“Nếu ba mẹ tôi biết anh quan tâm như thế, bọn họ sẽ……càng thêm lo lắng, anh không có chuyện gì làm sao, hiện tại tâm tình tôi rất xấu, như vậy đi.” Nói xong, Hướng Khả Tinh liền cúp điện thoại, nhìn ra biển khơi mênh m.ô.n.g.

Mà Quý Như Phong đang đứng trên đường lớn, không thể tin được mà nhìn vào điện thoại, thật sự không biết mình phải nói cái gì cho tốt, cô bé này lại dám cúp điện thoại của anh, mà còn nói những lời khó nghe như thế.

Nhìn điện thoại, Quý Như Phong tức giận đá vào cạnh lan can một cái, cảm thấy ở chỗ này thật thối nát như vậy, nhưng vì sao anh lại đến đây, tùy tiện đi đâu đó còn tốt hơn so với ở đây.

Quý Như Phong vì đàn bà mà lại như vậy, không phải anh không thích nam hoan nữ ái sao? Vì sao còn bày ra bộ dáng như vậy?

Lina thật không hiểu, cho đến bây giờ cô chưa từng nhìn thấy Quý Như Phong quan tâm phụ nữ như vậy, xem ra cần phải đề phòng Hướng Khả Tinh kia một chút mới được.

Nghĩ đến đây, Lina hít một hơi thật sâu, đi đến sau lưng Quý Như Phong, rồi kéo cánh tay anh: “Thân ái, anh đi đâu vậy? Làm em tìm thật lâu………”

“Không có gì! Không phải em muốn chụp ảnh sao?” Thu hồi lại biểu tình không đáng của mình, Quý Như Phong xoay người lại nhìn Lina, một người phụ nữ hoàn mỹ đang đứng trước mặt như vậy, anh thật sự bị điên mới nghĩ đến Hướng Khả Tinh kia, nghĩ đến cô cùng ai ở chung một chỗ.

“Ừm, một lúc nữa sẽ đến bờ biển, anh có đi cùng không?” Lina vẫn ôn nhu, nhưng trong đáy lòng lại nghi hoặc, cô tuyệt đối sẽ không lên tiếng đòi hỏi gì, có một số việc, cô muốn tự mình tìm hiểu xem.

“Được rồi.” Nhìn Lina, Quý Như Phong một chút cũng không muốn đi, nhìn xung quanh, bờ biển gió thổi cũng tốt, có thể làm tâm tình anh tỉnh táo một chút.

Hướng Khả Tinh, đừng để tôi gặp mặt cô! Người phụ nữ c.h.ế.t tiệt! Lá gan thật là lớn, dám nói chuyện với anh như thế, còn dám cúp điện thoại của anh, không biết đây là lần thứ mấy rồi.

……………………………..

Trên bờ biển, gió thổi nhẹ nhàng, Hướng Khả Tinh nhìn xung quanh, ở đây hoàng hôn sắp buông xuống rồi, cô đứng lên, phủi bụi trên người, chuẩn bị rời đi, lại nhìn thấy một đoàn người đi về hướng này.

Nhìn bọn họ như muốn chụp ảnh ở đây, Hướng Khả Tinh cũng không muốn nhìn nhiều, liền xoay người lại muốn rời đi.

Ai biết được, một giọng nói quen thuộc vang lên làm bước chân của cô cứng ngắc tại chỗ.

“Hướng Khả Tinh!”

Hướng Khả Tinh không thể hình dung được giờ phút này tâm tình của mình là thế nào, quay đầu lại nhìn thấy Quý Như Phong, nụ cười trên mặt anh thật mê người, nhưng không có nghĩa là cô cũng mê hoặc.

"Thực sự là không có sự trùng hợp như vậy."Cười cứng ngắc chào hỏi, nói xong Hướng Khả Tinh xoay người muốn rời đi.

Như Quý Như Phong lại không muốn để cô đi như vậy, liền bước nhanh về phía trước, bắt lấy cánh tay cô, rồi nhìn lại xung quanh, cảm thấy rất khó hiểu: “Người đó đâu?”

“Người nào?” Hướng Khả Tinh nhíu mày, lại cảm thấy khó hiểu.

“Thì người đi cùng với cô đó!” Thật bực mình, chẳng lẽ anh đã đến chậm một bước, nếu biết bọn họ đến đây sớm hơn, anh đã đến đây rồi.

“Đi rồi.” Cô liền hiểu ra anh muốn hỏi cái gì, lại nhìn thấy Lina đứng phía sau anh ta, Hướng Khả Tinh nói không chút suy nghĩ, trên mặt nở nụ cười thật tươi.

Quý Như Phong phát cáu, nhìn cô cười tươi như thế, rồi lại nhìn xung quanh một chút: “Người đó là ai, ở đâu, tên gì?”

“Quý Như Phong! Anh làm cái gì? Anh có thấy anh rất kỳ lạ không?Anh……… hơi giống bà quản gian rồi đó!” Hướng Khả Tinh vô lực lắc đầu, sao người đàn ông này làm những chuyện khiến người khác hiểu lầm như thế? Cô hơi bực bội vung tay thoát khỏi bàn tay anh ta ra, bóp bóp lại cổ tay, rất bất mãn nhìn anh.

“Hướng Khả Tinh! Cô……..” Quý Như Phong còn muốn nói thêm gì nữa, nhưng khi nhìn đến Hướng Khả Tinh ở trước mặt, anh cảm thấy mình thật sự không nên nói với cô như thế, sao lại rảnh rỗi đi quản việc này chứ?

Quý Như Phong nhìn cô thật lâu, cũng không biết nói cái gì nữa.

Đúng lúc này, Lina đi tới, cô ta nhìn thấy bọn họ, trong lòng cảm thất rất khó chịu, lập tức ôm lấy cánh tay Quý Như Phong: “Phong đi chụp hình chung với em đi.” Lúc nói chuyện, Lina còn bày ra bộ dáng chiếm hữu cao ngạo đối với Hướng Khả Tinh, tay cô ta lại quấn c.h.ặ.t vào tay Quý Như Phong.

Hướng Khả Tinh miệng không ngừng lẩm bẩm, cảm thấy không thú vị chút nào, nghĩ không muốn tiếp tục ở lại nữa liền quay đầu rời đi.

Ai biết được Quý Như Phong nhanh ch.óng bắt lấy cánh tay cô: “Phải đi về sao? Cô không có lái xe đến, để tôi đưa cô về.”

“Làm cái gì?” Càng ngày càng cảm thấy anh ta không được bình thường, Hướng Khả Tinh liền vung tay anh ta ra, nhíu c.h.ặ.t c.h.â.n mày.

Giờ phút này Lina cũng cảm thấy rất lạ, Quý Như Phong hoàn toàn không để ý đến sự tồn tại của cô, chỉ nói chuyện với Hướng Khả Tinh, làm đi như vậy làm cô cảm thấy bất an.

‘Tất nhiên là đưa cô trở về, hai nhà chúng ta thân nhau như thế, cũng phải nên đưa cô trở về chứ.” Quý Như Phong vừa nói chuyện, vừa kéo tay Hướng Khả Tinh, nhanh ch.óng rời khỏi đây.

Lina đứng phía sau, không ngừng gọi tên anh, đúng là anh hoàn toàn không để ý đến cô.

Bên trong xe, Hướng Khả Tinh ngồi bên ghế lái phụ nhìn Quý Như Phong lái xe, anh hoàn toàn không hỏi cô muốn đi đâu, càng thêm khó chịu: “Quý Như Phong, chúng ta không thân nhau như thế, anh có thể đưa tôi về nhà tôi ở phía Nam là được rồi.”

“Đã tối rồi, muốn ăn cái gì?” Quý Như Phong vẫn lái xe theo ý của mình, không bận tâm gì đến lời nói của Hướng Khả Tinh, vẫn tiếp tục lái về phía trước.

“Anh cơm với anh, tôi sợ tiêu hóa không tốt, anh có thể đưa tôi trở về, bạn gái anh còn chờ anh kìa.”

Cô vô lực lắc đầu, nhìn Quý Như Phong bày ra bộ dáng như không có chuyện gì xảy ra, Hướng Khả Tinh cảm thấy rất buồn cười, chẳng lẽ anh ta đã quên anh ta chỉ mang lại sĩ nhục cho cô rồi sao?

Thật là, nếu không phải anh ta đưa Lina đến nhà cô, hại cô ở nhà của mình đều không cảm thấy thoải mái, giờ phút này Hướng Khả Tinh sẽ không xuất hiện ở đây đâu.

“Nhưng mà bụng tôi đói rồi, nếu không ăn gì, sẽ chịu không nổi, vậy đi ăn cơm Tây đi.” Lúc nói chuyện, Quý Như Phong đã dừng xe lại bên lề đường.

Xuống xe, Quý Như Phong kéo tay Hướng Khả Tinh đi vào quán cơm Tây.

Hai người ngồi đó, Hướng Khả Tinh không ngừng lắc đầu, nhíu mày nhì Quý Như Phong gọi đồ ăn: “Quý đại thiếu gia, hôm nay anh làm sao vậy, ăn trúng cái gì à?”

“Cái gì?” Nâng mắt liên nhìn Hướng Khả Tinh, lại thấy cô phồng má lên vì đang nhịn cười.

“Ghen nha, nếu không phải tôi và anh quen biết nhau lâu rồi, tôi thật sự còn tưởng anh đang ghen, vẻ mặt như vậy, sẽ làm người khác dễ bị hiểu lầm.”

Hướng Khả Tinh nói làm Quý Như Phong lập tức ngây ngẩn cả người, khó tin nhìn cô, một lúc lâu sau mới tiêu hóa được hai từ cuối của cô, không khỏi ngượng ngùng cười lạnh: “ha ha ha……..”

Hướng Khả Tinh cũng cười cười theo anh.

“Cô không biết trước đó vài ngày đã xảy ra chuyện gì sao?” Quý Như Phong có lòng nhắc nhở cô một chút, nếu anh ghen thật sự, làm sao có thể buông tay như thế, còn muốn đi phá hoại.

“Vậy anh làm gì quản tôi nhiều vậy?” Hướng Khả Tinh biết việc này không có khả năng, nhưng cô chỉ không rõ, Quý Như Phong này rốt cuộc thế nào, vì sao lại muốn quản nhiều như vậy, nhìn bộ dạng của anh ta, hình như rất để ý đến việc này, mặc dù Hướng Khả Tinh không đi ra ngoài với một ai cả.

“Đó là…..Đó là tôi sợ cô quá ngốc, sẽ bị người khác lừa gạt.” Lúc nói chuyện, Quý Như Phong không ngừng nhắc nhở lòng mình.

Quý Như Phong cười gượng, giọng nói từ từ thả lỏng, nhưng nhìn vẻ mặt của Hướng Khả Tinh có gì đó không đúng, anh lại càng bực mình gõ bàn một cái: “Tôi nói là sự thật, gia đình cô thế nào nói cho cũng cũng quen thân với gia đình tôi, tôi tự nhiên muốn chiếu cố cô thật tốt.”

“A…….” Cô bĩu mặt, nhìn anh kích động như vậy. Hướng Khả Tinh gật gật đầu, cầm chung trà uống một ngụm, đúng lúc này, món bò bít tết đã được bưng lên.

Hướng Khả Tinh bình tĩnh cầm lấy d.a.o nữa, từ từ cắt từng miếng thịt bò ra ăn.

Nhưng tâm tình Quý Như Phong lại hơn lộn xộn, nhìn cô, chẳng lẽ sự việc này cho qua như thế sao? Cô hình như chưa nói cho anh biết, rốt cuộc cô đã đi với ai.

“Hướng Khả Tinh, rốt cuộc cô đã di cùng với ai?”

“Quý Như Phong, anh có thế im lặng ăn cơm được không?” Hướng Khả Tinh lắc lắc đầu, đối với Quý Như Phong chấp nhất như thế, cô thật sự không có cách nào chấp nhận được, nhưng mà cô thật sự không vôi cho anh ta biết đáp án sự thật.

Hướng Khả Tinh tiếp tục ăn, thỉnh thoảng lại nhìn Quý Như Phong muốn nói rồi lại thôi, còn trút giận lên miếng thịt bò, làm cô cảm thấy rất buồn cười.

Lúc ăn được một nửa, Hướng Khã Tinh buông d.a.o nĩa xuống, hành động này cũng làm Quý Như Phong buông d.a.o nĩa theo: “Ăn xong rồi à, vậy cô có thể nói, rốt cuộc cô đã đi chung với ai?”

“Tôi muốn đi rửa tay, xin lỗi vì không thể tiếp tục được nữa.” Nói xong, Hướng Khả Tinh đứng lên, cười thật tươi rồi đi vào phòng rửa tay.

Quý Như Phong nhìn tất cả trước mặt, không biết bản thân mình nên nói thế nào, rốt cuộc là vì sao, vì sao mình phải biết?

Hướng Khả Tinh này, trước kia không nghe cô nói cô có bạn bè thân, chẳng lẽ có người theo đuổi cô sao?

Nghĩ đến đây, tâm tình Quý Như Phong càng thêm khó chịu.

Chương 6 - Bà Xã, Sói Đến - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia