Ta bước lên trước, không chút do dự quỳ xuống.
“Cốp!”
“Cốp!”
“Cốp!”
Ta hết lần này đến lần khác dập đầu thật mạnh.
“Đủ rồi!”
“Rốt cuộc nàng muốn gì?”
Ta ngẩng đầu, trán đầy m.á.u, cầu hắn ban cho Bích Đào một ân điển.
Hoàng Phủ Thương lạnh giọng:
“Nàng đêm hôm khuya khoắt tới gặp trẫm, chỉ vì một nha hoàn?”
“Chỉ là một hạ nhân, cũng đáng để nàng quan tâm đến mức này sao!”
Ta rất muốn nói Hoàng hậu năm xưa cũng từng là nha hoàn.
Nhưng lại sợ câu ấy chọc giận hắn.
Thế nhưng dù ta chẳng nói một chữ, hắn vẫn đủ tức giận.
Vị thiên t.ử xưa nay vui giận không hiện ra mặt lúc ấy lại âm trầm nhìn ta, từng chữ một nói:
“Vậy phải xem thành ý của nàng.”
Ta ngẩn ra.
Ta còn có thể có thành ý gì?
Những cái dập đầu vừa rồi đều uổng phí sao?
Ta hỏi:
“Ngươi muốn gì?”
“Ta đã chẳng còn gì có thể cho ngươi nữa.”
Hoàng Phủ Thương nhìn chằm chằm ta.
Ánh mắt sâu thẳm như đầm cổ, lại giống một con rắn đen đang thè lưỡi, từng chút từng chút quấn lên người ta.
Hắn hạ mình bước tới trước mặt ta, dùng ngón tay thon dài nâng cằm ta lên.
Chẳng lẽ hắn muốn...
Toàn thân ta lập tức nổi da gà.
“Thẩm Vọng Thư, tư sắc của nàng thật sự rất bình thường.”
Câu châm chọc này ngược lại khiến ta thở phào.
Nhưng ngay giây sau, đôi môi lạnh lẽo của hắn đã ép xuống.
Cuối cùng Bích Đào cũng được trở về nhà.
Đổi lại, ta trở thành món đồ chơi Hoàng Phủ Thương dùng để tiêu khiển lúc rảnh rỗi.
Cách vài ngày hắn lại tới lãnh cung “giải khuây” với ta.
Nam nhân hoàng gia rốt cuộc khác với người thường.
Ngay cả cách hành hạ người cũng có đủ loại thủ đoạn.
Ta vô cùng phối hợp.
Phối hợp đến mức rất nhiều thái giám cung nữ sau lưng mắng ta “hạ tiện”, nhìn ta chẳng khác nào nhìn bùn đất dưới chân.
“Nghe nói trước kia còn là một nương nương, sao giờ trông chẳng khác gì kỹ nữ lầu xanh?”
Hậu cung của Hoàng Phủ Thương không có bao nhiêu người.
Điều ấy lại càng khiến “gánh nặng” trên người ta nặng thêm.
May mà còn có Hoàng hậu Bạch Thanh Linh.
Mỗi tháng vào mùng một và ngày rằm, Hoàng Phủ Thương tuyệt đối không bước vào lãnh cung.
Đó là những ngày hiếm hoi ta có thể thở.
Trên người ta có rất nhiều vết thương cũ mới chồng chéo, phần lớn chỉ sợ cả đời cũng không biến mất.
Ngay trên rốn còn buộc một chiếc chuông nhỏ, bước đi một bước lại phát ra tiếng leng keng.
Thật sự ồn ào.
Thế nhưng đúng ngày mùng một hôm ấy, Hoàng Phủ Thương lại tới.
Ta kinh ngạc trừng mắt nhìn hắn.
Trong mắt hắn lóe lên một tia bất mãn.
“Sao, nàng tưởng hôm nay có thể tránh được sao?”
Đến khi trời tối hẳn, ta đã nửa tỉnh nửa mê, cả người bị trói treo trên xà.
Trong lúc thần trí mơ hồ, ta nghe thấy bên ngoài vang lên giọng Bạch Thanh Linh.
“Rốt cuộc sai ở đâu!”
