Chương 3

Đôi mày của Hoàng đế lập tức giãn ra.

"Vì sao? Ngươi không sợ phải gả cho tên Sát Thần ấy sao?"

Ta lắc đầu rồi lại gật đầu.

"Cũng sợ."

"Nhưng trước khi thần nữ vào cung, phụ thân và tiểu nương đã dặn đi dặn lại rằng công chúa là cành vàng lá ngọc, chuyện của công chúa thần nữ đều phải gánh vác."

"Hiện nay vinh quang của phủ Vinh Xương Bá đều là nhờ bệ hạ và công chúa ban cho. Công chúa không muốn gả, vậy thần nữ sẽ thay nàng gánh lấy."

Hoàng đế nhìn ta hồi lâu.

Bỗng mỉm cười.

"Quả là một đứa biết báo đáp ân nghĩa."

"Việc này, trẫm chuẩn."

Nói xong.

Người quay người bước vào điện.

Chỉ để lại một câu.

"Đến lượt ngươi có được một mối lương duyên rồi."

Ta không còn tâm trí suy nghĩ ý nghĩa trong lời nói ấy.

Vội vàng dập đầu tạ ân.

Trán áp lên phiến đá lạnh buốt.

Trong lòng bỗng nhẹ nhõm.

Ta không nói với người rằng Thẩm Ngự cũng thường xuyên dặn ta.

Phải để tâm đến chuyện của Cửu công chúa nhiều hơn.

Giờ đây ta thay nàng gả đến Bắc Cảnh hắn nhất định sẽ rất vui.

Suy cho cùng thì ngoài ta ra hắn là người duy nhất từng khóc vì tiểu nương của ta.

Thành toàn cho hắn và Cửu công chúa coi như báo đáp ân tình của hắn.

Tiểu nương từng nói.

Con người không nên sinh lòng vọng tưởng nếu không chỉ là hại mình, hại người.

Sự chấp niệm của ta dành cho Thẩm Ngự.

Đáng lẽ phải dứt từ lâu rồi.

Mưa tạnh.

Trời quang.

Ta còn chưa đi được bao xa Hải công công đã vội vàng đuổi theo.

Ông nói, bệ hạ đặc cách ban cho ta một ngày nghỉ.

Cho phép ta xuất cung xử lý chuyện hủy hôn.

Ông còn nói ngày mai Định Bắc Vương sẽ vào kinh lĩnh thưởng.

Trong yến tiệc đón gió tẩy trần, bệ hạ sẽ sắc phong ta làm công chúa.

Sau đó ban hôn ta với Định Bắc Vương.

Ông hạ thấp giọng thần sắc vô cùng nghiêm túc.

"Nhớ kỹ, tuyệt đối không được để lộ tin tức trước."

Ta vội vàng đáp vâng.

Hoàng đế định trước mặt văn võ bá quan đưa một vị công chúa giả, gả cho Định Bắc Vương.

Để hắn rơi vào thế cưỡi hổ khó xuống không còn cách nào khác ngoài chấp nhận.

Như vậy Cửu công chúa sẽ được bình an vô sự.

Ta mỉm cười.

Bệ hạ đúng là một người phụ thân tốt.

"Cười gì thế?"

Thẩm Ngự chống tay lên eo.

Khập khiễng bước về phía ta.

Khóe môi hắn vẫn còn vết m.á.u ánh mắt đầy căng thẳng nhìn ta.

"Thế nào rồi?"

"Ngươi có thuyết phục được bệ hạ không?"

"Người còn bắt Cửu Nhi gả cho tên Sát Thần đó nữa không?"

Ta nhìn về phía lưng hắn.

Áo đã rách tả tơi loang lổ đầy vết m.á.u.

Theo thói quen, ta hỏi:

"Ngươi bị đ.á.n.h trượng sao? Bị bao nhiêu gậy? Còn đau không?"

Hắn xua tay.

"Không đáng ngại."

"Mau nói đi, ngươi đã thuyết phục được bệ hạ chưa?"

