Cơn sốt đã giảm dần, lại bị ép buộc ở nhà nghỉ ngơi hai ngày, trước mắt Hà An Ân đã thấy toàn bộ tiền thưởng siêng năng không cánh mà bay, một trận thở dài thở ngắn, trở lại văn phòng sau hai ngày nghỉ.
Vừa trở về, đương nhiên đầu tiên là bị một trận lề mề dài dòng, chị em hỏi han, ân cần thăm hỏi từ đầu đến chân, cùng với nhận một đống đồ ăn bảo vệ sức khoẻ, nhận các yêu thương từ các chị em xong, cô còn chưa kịp lật xem tài liệu trên bàn mình, thì điện thoại trên bàn cô liền vang lên.
Cô không cần nghĩ ngợi cầm lấy điện thoại, nói thanh âm nhỏ " Xin chào Ngài " sau, sợ tới mức xém chút nữa quăng luôn điện thoại xuống đất, người gọi điện thoại này chính là Đỗ Khang, tim đập thình thịch, cô chỉ sợ Đỗ Khang thấy cô bình phục, lại đưa cô thật nhiều công việc, khiến cho cô tiếp tục cuộc sống tăng ca đáng sợ kia.
"Cô còn nghe tôi nói gì không?" Đỗ Khang đợi một hồi lâu không nghe cô đáp lại, đành phải hỏi lần nữa.
"A? Có,tôi có đang nghe." Hà An Ân có chút chột dạ trả lời, trên cơ bản cô luôn luôn hồi hợp, căn bản không có nghe Đỗ Khang nói cái gì.
Đỗ Khang trầm mặc một hồi, "Hà An Ân, bây giờ vào văn phòng tôi." Nói xong anh liền cúp điện thoại.
Hà An Ân mất hết can đảm gác điện thoại, Phương Du bên cạnh đi lại thăm dò, tò mò hỏi: "An Ân, như thế nào? Ai gọi tới vậy?"
Hà An Ân khẽ thở dài, "Đỗ Khang muốn bây giờ mình vào phòng làm việc của anh ta." Một câu đáp lại hết thảy tò mò của Phương Du.
Phương Du ngừng một chút, rồi sau đó cô quơ quơ tay nhỏ bé, "An Ân, chúa ở cùng cậu."
Hà An Ân lộ ra một biểu cảm thống khổ không thể tả, sau đó thấy c.h.ế.t không sờn* hướng tới văn phòng xa cách kia đi đến, mới đi đến cạnh cửa chợt nghe mệnh lệnh của Đỗ Khang, "Tiến vào, đem cửa đóng lại."
* Xem cái c.h.ế.t như không
Hà An Ân chậm rãi đem cửa đóng lại, sau đó ngồi ngay ngắn ở trước bàn làm việc khổng lồ.
Đỗ Khang buông tài liệu trên tay, mắt đen dừng trên khuôn mặt đã khôi phục hồng hào.
"Đỗ quản lý, xin hỏi anh kêu tôi vào có chuyện gì không?"Hà An Ân như đứng trên đống lửa, như ngồi trên đống than, bị ánh mắt sắc bén của anh nhìn đến tâm hoảng loạn.
Nói thật nói, cô cũng không biết vì sao, lúc đối mặt với Đỗ Khang, cô luôn có một cảm giác như con chuột gặp gỡ mèo, cô tự hỏi trừ bỏ lần ở trước mặt mọi người hướng anh đòi nợ,cho tới bây giờ cô cũng không có gây phiền toái gì cho anh nha.
Trên mặt cô không tự giác lộ ra nét khẩn trương, khiến Đỗ Khang nhịn không được nhíu mày.
Trên thực tế hai ngày cô ở bệnh viện, anh không ngừng hỏi bản thân, ngày đó ở trong bệnh viện, anh đã biểu hiện khác thường gì, còn có tại sao anh lại hiểu lầm người thanh niên kia là bạn trai cô.
Kỳ thực đáp án rất rõ ràng, anh căn bản không cần tốn thời gian nhiều lắm cũng đã nghĩ thông suốt, có thể khiến anh để ý như thế nguyên nhân chỉ có một,đó chính là anh thích Hà An Ân, nhưng cho tới bây giờ, anh vẫn không rõ, bản thân vì sao lại thích người phụ nữ yêu tiền Hà An Ân này.