Ta đã c.h.ế.t ba lần, mà cả ba lần đều gục trong tay cùng một nha hoàn.

Kiếp đầu tiên, ta gả cho Tam hoàng t.ử Hoàng Phủ Thương, dốc hết sức lực giúp hắn từng bước đoạt lấy ngôi vị chí tôn. Thế nhưng sau khi đại nghiệp thành công, người ngồi lên phượng vị lại là nha hoàn thiếp thân của ta, Bạch Thanh Linh, còn ta thì bị ném vào lãnh cung, sống những ngày tháng chẳng thấy ánh mặt trời.

Kiếp thứ hai, ta gả cho tướng quân Hoắc Đình. Nào ngờ Bạch Thanh Linh lại chính là thanh mai đã thất lạc mười tám năm mà hắn vẫn ngày đêm nhớ mãi không quên. Đến cả đứa con ta m.a.n.g t.h.a.i mười tháng, chịu bao đau đớn mới sinh ra, cuối cùng cũng bị bế khỏi tay ta, đưa tới nuôi dưỡng dưới gối nàng.

Kiếp thứ ba, ta gả cho quyền thần Ngôn Triệt. Bạch Thanh Linh lại trở thành nốt chu sa nơi đầu quả tim hắn, là người hắn nhớ thương suốt cả một đời, còn ta chỉ có thể một mình canh phòng trống, mòn mỏi sống qua từng ngày cho tới khi tuổi xuân hoàn toàn cạn kiệt.

Mãi đến phút cuối cùng, ta mới thật sự nhìn thấu tất cả.

Hóa ra cả ba đời của ta đều chẳng qua chỉ là những viên đá lót đường dưới chân một vị tiên t.ử xuống phàm độ kiếp.

Ánh lửa trong ngày Thẩm gia bị tịch biên đến tận hôm nay vẫn như còn cháy rực dưới đáy mắt ta, chỉ cần nhắm mắt lại là có thể nhìn thấy rõ ràng.

Ba kiếp trước, mỗi lần sống lại từ đầu, ký ức trong đầu ta đều mơ hồ hỗn loạn, giống như một tờ giấy đã bị xé vụn rồi lại miễn cưỡng dán liền, dù nhìn qua tưởng như nguyên vẹn nhưng thật ra vẫn chằng chịt vô số vết rách.

Cho đến lần này, tất cả mới hoàn toàn khác.

Ta mở mắt, trở về năm mình mười sáu tuổi, đồng thời nhớ lại trọn vẹn mọi chuyện đã xảy ra trong ba kiếp trước.

Ta từng gặp một lão đạo sĩ du phương.

Ông ta nói nha hoàn Bạch Thanh Linh bên cạnh ta không phải người bình thường.

Nàng là con cưng của Thiên đạo, xuống phàm để độ kiếp, còn ta vừa khéo có được cái “vinh hạnh” làm đá lót đường dưới chân nàng.

Ta còn đang ngẩn ngơ thì Bích Đào đã hấp tấp chạy vào.

“Tiểu thư! Có người tới cầu thân!”

Bích Đào xưa nay hấp tấp, lúc này trông chẳng khác nào một con chim sẻ bị giẫm phải đuôi.

Người theo sau nàng bước vào lại là Bạch Thanh Linh, bình tĩnh như nước, hoàn toàn trái ngược với Bích Đào.

Dung mạo Bạch Thanh Linh khá nhạt, không thể gọi là kinh diễm, nhưng khí chất thanh nhã như u lan trong cốc vắng, càng nhìn lâu càng khiến người ta khó dời mắt.

Ta và mẫu thân trước kia đều rất coi trọng nàng.

Đồ ăn thức mặc của nàng thậm chí còn thể diện hơn cả tiểu thư của những gia đình giàu có bình thường.

Trên dưới Thẩm gia tự hỏi chưa từng bạc đãi nàng lấy nửa phần.

Nhưng về sau, phụ thân bị người vu oan hãm hại.

Mẫu thân bị dồn đến đường cùng, quỳ trước mặt Bạch Thanh Linh, cầu nàng thay phụ thân nói vài lời tốt đẹp.

Bạch Thanh Linh vẫn giữ dáng vẻ thản nhiên như mây nhạt gió nhẹ, bình tĩnh nói:

“Thiên t.ử phạm pháp cũng đồng tội với thứ dân. Nô tỳ sao có thể dựa vào chút tình nghĩa riêng mà đi cầu người khác thiên vị, làm chuyện trái pháp luật được?”

Nàng lạnh mắt nhìn mẫu thân kêu trời không thấu, cầu đất không linh, cuối cùng tuyệt vọng đ.â.m đầu vào cột.

Ta cố ép hận ý đang cuộn trào trong l.ồ.ng n.g.ự.c xuống, thu lại ánh mắt lạnh lẽo nhìn Bạch Thanh Linh, sau đó lặng lẽ bấm ngón tay tính ngày.

Người đáng lẽ phải tới cầu thân hôm nay chính là tướng quân Hoắc Đình.

Ở kiếp thứ hai, lúc hắn tới Thẩm gia cầu thân, chuyện ấy từng náo động cả kinh thành, ai nhìn cũng tưởng hắn yêu ta đến c.h.ế.t đi sống lại.

Nhưng tất cả đều chỉ là diễn kịch.

Một vị tướng quân đường đường như Hoắc Đình, vì muốn đưa thanh mai của mình vào cửa, thủ đoạn gì cũng nghĩ ra được.

Hắn cố ý kết thù với vô số người, đẩy ta ra ngoài làm bia sống, biến ta thành tấm chắn cho Bạch Thanh Linh.

Đêm động phòng hoa chúc, hắn chẳng hề biết thương tiếc, chỉ biết ép buộc đến mức ta khóc khản cả giọng.

Khi ấy ta còn ngây thơ tưởng rằng hắn làm như vậy là vì quá động tình với ta.

Về sau ta mới biết, sở dĩ hắn đối xử với ta như thế chỉ bởi căm giận chuyện năm xưa Bạch Thanh Linh không từ mà biệt, lại không nỡ trút giận lên nàng, vì vậy mới đem toàn bộ lửa giận đổ lên đầu ta.

Hắn cùng Tam hoàng t.ử Hoàng Phủ Thương và Thừa tướng Ngôn Triệt liên thủ, từng bước chèn ép Thẩm gia.

Ta từng tới cầu hắn cho Thẩm gia một con đường sống, nói rằng mình tình nguyện c.h.ế.t để nhường vị trí cho Bạch Thanh Linh.

Nhưng Hoắc Đình chỉ bóp lấy cằm ta, cười như ác quỷ vừa bò lên từ địa ngục.

“Muốn c.h.ế.t? Nằm mơ đi.”

“Ngươi bắt Thanh Nhi làm nha hoàn cho ngươi, giày vò nàng như thế, bây giờ muốn c.h.ế.t cho xong chuyện, chẳng phải quá tiện nghi cho ngươi sao?”

Thân hình hắn vốn cao lớn hơn nam t.ử bình thường rất nhiều.

Dưới sự giày vò ngày này qua ngày khác, đến cả sức phản kháng ta cũng chẳng còn.

Cuối cùng, một thanh kiếm của kẻ thù chính trị của hắn đ.â.m thẳng vào tim ta...

Câu tiếp theo của Bích Đào khiến ta lập tức cứng đờ tại chỗ.

“Tiểu thư, nô tỳ vừa từ phía trước trở về, người đoán xem nô tỳ nghe được chuyện gì!”

Còn có thể là chuyện gì nữa?

Trong lòng ta cười lạnh, nhưng ngoài mặt vẫn không để lộ chút khác thường.

Bích Đào hào hứng nói:

“Có tới ba nhà cùng tới cầu thân!”

1 - Ba Đời Làm Quân Cờ, Một Sớm Lật Bàn - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia