Lục Trọng Sơn chán nản ngồi phịch xuống ghế.
Lần này cuối cùng ông cũng hiểu.
Nguyễn Thanh Y không phải đang cầu xin ông cứu mạng.
Nàng ta đang ép ông mang cả Lục gia ra làm vật đ.á.n.h cược.
Ta đưa Thẩm Oản Nguyệt cùng đến Kinh Triệu phủ.
Suốt dọc đường, bà căng thẳng đến mức không yên, nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, hỏi đi hỏi lại đến bảy tám lần.
"A Hành, nếu bọn họ hỏi ta, mà ta trả lời không tốt thì phải làm sao?"
"Cứ nói đúng sự thật."
"Nhỡ bọn họ quát nạt ta thì sao?"
"Vậy người cứ quát lại."
"Ta... ta đâu biết quát người."
Ta suy nghĩ một lát, rồi dạy bà một câu.
"Người cứ nói: 'Các người lớn tiếng như vậy là vì các người có lý, hay là vì trong lòng chột dạ?'"
Thẩm Oản Nguyệt nhỏ giọng lẩm nhẩm hai lượt, rồi lại thấy câu ấy quá hung hăng, bèn đổi thành:
"'Đại nhân, ngài có thể nói nhỏ một chút được không? Tai dân phụ không được tốt lắm.'"
Ta đưa tay đỡ trán.
Thôi vậy.
Mỗi người đều có số mệnh của mình.
Trong Kinh Triệu phủ, tộc trưởng Đỗ gia quả nhiên đã làm ầm ĩ cả công đường.
Vừa nhìn thấy chúng ta, tộc trưởng Đỗ gia liền chỉ thẳng vào Thẩm Oản Nguyệt mà quát lớn:
"Chính là độc phụ này! Mụ ta không dung nổi mẹ con họ Nguyễn, ép Nguyễn thị đến bước đường cùng, giờ lại còn muốn cướp cả đích tôn của Đỗ gia chúng ta!"
Thẩm Oản Nguyệt giật mình hoảng hốt.
Ta bước lên trước một bước, giơ tay tát thẳng vào mặt lão.
"Bốp!"
Tiếng bạt tai vang dội, cả công đường lập tức chìm vào im lặng.
Tộc trưởng Đỗ gia ôm lấy gò má, tức giận đến mức nhảy dựng lên.
"Ngươi... ngươi dám đ.á.n.h người ngay giữa công đường?"
Ta thong thả lắc lắc cổ tay.
"Đánh ngươi thì đã sao?"
"Ngươi chỉ là một kẻ bách tính áo vải, vậy mà dám đứng trước mặt Kinh Triệu doãn, mở miệng thì gọi Nhất phẩm Quốc công phu nhân là độc phụ, ngậm miệng lại thì vu cho bà cướp người."
"Mẫu thân ta tính tình hiền hòa, nhưng không có nghĩa bất kỳ kẻ nào cũng có thể giẫm lên đầu bà."
Kinh Triệu doãn khẽ ho một tiếng.
"Lục thiếu phu nhân, đây là công đường, mong cô nương tiết chế đôi chút."
Ta khom người thi lễ với ông.
"Xin đại nhân thứ tội."
"Dân phụ chỉ thay Quốc công phu nhân dạy vị tộc trưởng Đỗ gia này một bài học, để ông ta hiểu thế nào là họa từ miệng mà ra."
Đỗ Thành Tài tức đến mức cả người run lên bần bật.
Ta lấy ra bức thư ghi lại việc ông ta nhận tiền.
"Đại nhân, dân phụ xin cáo Đỗ Thành Tài về tội nhận hối lộ, ngụy tạo đơn trạng, vu cáo Nhất phẩm cáo mệnh phu nhân."
Sắc mặt Đỗ Thành Tài lập tức biến đổi.
"Ngươi nói bậy!"
"Năm trăm lượng ngân phiếu ấy, tiền trang vẫn còn lưu cuống phiếu. Hôm ngươi nhận tiền, tiểu nhị trong t.ửu lâu cũng đứng hầu bên cạnh. Nếu ngươi cho rằng mình bị oan, ngay bây giờ ta có thể mời nhân chứng đến đối chất."
Đỗ Thành Tài nghe vậy, hai chân mềm nhũn, lập tức quỳ sụp xuống đất.
Lão vừa khai nhận, mọi chuyện liền sáng tỏ.
Nguyễn Thanh Y đưa tiền cho lão, sai lão đến Kinh Triệu phủ gây náo loạn.
Nàng ta còn hứa rằng, sau khi việc thành, sẽ để Tần Cảnh Nguyên được thừa hưởng một phần gia sản của Quốc công phủ, rồi từ phần ấy chia cho Đỗ gia một số ruộng đất.
