Nhưng vừa đi không được vài bước, Hướng Khả Tinh lại chịu không nổi, cô dừng bước lại, giữ c.h.ặ.t cánh tay Quý Như Phong: “Không được, tôi không thể nhúc nhích được.”
“Không nhúc nhích được cũng phải đi, đại tiểu thư, nếu bây giờ em không đi, em được tôi đỡ, tôi mới đúng là chân không nhúc nhích được nè, đúng không?” Anh không ngờ người phụ nữ này lại nặng như thế, Quý Như Phong thật muốn nhắc cô nên giảm cân đi.
“Bộ dạng này, mọi người thật không chịu được.” Gật gật đầu, Hướng Khả Tinh rất tán thành với anh, ánh mắt vẫn mang tia cầu xin, cầu xin như vậy làm Quý Như Phong cảm thấy rất kỳ lạ.
“Em biết thì tốt.” Thật ra anh mới là người chịu vất vả.
“Tốt…………Hai người chịu vất vả, không bằng để một người thoải mái, đúng không?” Hướng Khả Tinh tiếp tục nói.
Những lời nói này cảm thấy rất lạ, Quý Như Phong nhìn chân Hướng Khả Tinh, anh hơi cứng ngắc gật gật đầu.
“Vậy, anh hy sinh một chút đi, ngồi xổm xuống.” Hướng Khả Tinh cười te toét, mắt gian xảo nhìn anh, rồi chỉ chỉ xuống mặt đất, ý bảo anh ngồi xổm xuống.
“Làm cái gì?” Quý Như Phong ngây ngẩn cả người, lập tức không biết phản ứng thế nào.
“Cõng tôi nha!” Nói chuyện thật thản nhiên.
“Tức cười, vì sao tôi phải cõng em?” Quy Như Phong cảm thấy đây là chuyện cười từ trươc đến nay anh mới gặp được.
Muốn anh cõng cô! Đúng là chuyện đùa!
“Nếu không phải tại anh, sao tôi lại thành như vậy, nói ra tôi còn muốn anh chịu trách nhiệm đó.” Hướng Khả Tinh rất bực bội, đột nhiên vươn tay bắm c.h.ặ.t cà vạt của anh, kéo mạnh lại, rất bực bội nhìn anh.
“Khụ khụ…………..” Quý Như Phong không ngừng ho khan, nhìn cô túm c.h.ặ.t áo mình, khiến anh không cách nào hít thở được, cà vạt bị cô kéo quá c.h.ặ.t mà.
“Thả………..tay, thở…………Không thở được, thả…………..tay.” Quý Như Phong nắm lấy tay cô, nếu không phải cô đang bị thương, anh đã ném cô từ lâu rồi.
“Cõng hay không cõng?” Thái độ Hướng Khả Tinh rất cứng rắn, bức cung.
“Cõng………..cõng, cõng……………” Quý Như Phong gật đầu lia lịa, hiện tại chỉ cầu cho cô thả tay ra, anh sắp bị nghẹt thở rồi.
“Hừ.” Hài lòng hừ lạnh một tiếng, Hướng Khả Tinh lập thứ buông cà vạt anh ra, ngẩn cao đầu ý bảo anh ngồi xổm xuống.
Quý Như Phong cố gắng ổn định lại hô hấp của mình, nhìn Hướng Khả Tinh đứng trước mặt, thật không biết cô có tư chất của cọp mẹ, nhưng mà, hiện tại anh đồng ý với cô, đành phải mặc y phục này ngồi xổm xuống, không ngờ, Hướng Khả Tinh lại vui vẻ nhảy lên lưng anh.
“Đại tiểu thư, em nên giảm cân đi.” Quý Như Phong dùng sức đứng lên, gian nan bước từng bước đi, hận giờ phút này vì sao không lái xe đến đây.
Anh vươn tay cản xe, nhưng Hướng Khả Tinh đ.á.n.h gãy hành động của anh: “Bệnh viện ở phía trước, cõng một chút cũng không được sao?”
“Chẳng lẽ em không biết em rất nặng sao?”
“Anh nói cái gì?” Hướng Khả Tinh bực bội đưa hai tay ra siết c.h.ặ.t cổ anh.
“Khụ khụ……………….”
“Đừng nói nhiều với tôi, đi nhanh một chút đi.” Vốn Hướng Khả Tinh cũng đồng ý ngồi xe, nhưng khi Quý Như Phong nói những lời như vậy khiến cô cảm thấy rất khó chịu, thế là muốn dạy dỗ anh thật tốt.
