Phương Du có sứ mệnh đem Hà An Ân an toàn đưa đến trước phòng bệnh Đỗ Khang, sau đó vỗ vỗ đỉnh đầu Hà An Ân , ném một câu” Mình đi mua cháo cho bệnh nhân ăn" Sau đó liền tiêu sái đi.
Hà An Ân tim đập thật nhanh.Đỗ Khang ở sau cánh cửa này chỉ cần cô mở cửa ra là có thể nhìn thấy anh, nhưng là cùng một thời gian nội tâm áy náy lại làm cô do dự.
Cô sợ Đỗ Khang còn giận cô, cho nên mới không nói cho cô biết chuyện anh bị thương nằm viện.
Cô chán nản đem cái trán để ở trên ván cửa, tay nhỏ bé để lên trên tay cầm cửa, chỉ cần cô vặn xuống,cửa sẽ mở ra , nhưng tay cô lại dùng sức không được, phát không ra lực,cửa luôn luôn đóng.
"Tiểu thư, cô làm sao vậy?" Đột nhiên một giọng nữ thanh thúy ở bên cạnh cô vang lên.
Hà An Ân liền hoảng hốt, vội vàng ngẩng đầu lên, thấy một cô ý ta đẩy xe nhìn cô, "Không sao, thật ngại, tôi không sao, chỉ là tới thăm người mà thôi."
"Là phòng bệnh Đỗ tiên sinh sao? Vừa khéo, tôi đang muốn đi vào giúp hắn đổi bình nước biển ,cô theo tôi cùng nhau vào đi thôi." Cô Y tá thật vui vẻ nói dứt lời liền mở cửa đi vào.
Cô cả kinh ngẩng đầu lên không hề chuẩn bị tâm lý chạm vào đôi mắt của Đỗ Khang.
Đỗ Khang ngồi ở trên giường vừa thấy đến người phụ nữ phía sau cô y tá, trong khoảng khắc đó cũng ngây ngẩn cả người,"An Ân?"
Hẳn bây giờ người phụ nữ này phải ở công ty chứ, thế nào đột nhiên xuất hiện trước mặt mình, đây đại biểu cái gì, Đỗ Khang làm sao có thể không biết? Cho nên anh ngốc, bởi vì người phụ nữ này vì anh,người phụ nữ yêu tiền như mạng, cư nhiên không cần tiền thưởng ngược lại chạy tới bệnh viện thăm anh.
"Đỗ tiên sinh,bạn gái anh thật đáng yêu a, vẫn đứng ở ngoài cửa không dám tiến vào, làm sao vậy? Hai người cãi nhau hả?"Cô Y tá đổi bình nước biển miệng buồn cười hỏi.
Hà An Ân nghe cô y tá nhắc tới, lỗ tai nhỏ vội vàng lắng nghe, thám thính Đỗ Khang trả lời.
"Đúng." Đỗ Khang quả nhiên còn đang tức giận.
Hà An Ân đứng rất xa cạnh cửa không dám tới gần, nghe đến câu trả lời của anh, cô rụt rụt bả vai nhỏ, một bộ dáng bị vứt bỏ đáng thương, người thấy cực kỳ đau lòng.
Lời nói trắng ra như vậy cũng dọa đến cô y tá, cô cười khẽ vài tiếng, " Yêu nhau cải nhau là chuyện rất bình thường, An Ân tiểu thư không cần lo lắng, mà anh Đỗ. . . . . . Người đàn ông không thể quá mức lòng dạ hẹp hòi nha, bằng không bạn gái anh thật sự sẽ bị người khác cướp đi đấy."
Thật sự là không mở bình thì ai mà biết trong bình có gì, cô y tá đến cùng là muốn giúp cô hay là muốn hại cô? Hà An Ân hai mắt bất ngờ rưng rưng nước mắt, sợ hãi nhìn mặt Đỗ Khang bởi vì lời nói của cô y tá mà đen thui.
"Bất quá không sao, vợ chồng son ầm ĩ đầu giường cuối giường làm hoà tình cảm sẽ rất tốt, đây là tôi cùng ông xã tôi cãi nhau nhiều năm sau mới rút ra kết luận, hai người xem, tôi hiện tại đã cùng anh ấy kết hôn, tuy rằng thỉnh thoảng có cải nhau, nhưng là tình cảm lại rất tốt, còn rất hạnh phúc đó."
"Thật vậy chăng?" Hà An Ân nhịn không được tò mò hỏi.
"Đương nhiên rồi." Cô Y tá thu dọn một chút này nọ, "Cho nên nha, hai người nhanh ch.óng làm hoà đi, Đỗ tiên sinh cũng không cần tức giận , anh xem bạn gái anh lo lắng cho anh đến sắp khóc rồi kià."