe gì nhỉ?"

Chị dâu Tôn hỏi: "Sao cô ta lại như vậy? Lần đầu tiên cô ta tới nhà tôi, cô ta vẫn là một người rất tốt đó chứ."

Kiều Tĩnh An cũng muốn nói như vậy.

Chị dâu Vương bĩu môi nói: "Cô ta cũng đâu phải tùy quân ngày một, ngày hai đâu, chẳng lẽ cô ta lại không biết học theo mấy người vợ bộ đội khác, giả vờ nói mấy câu à, ai mà không như vậy? Nhưng lâu một chút thì cô ta cũng chẳng giấu nổi nữa."

"Có thật là bọn họ nói ly hôn không?"

"Chúng ta cũng không phải người ngoài, nhưng dù họ có muốn ly hôn cũng không dễ đâu, hơn nữa bọn họ còn có hai thằng con trai nữa mà."

Chương 73 - Bà Chủ Tiệm Bánh Ngọt Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia