1
Chia tay được hai ngày thì tôi sốt cao.
Trong cơn mê man, tôi tự gọi cho mình một chiếc xe cấp cứu.
Lờ mờ nhớ rằng trên xe cấp cứu tôi còn nhìn thấy cả bà cố của mình, thế là tôi cứ liên tục cầu xin cô y tá bên cạnh cứu mình.
Cô y tá vốn có chút hướng nội bị tôi dọa đến mặt cắt không còn giọt m.á.u, run run hỏi nên đưa tôi đến khoa sốt hay khoa tâm thần trước.
Cuối cùng, mọi người hợp sức đưa một “bệnh nhân tâm thần” đang sốt tới 40 độ vào thẳng khoa tâm thần.
Trùng hợp đến mức khó tin, hôm nay người trực ban ở khoa tâm thần lại chính là bác sĩ giỏi nhất của khoa.
Trước khi đẩy tôi vào phòng khám, cô y tá nắm lấy tay tôi, dịu dàng an ủi:
“Chị ơi, không sao đâu. Bác sĩ Thẩm rất tốt, lát nữa vào trong có chuyện gì thì cứ nói hết với anh ấy, anh ấy sẽ giúp chị giải quyết.”
Tôi nửa mê nửa tỉnh gật đầu.
Đến khi mở mắt ra, người đầu tiên đập vào mắt tôi lại chính là bạn trai cũ mới chia tay được hai ngày.
Ngay lập tức, bà cố biến mất, tôi bật dậy ngồi phắt trên giường bệnh.
Thẩm Tức Bạch vừa nãy còn cười tươi chào tạm biệt cô y tá, vậy mà vừa nhìn thấy tôi, mặt anh lập tức sa sầm, như sợ người khác không biết anh ghét tôi.
“Tống Kiều Kiều, vì muốn gặp tôi mà em còn giả bệnh à? Muốn quay lại thì cứ nói thẳng đi, dù sao tôi cũng sẽ không đồng ý.”
Đầu tôi vẫn nóng như lửa đốt, thật sự chẳng còn sức cãi nhau với anh, chỉ đành chỉ tay lên trán ra hiệu mình đang choáng váng.
Thẩm Tức Bạch hừ lạnh:
“Sốt rồi?”
Tôi giơ ngón tay cái với anh, rồi gật đầu.
“Sốt mà chạy đến khoa tâm thần?”
Lúc ấy tôi mới chợt nhớ ra, Thẩm Tức Bạch là bác sĩ khoa tâm thần.
Ban nãy mê man bị người ta đẩy đi, tôi cũng chẳng biết mình đã được đưa đến đâu.
Tôi lại gật đầu, sau đó quay người định rời đi, còn vẫy tay với anh, ra hiệu mình đi nhầm khoa.
Mới đi được hai bước, tôi đã bị Thẩm Tức Bạch túm cổ áo kéo trở lại.
Anh ném tôi xuống chiếc ghế trước mặt, còn mình thì quay về chỗ ngồi.
“Bao nhiêu?”
Tôi ngơ ngác chẳng hiểu gì, do dự hai giây rồi đáp:
“Một mét sáu tám, sắp lên một mét sáu chín rồi.”
Ngay giây sau, Thẩm Tức Bạch đạp tôi một cú, đá thẳng ra khỏi phòng khám.
“Một mét sáu tám đúng không? Được lắm, về nhà chờ c.h.ế.t đi.”
2
Đến lúc tôi kịp hoàn hồn thì cánh cửa trước mặt đã đóng sầm lại. Tôi đứng ngoài cửa, muốn khóc mà chẳng ra nước mắt.
“Thẩm Tức Bạch, anh bị bệnh à? Tôi sẽ tố cáo anh ngược đãi bệnh nhân.”
Tôi yếu ớt dùng cái cổ họng đã khàn đặc vì cơn sốt, hướng về phía cánh cửa hét lên hai tiếng.
Nói xong tôi mới chợt nhận ra...
Lỡ Thẩm Tức Bạch nghe thấy mấy lời này, có khi nào anh x.é x.á.c tôi luôn không?
Nhớ lại hồi còn yêu nhau, Thẩm Tức Bạch ghét cái ác như kẻ thù, lại còn thù dai nhớ lâu, tôi lập tức quyết định 36 kế, chuồn là thượng sách.
Ai ngờ mới đi được hai bước, sau gáy đã bị một bàn tay to lớn giữ c.h.ặ.t.
Ngay sau đó, cả người tôi bị một sức mạnh khổng lồ kéo ngược trở lại phòng khám.
Cửa phòng bị đóng sầm lại.
Thẩm Tức Bạch ép tôi sát vào cánh cửa, nghiến răng ghé sát tai tôi, lạnh lùng nói:
“Tống Kiều Kiều, cho em hai lựa chọn.”
“Hiện giờ cả bệnh viện chỉ có mình tôi trực.”
“Hoặc là em sốt đến c.h.ế.t.”
“Hoặc là cầu xin tôi quay lại với em, tôi sẽ khám bệnh cho em.”
Nghe xong những lời ấy, tôi hoàn toàn ngây người.
Ban nãy anh còn nói nhất quyết không quay lại với tôi, bây giờ là tình huống gì đây?
Tôi khẽ ho hai tiếng, cố gắng thoát khỏi sự khống chế của anh.
Có lẽ nhận ra điều gì đó, cánh tay đang ôm ngang eo tôi của anh lại siết c.h.ặ.t thêm.
Xem ra... không thoát nổi rồi.
Tôi cố ý ngẩng đầu lên với vẻ ngượng ngùng, nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy của anh.
“Bác sĩ Thẩm, người đòi chia tay là anh. Giờ anh còn muốn tôi cầu xin anh quay lại sao? Tôi nói cho anh biết, dù có sốt c.h.ế.t, tôi cũng tuyệt đối không cầu xin anh đâu.”
3
Ký ức quay trở lại hai ngày trước.
Cô bạn thân yêu quý của tôi uống say khướt, gọi điện bắt tôi đến đón.
Vất vả lắm mới đến nơi, tôi mới biết hóa ra cô ấy thua trò chơi thật hay thách. Vừa thấy tôi hớt hải chạy tới, cô ấy lập tức kéo tôi ngồi xuống bên cạnh.
“Kiều Kiều, đã cất công ra ngoài rồi, không làm một ly à?”
Thú thật, tôi không cưỡng lại được sức hấp dẫn ấy.
Thấy tôi còn chần chừ, cô bạn thân chỉ sợ thiên hạ chưa đủ loạn lại bồi thêm một câu:
“Chậc, lần sau còn chẳng biết bao giờ mới có dịp thế này. Thật sự không uống sao?”
Tôi nuốt nước bọt.
Đúng thật.
Kể từ khi yêu Thẩm Tức Bạch cách đây một năm, tôi chưa từng đặt chân vào quán bar thêm lần nào.
Chứ ngày trước, tôi chính là công chúa của các hộp đêm.
Cuối cùng, tôi đầu hàng, cầm lấy một chai bia rồi uống cạn trong một hơi.
Cảm giác xa cách đã lâu ấy khiến tôi lâng lâng đến nghiện. Tôi chìm trong men say, đến cả việc chẳng hiểu từ lúc nào trong lòng mình lại có thêm hai anh chàng cũng không hề hay biết.
Đúng lúc đó, cửa quán bar mở ra.
Thẩm Tức Bạch chỉ cần liếc một cái đã nhìn thấy tôi đang trái ôm phải ấp, ánh mắt mê ly.
Lúc anh đi tới, lôi tôi từ ghế sofa trong khu VIP đứng dậy, tôi còn đang lưu luyến tạm biệt hai cậu trai bên cạnh.
Nếu không nhớ nhầm...
Khi ấy hình như tôi đã nói:
“Mấy em trai, chờ chị nhé. Đợi chị xử lý xong ông già ở nhà rồi ngày nào chị cũng đến chơi với mấy em.”
Vừa dứt lời, không khí quanh bàn như đông cứng lại.
Đến cả cô bạn thân là người xúi tôi uống cũng chẳng dám thở mạnh.