“Ta đã ba tháng không hấp thu được long khí của Hoàng Phủ Thương!”
“Công pháp của ngươi vốn chẳng cần long khí, hà tất phải làm chuyện thừa...”
“Câm miệng! Ngươi chỉ là một khí linh, cũng xứng chỉ tay năm ngón với ta sao!”
“Chỉ cần Thẩm Vọng Thư c.h.ế.t, Hoàng Phủ Thương tự nhiên sẽ trở về bên ta.”
Ý thức ta đã quá tan rã, thật sự nghe không hiểu bọn họ đang nói gì.
Về sau, ta nghe trong lãnh cung truyền tới tin Thẩm gia bị tru diệt toàn môn.
Mà giờ phút này, Hoàng Phủ Thương đang đứng ngay trước mặt ta.
Đoan chính như quân t.ử.
Áo mũ chỉnh tề.
Khí độ bất phàm.
Khiến người ta buồn nôn.
Bạch Thanh Linh đang đứng trong lòng hắn.
Hai ánh mắt lạnh lẽo từ trên cao nhìn xuống cùng rơi trên người ta.
Hoàng Phủ Thương thản nhiên hỏi:
“Thẩm tiểu thư, nàng đang làm gì?”
Ta ổn định tinh thần rồi cười:
“Tam điện hạ, ta dạy dỗ nha hoàn nhà mình, có liên quan tới điện hạ sao?”
Hoàng Phủ Thương hỏi:
“Không biết nàng ấy phạm lỗi gì mà phải chịu hình phạt lớn đến vậy?”
“Thẩm tiểu thư động thủ ở nơi này, không sợ tổn hại danh tiếng sao?”
Miệng nói lời đe dọa, nhưng chẳng biết từ lúc nào trong mắt hắn lại xuất hiện ý cười.
Ta căm hận nhìn hắn.
“Liên quan gì tới ngươi?”
Hắn đột nhiên buông Bạch Thanh Linh ra, sải một bước tới trước mặt ta.
Ta còn chưa phản ứng, đầu ngón tay hắn đã vuốt lên má.
Trong mắt hắn thoáng qua vẻ cưng chiều, hắn hạ giọng cười:
“Sao vẫn cứ hơi một chút là nổi giận?”
“Thích ghen tuông như vậy không tốt đâu.”
Ta lập tức trợn to mắt, khó tin nhìn hắn.
Hắn phát điên cái gì vậy?
Sau chuyện của Hoắc Đình và Ngôn Triệt, ta đã đoán Hoàng Phủ Thương có lẽ cũng mang ký ức của kiếp ấy.
Nhưng vậy thì sao?
Ta thử hỏi:
“Tam điện hạ, chẳng phải ngươi muốn cưới ta sao?”
“Ta có thể gả cho ngươi, chỉ cần...”
Mắt Hoàng Phủ Thương lập tức sáng lên, nhưng có lẽ vì đã quen ở vị trí cao nên hắn không biểu lộ quá nhiều vui mừng.
Ta nói:
“Chỉ cần ngươi g.i.ế.c Bạch Thanh Linh.”
Ta nhìn thẳng nữ t.ử áo trắng kia.
Ánh mắt nàng lúc này chẳng còn che giấu, lạnh lẽo như sương, sát ý lộ rõ.
Hoàng Phủ Thương hơi sững người rồi nhíu mày:
“Không được.”
“Nhưng nàng yên tâm, Thanh Linh hiểu chuyện.”
“Kiếp này nàng làm Hoàng hậu, nàng ấy làm phi.”
Hoàng Phủ Thương dẫn Bạch Thanh Linh đi.
Ta lập tức vội vàng trở về tìm phụ thân.
Ta cầu phụ thân đưa ta vào cung diện kiến lão Hoàng đế.
Trước kia ta từng kể cho người và mẫu thân nghe chuyện mấy kiếp trước.
Nhưng những chuyện ấy quá hoang đường ly kỳ, bọn họ đương nhiên không tin, chỉ cho rằng ta gặp ác mộng.
Bị dồn tới đường cùng, ta nghĩ ra một kế.
Ta gửi riêng cho Hoắc Đình và Ngôn Triệt mỗi người một lá thư.