Trên đường đi, Quý Như Phong gian nan bước đi, mà tâm tình của Hướng Khả Tinh lại rất tốt, ca hát không ngừng, khóe miệng nhếch lên ý cười đắc ý.
“Quý Như Phong, bên kia có bán bánh trứng phải không? Tôi muốn ăn.”
“Cầu xin cô đó đại tiểu thư, đừng ăn nữa.” Quý Như Phong mệt gần c.h.ế.t, bụng người phụ nữ này còn tốt thật, xem ra bị trẹo chân cũng không nghiêm trọng lắm.
“Tôi muốn ăn bánh trứng.” Hướng Khả Tinh chợt nắm lấy lỗ tai anh, dùng sức hô to, nói từng chữ từng chữ làm anh nghe rất rõ.
“Biết rồi, bánh trứng, bánh trứng.” Đáng c.h.ế.t, không biết anh đã tạo nghiệp gì chứ.
Quý Như Phong thật muốn giờ phút này mình bị trẹo chân, vậy sẽ không bị đối đãi như thế.
Bước từng bước đến cửa hàng bán bánh trứng, Hướng Khả Tinh vui vẻ mua bánh trứng, cô vô tình nhìn vào gương thấy vẻ mặt đau khổ của Quý Như Phong, nụ cười trên gương mặt cô càng thêm vui vẻ.
Cô cố ý cầm bánh trứng c.ắ.n một ngụm: “wow, thật là ngon nha, anh có muốn ăn một miếng không?”
“Không cần, em từ từ ăn đi.” Trán Quý Như Phong chảy mồ hôi liên tục, mồ hôi của cả một năm đã chảy hết vào lúc này rồi.
“Tôi nhớ anh cũng ăn không vô.” Hướng Khả Tinh trêu ghẹo anh, hoàn toàn không chú ý đến mọi người xung quanh, có 1 số người đã dùng điện thoại di động chụp lại cảnh ngọt ngào của hai người.
Ngoài ra, có một ký giả vừa nhìn thấy một màn này, dùng camera chụp lén lại một bức ảnh.
Rất khó khăn để kết thúc, Quý Như Phong cõng Hướng Khả Tinh về tới Hướng gia, vừa nhìn cổng lớn của Hướng gia, trên mặt Quý Như Phong hiện lên một tia thoải mái, nhanh ch.óng nhấn chuông cửa.
Người làm nhanh ch.óng chạy ra, vừa nhìn thấy một màn này, đều rất ngạc nhiên: “Tiểu thư, Quý thiếu gia, đã xảy ra chuyện gì?”
“Tiểu thư của các người bị trẹo chân rồi.” Quý Như Phong bước đi nhanh như bay, anh muốn nhanh ch.óng thả người phụ nữ đang cõng trên lưng này xuống, rồi nhanh ch.óng vứt bỏ cô.
Đi vào phòng khách, mẹ Hướng nhìn thấy một màn này, cũng rất lo lắng, để Quý Như Phong từ từ thả Hướng Khả Tinh xuống, lo lắng hỏi: “Thế nào, Như Phong, sao Khả Tinh lại thành ra cái dạng này rồi?”
“Cô ấy không cẩn thận bị trẹo cổ chân rồi.” Quý Như Phong nhận lấy khăn lau mặt từ người làm, lau chùi mồ hôi trên trán mình, nhìn Hướng Khả Tinh ngồi trên ghế sô pha, bộ dạng nhàn nhã như thế, nhẹ nhàng đong đưa chân mình, vẻ mặt không giống bị thương một chút nào.
Mẹ Hướng nhìn cô, rồi lại nhìn Quý Như Phong, trên gương mặt nở nụ cười hài lòng: “Như Phong, cũng đã trễ rồi, không bằng con ở lại dùng bữa tối đi, con cõng Khả Tinh về đây, chắc cũng mệt rồi.”
“Mẹ, đừng giữ anh ta lại.” Hướng Khả Tinh phản bác không chút nghĩ ngợi, nhưng những lời cô vừa nói ra, mẹ Hướng lập tức bất mãn nhìn cô.
“Khả Tinh, sao lại nói chuyện như thế? Như Phong vất vả cõng con về nhà, sao con lại có thể như vậy chứ?”
“Bác gái, không sao đâu, Khả Tinh là vợ tương lai của con, con cõng cô ấy về cũng phải thôi.” Ánh mắt Quý Như Phong thoáng qua một tia xảo quyệt, lập tức đến bên cạnh Hướng Khả Tinh, ôm lấy vai cô, bày ra bộ dạng yêu thương nhìn cô.
Hành động này làm Hướng Khả Tinh cảm thấy muốn buồn nôn.
“Này, anh không cần phải bày bộ dạng thâm tình như vậy, làm tôi muốn nôn ra.” Hướng Khả Tinh hất tay anh ra, vẻ mặt rất chán ghét, chu mỏ lên bất mãn nhìn anh.
Hướng Khả Tinh làm vậy khiến mẹ Hướng càng thêm bực bội: “cho tới bây giờ chưa từng thấy Hướng Khả Tinh tùy hứng như vậy: “Khả Tinh, Như Phong đối xử tốt với con , sao con lại đối xử với nó như vậy?”
"Bác gái, không sao đâu, có thể Khả Tinh còn giận con, vậy hôm khác con sẽ đến đây, Khả Tinh, anh đi đây.” Cuối cùng Hướng Khả Tinh cũng khiến lòng anh bốc lửa.
Quý Như Phong thâm tình nhìn Hướng Khả Tinh một lúc, rồi xoay người rời đi.
Mẹ Hướng thấy Quý Như Phong như vậy, trong lòng cũng rất an ủi, Hướng Khả Tinh đối xử với cậu ta, Quý Như Phong vẫn quan tâm như vậy, xem ra tìm Quý Như Phong làm con rể thật không sai nha.
Hướng Khả Tinh thật không chịu nổi, nhìn bóng lưng Quý Như Phong biến mất, rồi nhìn vào ánh mắt hài lòng của mẹ Hướng, cô lập tức cảm giác được mình rất bất an rồi.
“Mẹ, chuyện này mẹ thấy không đơn giản đâu, cái tên Quý Như Phong…………………”
“Được rồi, Khả Tinh, trước đây là mẹ quá tin tưởng con, Như Phong đối xử với con tốt như vậy, mẹ thật không hiểu rõ, rốt cuộc vì sao con lại soi mói như vậy?” Mẹ Hướng bất mãn ngồi xuống bên cạnh cô, nhìn vẻ mặt cô bất mãn, bà càng cảm thấy tức giận thêm.
“Mẹ, sao mẹ lạnh nhanh ch.óng đứng về phía anh ta rồi?” Hướng Khả Tinh không ngờ mẹ mình bị tên Quý Như Phong mua chuộc nhanh như vậy, cô bực bội đứng lên, khập khiễng đi vào phòng mình, lại không để ý đến mẹ Hướng nữa.
Mẹ Hướng nhìn Hướng Khả Tinh vẫn cố chấp, bà bất đắc dĩ lắc lắc đầu.
Trở lại phòng, rất nhanh Quý Như Phong gọi điện thoại lại cho cô, cô tức giận gào thét trong điện thoại: “Làm gì, không có chuyện gì gấp thì đừng gọi cho tôi.”
“Không có chuyện gì, tôi sẽ không gọi điện thoại cho em.”
“Nói nhiều vậy, tôi rất bận.”Hướng Khả Tinh bực bội ngồi trên giường, vuốt vuốt chân mình, anh ta thật là đáng ghét, biết vậy để cho anh ta cõng lâu thêm chút nữa, bộ dạng này, có thể nói là trừng phạt anh ta, ai bảo anh ta nhiều là phá mình.
“Cô bé, dùng giọng điệu đó nói chuyện với tôi không tốt đâu……….. em phải biết, là ai vất cả cõng em về nhà như thế, tôi mới đúng là ân nhân của em nha.”
“Hừ, nói việc này sao? Nếu không có việc gì, tôi cúp máy đây.” Nói xong, Hướng Khả Tinh không để ý đến anh ta, lập tức cúp điện thoại ném qua một bên rồi nằm xuống ngủ.
Bên kia, Quý Như Phong đứng bên ngoài Hướng gia, nhìn điện thoại truyền đến âm thanh đô đô, không nói gì cười cười, nhìn vào căn phòng Hướng Khả Tinh, nụ cười trên mặt anh càng thêm vui vẻ.
“Tính tình lớn như thế, Hướng Khả Tinh, sẽ có một ngày tôi khiến em tâm phụ khẩu phục.”
Sau khi nói xong, Quý Như Phong liên tục vỗ vỗ bả vai của mình, anh chưa từng hầu hạ người khác, là một người phụ nữ, cõng một người phụ nữ như thế, còn đưa cô ấy về nhà, đây có chút không giống Quý Như Phong rồi.