Trước lúc bà ngoại qua đời, chỉ có tôi ở bên giường tận hiếu, tôi nhẹ nhàng tháo chiếc vòng vàng nặng 65 gram trên cổ tay bà, lại lấy ra 4 xấp tiền mặt giấu dưới chăn, sau đó mới bình tĩnh lần lượt báo tin cho 3 người cậu.
Bà ngoại dùng sức siết tay tôi.
“Đừng nói nhiều, mau lên.”
Tôi biết tính bà ngoại.
Cả đời bà ghét nhất là người khác lề mề với mình.
Tôi đưa tay sờ chiếc vòng kia.
65 gram, tôi nhớ rất rõ.
Đó là món quà bà ngoại tự mua cho mình vào sinh nhật mười năm trước.