Nguyễn Thanh Y càng khóc dữ dội hơn.
Nàng ta vừa khóc, Lục Trọng Sơn đã bắt đầu trách lão phu nhân quá đỗi cay nghiệt.
Thẩm Oản Nguyệt ngồi bên cạnh, cuống quýt đến mức tay chân luống cuống, muốn khuyên giải mà lại chẳng dám mở lời.
Ta đặt chén trà xuống, mỉm cười nói:
"Nếu Nguyễn cô nương đã nói gia sản bị tộc nhân bên nhà chồng chiếm đoạt, vậy chuyện này lại dễ xử lý."
"Quốc công phủ không thiếu người. Chỉ c.ầ.n s.ai vài vị quản sự đến Giang Nam, thay Nguyễn cô nương đòi lại công đạo là được."
"Gia sản có thể đòi về bao nhiêu, sẽ hoàn trả nguyên vẹn cho Nguyễn cô nương bấy nhiêu. Còn nếu thật sự có kẻ ỷ thế h.i.ế.p người, cứ trực tiếp giải đến nha môn xử trí."
Nước mắt trên mặt Nguyễn Thanh Y chợt cứng lại.
Đương nhiên nàng ta không dám để người đến Giang Nam điều tra.
Bởi vị phu quân quá cố kia của nàng ta chẳng qua chỉ là một tên c.ờ b.ạ.c nợ nần chồng chất, từ đầu đến cuối chưa từng là phú thương gì cả.
Gia sản nàng ta bán cũng chẳng phải sản nghiệp của nhà chồng, mà chỉ là căn nhà và ít ruộng đất do phu quân quá cố để lại.
Còn chuyện bị tộc nhân ức h.i.ế.p ư?
Chỉ e bọn họ còn mong nàng ta mau ch.óng dẫn theo đám chủ nợ cút càng xa càng tốt.
"Không cần phiền phức như vậy."
Nguyễn Thanh Y vội vàng lên tiếng.
"Đều là chuyện cũ năm xưa, hà tất phải kinh động đến người khác."
Nụ cười trên môi ta càng thêm ôn hòa.
"Nỗi oan của Nguyễn cô nương, trong mắt cô nương có thể chỉ là chuyện nhỏ. Nhưng trong mắt Quốc công phủ, lại chẳng phải việc tầm thường."
"Cô nương đã là cố nhân của công công, nay chịu ấm ức, Quốc công phủ sao có thể khoanh tay đứng nhìn?"
Lục Trọng Sơn vốn định lên tiếng từ chối, nhưng vừa chạm phải ánh mắt như cười như không của ta, liền nuốt ngược lời nói trở vào.
Hắn coi trọng thể diện hơn bất cứ điều gì.
Nếu lúc này một mực ngăn cản, chẳng khác nào tự thừa nhận trong chuyện này có điều mờ ám.
Lão phu nhân khẽ xoay tràng hạt trong tay.
"Những lời Cố Hành nói rất có lý."
"Ngày mai lập tức sai người đến Giang Nam."
Đầu ngón tay Nguyễn Thanh Y siết c.h.ặ.t đến mức bấm sâu vào lòng bàn tay.
Bỗng nhiên, nàng ta quay đầu nhìn sang Thẩm Oản Nguyệt.
"Oản Nguyệt tỷ tỷ, tỷ cũng cho rằng ta nên khơi lại những vết thương cũ ấy sao?"
Chiêu này của nàng ta quả thực độc địa.
Chỉ cần Thẩm Oản Nguyệt mềm lòng nói một câu "không cần", thì lão phu nhân và ta sẽ lập tức bị biến thành kẻ ép người quá đáng.
Trên mặt Thẩm Oản Nguyệt thoáng hiện vẻ bối rối.
Ta đang định thay bà lên tiếng, thì bà lại hít sâu một hơi, ngẩng đầu lên.
"Nên đi."
Nguyễn Thanh Y sững người.
Giọng Thẩm Oản Nguyệt rất khẽ, nhưng từng lời đều rõ ràng.
"Nếu thật sự có người ức h.i.ế.p muội, chúng ta nhất định sẽ thay muội đòi lại công đạo. Còn nếu không có, cũng coi như trả lại sự trong sạch cho muội. Nếu muội đã nói mình chịu nỗi oan lớn đến vậy, thì cũng không nên sợ người khác điều tra."
Ta kinh ngạc nhìn bà.
Mẫu thân tuy mềm lòng, nhưng không phải không có giới hạn.
Bị ép đến đường cùng, bà cũng biết c.ắ.n trả.
Nguyễn Thanh Y đến một giọt nước mắt cũng không thể rơi thêm được nữa.
Sau khi tiệc tan, lão phu nhân giữ Thẩm Oản Nguyệt ở lại trò chuyện.
Ta vốn định lui ra tránh mặt, nhưng lão phu nhân lại gọi ta ngồi xuống.
Ánh tuyết ngoài cửa sổ hắt vào trong phòng.
Lão phu nhân đặt tràng hạt xuống chiếc án trên giường sưởi, đầu ngón tay chậm rãi vuốt ve một chén trà cũ.
Chén trà ấy từ lâu đã mất đi vẻ bóng sáng của lớp men, nhưng miệng chén vẫn sạch sẽ không tì vết, hiển nhiên ngày nào cũng có người cẩn thận lau chùi.
"Lúc Oản Nguyệt gả vào Lục gia, cũng từng có không ít người nói con bé có số hưởng." Lão phu nhân bỗng cất lời. "Thẩm gia quyền thế, Trọng Sơn lại tuổi trẻ tài cao. Người ngoài chỉ nhìn thấy mười dặm hồng trang đưa nó vào Quốc công phủ, nào có ai biết mùa đông đầu tiên sau khi vào phủ, nó thức trắng đêm hầu hạ ta lúc bệnh nặng, đôi tay lạnh đến nứt nẻ, vậy mà còn sợ mùi t.h.u.ố.c làm ta khó chịu, nhất quyết không chịu bôi t.h.u.ố.c ngay trong phòng."
Thẩm Oản Nguyệt cúi đầu, vành tai dần đỏ lên.
"Mẫu thân, đó vốn là bổn phận của con."
"Thế nào là bổn phận, thế nào là không?" Lão phu nhân liếc nhìn bà. "Con hiếu thuận là tấm lòng của con, chứ không phải cái cớ để người khác được quyền bắt nạt con."
Giọng lão phu nhân không hề nặng nề, vậy mà nước mắt Thẩm Oản Nguyệt lập tức lăn dài.
Bao năm qua, điều bà nghe nhiều nhất chỉ là phải hiền đức, phải rộng lượng, phải biết thông cảm cho phu quân.
Hóa ra vẫn có người còn nhớ, năm ấy bà đã lặng lẽ làm biết bao chuyện nhỏ nhặt như thế.
Ta đưa khăn tay cho bà, ngọn lửa giận trong lòng cũng vơi đi đôi chút.
Nguyễn Thanh Y giỏi nhất chính là đ.á.n.h vào những nơi như vậy, chuyên nhằm đúng chỗ yếu mềm nhất trong lòng người mà đ.â.m xuống.
Nếu nàng ta thật sự muốn ép Thẩm Oản Nguyệt nhượng bộ, chỉ vài giọt nước mắt là chưa đủ.
Nàng ta còn muốn lật tung tất cả những tủi nhục mà bao năm qua bà đã quen c.ắ.n răng nhẫn nhịn.
"Mẫu thân." Ta lên tiếng. "Hôm nay Nguyễn Thanh Y nhắc lại chuyện năm xưa, e rằng không chỉ vì muốn tranh một hơi thở. Nàng ta thấy mẫu thân mềm lòng, tất sẽ hết lần này đến lần khác thăm dò. Trong phủ cũng nên lập lại quy củ, bằng không đám hạ nhân sẽ quen thói nhìn sắc mặt mà đối xử."
Lão phu nhân gật đầu, gọi đại nha hoàn thân cận đến.
"Truyền lời của ta. Thính Tuyết Các cứ theo đúng quy chế tiếp đãi khách mà cung ứng. Ngoài việc thỉnh an, người của Nguyễn thị không được tùy tiện bước vào chính viện. Kẻ nào dám đem nàng ta so sánh với Quốc công phu nhân, lập tức đ.á.n.h hai mươi trượng, rồi đuổi đến trang t.ử."
Mấy bà t.ử ngoài cửa vốn còn thập thò nghe ngóng, vừa nghe thấy mấy lời ấy, ngay cả bước chân cũng nhẹ hẳn đi.
Thẩm Oản Nguyệt siết c.h.ặ.t chiếc khăn tay, ngẩng đầu nhìn lão phu nhân, rồi lại nhìn sang ta.
Vẻ hoảng loạn trong đáy mắt bà vẫn chưa hoàn toàn tan biến, nhưng cuối cùng cũng đã nhiều thêm một chút vững vàng để có thể đứng vững trên đôi chân mình.