Ngay cả việc con trai mình sẽ mang họ gì, nhận ai làm cha, sau này gia sản phải phân chia thế nào...
Nàng ta đều tính toán rõ ràng từng bước.
Chỉ duy nhất một điều nàng ta không ngờ tới.
Đó là ta sẽ chặn đứng toàn bộ đường lui của nàng ta.
Kinh Triệu doãn lập tức sai người áp giải Nguyễn Thanh Y đến công đường để đối chất.
Khi bước vào công đường, nàng ta vẫn mặc một thân y phục trắng như tuyết.
Chỉ là lần này...
Đã không còn ai cảm thấy nàng ta mong manh đáng thương nữa.
Lục Trọng Sơn cũng đã có mặt.
Lục Trọng Sơn nhìn nàng ta, trong đáy mắt chỉ còn lại vẻ mệt mỏi rã rời.
Thế nhưng Nguyễn Thanh Y vẫn không chịu từ bỏ.
"Trọng Sơn, chàng thật sự nhẫn tâm đứng nhìn bọn họ ức h.i.ế.p thiếp như vậy sao?"
Ta lập tức lên tiếng:
"Nguyễn cô nương, xin cô đừng tùy tiện vu oan cho người khác."
"Nơi đây là Kinh Triệu phủ, không phải hí đài."
"Cô bỏ tiền mua người viết đơn kiện, lấy chính con trai mình làm quân cờ, lại còn cấu kết với người ngoài để mưu đoạt gia sản Quốc công phủ, từng việc từng việc đều có chứng cứ xác thực."
"Nếu cô thấy mình oan uổng, chi bằng hãy giải thích trước xem năm trăm lượng bạc ấy cô lấy từ đâu ra."
Sắc mặt Nguyễn Thanh Y khẽ biến đổi.
"Là... là tiền của chính ta."
"Ồ?"
Ta mỉm cười.
"Trước đây cô từng nói gia sản của phu gia đều bị tộc nhân chiếm đoạt, bản thân bị dồn đến bước đường cùng."
"Vậy mà bây giờ lại có thể tùy tay lấy ra năm trăm lượng bạc để mua chuộc người khác làm việc."
"Xem ra cái gọi là 'đường cùng' của Nguyễn cô nương còn sung túc hơn cả cuộc sống đủ đầy của người bình thường."
Bên ngoài công đường, có người không nhịn được bật cười thành tiếng.
Sắc mặt Nguyễn Thanh Y lúc xanh lúc trắng, vô cùng khó coi.
Nàng ta đành quay sang nhìn Thẩm Oản Nguyệt, muốn nắm lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng.
"Oản Nguyệt, ta biết tỷ hận ta."
"Nhưng năm xưa ta và Trọng Sơn thật lòng yêu nhau."
"Lẽ nào trong lòng tỷ... không có lấy nửa phần áy náy hay sao?"
Thẩm Oản Nguyệt chậm rãi đứng dậy.
Lần này, bà không né tránh, cũng không rơi nước mắt.
"Không có."
Nguyễn Thanh Y sững sờ.
Thẩm Oản Nguyệt bình tĩnh nói:
"Lúc ta gả cho lão gia, ta hoàn toàn không hề biết chuyện giữa hai người."
"Hơn hai mươi năm qua, ta làm thê t.ử, làm con dâu, làm mẫu thân, chưa từng phụ bạc hay có lỗi với bất kỳ ai."
"Nếu cô thật lòng yêu ông ấy, vậy điều cô nên oán trách là vì sao ông ấy không cưới cô."
"Chứ không phải oán trách ta vì đã gả cho ông ấy."
Bà dừng lại giây lát rồi nói thêm:
"Hơn nữa nếu ông ấy thật sự yêu cô đến vậy, thì năm xưa cũng đã không cưới ta."
Sắc mặt Lục Trọng Sơn lập tức đen sầm.
Ta suýt nữa thì vỗ tay khen hay.
Một nhát này của mẫu thân quả thật còn đ.â.m đẹp hơn cả ta.
10
Ngày Nguyễn Thanh Y bị áp giải vào đại lao, Tần Cảnh Nguyên đến gặp nàng ta một lần.
Ta không đi theo.
Có những món nợ giữa mẹ và con, cuối cùng vẫn phải để chính họ tự mình thanh toán.
Đến khi Tần Cảnh Nguyên bước ra, vành mắt đỏ hoe, nhưng hắn không hề khóc.
Hắn quỳ xuống, dập đầu trước Lục Trọng Sơn một cái.
"Quốc công gia, ta không phải huyết mạch của Lục gia, cũng không nên tiếp tục ở lại Quốc công phủ."
"Khoảng thời gian này, đa tạ Quốc công phủ đã chữa bệnh, cứu mạng cho ta."