Ba Hà từ nước ngoài trở về, Mẹ Hà kỳ thực không ủng hộ tập tục chọn đồ vật đoán tương lai như vậy, bà cho rằng tập tục này căn bản không có căn cứ,con gái bà tính tình rất thích chơi đùa ầm ĩ thấy cái gì ở trước mặt liền cầm lấy chơi đùa. Làm sao có thể dựa vào đó cho rằng sau khi lớn lên đứa nhỏ này sẽ hướng theo đó mà phát triển a?
Cho nên khi con gái bảo bối họ được một tuổi ông cụ Hà liền nói muốn giúp bọn họ cử hành chọn đồ vật đoán tương lai, bọn họ chỉ là đồng ý qua loa cho xong chuyện, cũng không đặt việc đó ở trong lòng.
Nhưng ông cụ Hà lại xem chuyện này quan trọng, cháu gái bảo bối của ông chọn đồ vật đoán tương lai, làm sao có thể để cho vợ chồng không hiểu chuyện này làm qua loa chứ? Cho nên ông cụ Hà thay cháu gái chọn đủ loại kiểu đồ vật đoán tương lai, từ Kim Toán Bàn*, bình hoa cũ, cho tới cây thước, bánh bao nóng, mọi thứ đều có.
Thật vất vả để chọn đồ vật đoán tương lai này, ông cụ Hà mời thân bằng hảo hữu cùng nhau tới chứng kiến thời khắc quan trọng này, bên trong phòng khách rất to, người đến người đi rất vui vẻ.
"Ân Ân a, cháu cẩn thận nhìn mấy thứ này xem,nếu có cái nào cháu thích đầu tiên phải nắm c.h.ặ.t đứng lên, ngàn vạn không cần buông tay biết không." Ông cụ Hà ôm cháu gái bảo bối cẩn thận dạy cô bé, cô bé ngẩng đầu cười một cái làm những người khách không khỏi ngây ngẩn.
"Lão Hà ơi, bà coi này cháu gái thật xinh đẹp nha."
"Ừ, thật đáng yêu, nếu em sinh đứa nhỏ đáng yêu như vậy,em sẽ không sợ béo, không sợ đau."
Ông cụ Hà kiêu ngạo nâng nét mặt già nua lên, nhận ánh mắt yêu thích cùng ngưỡng mộ của mọi người, "Con nhớ chưa? Ân Ân."
"A ưm a ưm." Cô bé tròn vo mới sinh giơ hai tay lên la hét, giống như trả lời dặn dò của ông nội.
"Tốt lắm tốt lắm, Ân Ân chúng ta thật là đứa trẻ thông minh." Ông cụ Hà cũng không biết tiểu nữ oa đến cùng hiểu hay không, dù sao ông cảm thấy cháu gái ông là thông minh nhất thế giới, đứa nhỏ rất hiểu biết, đương nhiên là biết ông đang nói cái gì.
Ba Hà cùng Mẹ Hà nhìn ông cụ Hà hồn nhiên than nhẹ một tiếng.
Nhìn thời gian, đã đến giờ lành, ông cụ Hà đem tiểu tôn nữ để xuống trên sàn nhà sáng lấp lánh,để cô bé đi lên phía trước.
Cô bé hùng hồn đi được vài bước sau đó dừng lại, quay đầu nhìn ông nội cùng ba ba, mẹ, còn có người vây xung quanh, đôi mắt to chớp chớp, thoạt nhìn rất đáng yêu.
"Ân Ân ngoan, đi lấy đồ vật gì đi." Lòng ông cụ Hà nóng như lửa đốt, muốn biết tôn nữ bảo bối tương lai sẽ có thành tựu vĩ đại gì.
"A ưm." Cô bé kêu một tiếng, tiện đà nỗ lực đi lên phía trước, mọi người nghển cổ chờ đợi, cô bé đi đến trên sàn nơi chọn đồ vật đoán tương lai, bắt đầu chiến dịch tìm đồ.
"Ân Ân ngoan, lấy b.út tốt lắm, tương lai sẽ đọc sách làm tài nữ**."
**Phụ nữ tài ba
"Ân Ân, lấy thước tốt lắm, tương lai lớn lên làm thẩm phán."
"Lấy ấn giam cũng tốt, mai mốt sẽ làm chánh án."
"Ta cảm thấy lấy bánh bao cũng tốt, có thể ăn là hạnh phúc rồi nhỉ."
Người xung quanh cùng ba Hà, mẹ Hà rất khẩn trương, sợ bạn nhỏ đáng yêu lấy sai vật thì cả đời liền coi như toi rồi.