Ta sững người.

Bất giác nhớ đến lần săn b.ắ.n trước.

Hắn đã đỡ cho Cửu công chúa một mũi tên.

Mũi tên đó xuyên thẳng qua bả vai.

Khi ta bôi t.h.u.ố.c cho hắn, hắn c.ắ.n c.h.ặ.t răng, không rên lấy một tiếng.

Ta định đi gọi ngự y.

Hắn lại bịt miệng ta, bảo đừng làm ầm lên.

Hắn nói nếu để Cửu công chúa biết, nàng lại sẽ tự trách rồi đau lòng.

So với vết thương khi ấy vết thương hôm nay, quả thật chẳng đáng là gì với hắn.

Vậy thì… ta còn phải lo lắng làm gì nữa?

Muôn vàn cảm xúc lướt qua tim rồi lại lắng xuống, ta bỗng mỉm cười.

"Cửu công chúa không cần gả đến Bắc Cảnh nữa."

"Thật sao?"

Hai mắt hắn lập tức sáng bừng.

Ngay giây sau.

Hắn ôm bổng ta lên.

Xoay một vòng ngay tại chỗ.

"Uyển Uyển giỏi lắm!"

"Đúng là cô nương tốt!"

"Muốn quà gì nào? Ngày mai ta trực sẽ mang về cho ngươi."

Ta hơi ngẩn người.

Nụ cười cũng theo đó nở trên môi.

Ngươi xem… chỉ cần ta dứt bỏ vọng tưởng.

Ta và Thẩm Ngự vẫn có thể như trước kia, vẫn có thể bình thản trò chuyện với nhau.

"Ta muốn một bộ áo mùa đông."

Ta nhìn hắn.

Hắn nhíu mày.

"Giữa mùa hè mà lại muốn áo mùa đông?"

"Ừm."

"Ta muốn áo mùa đông, ngày mai phải có."

Nghe nói Bắc Cảnh quanh năm giá rét.

Đợi Định Bắc Vương vào kinh.

Ta sẽ theo hắn trở về Bắc Cảnh thành thân.

Dù sao cũng phải chuẩn bị một bộ áo mùa đông để chống rét.

Bình thường hắn vẫn hay mang quà cho Cửu công chúa.

Lần này để hắn tặng ta một bộ áo mùa đông coi như quà mừng thành hôn của hắn dành cho ta vậy.

Khóe môi hắn cong lên.

"Được!"

"Năm ngoái ta săn được một con cáo tuyết."

"Bộ lông ấy làm cổ áo mùa đông cho ngươi thì đẹp nhất."

Ta liên tục lắc đầu.

"Không cần đâu, quý quá."

Hắn chống nạnh ngẩng cằm cười.

"Ngươi giúp Cửu Nhi chuyện lớn như vậy."

"Đừng nói một bộ áo mùa đông."

"Cho dù là sao trên trời, ta cũng hái xuống cho ngươi."

Bộ dạng ấy của hắn khiến ta bật cười.

Hai mắt cong thành hình trăng khuyết.

"Thật sự có thể hái sao cho ta sao?"

Yết hầu hắn khẽ chuyển động.

Hắn ngẩn người.

"Uyển Uyển..."

"Lâu rồi ta mới thấy ngươi cười như vậy."

Ta khựng lại.

"Hửm?"

Hắn hoàn hồn.

Đưa tay xoa đầu ta.

"Sau này ngươi nên học Cửu Nhi."

"Sống vô ưu vô lo."

"Buồn thì khóc, vui thì cười."

"Đừng lúc nào cũng cau có ủ rũ."

"Không ai thích đâu... nhất là mẫu thân ta."

Thẩm phu nhân vốn trước nay chẳng ưa ta.

Nhưng dù sao ta cũng sẽ không gả vào phủ Thẩm nữa.

Có thích hay không đối với ta cũng chẳng còn quan trọng.

Ta không muốn tranh cãi với hắn nên chỉ gật đầu.

"Được."

"À phải rồi."

Hắn bỗng nhíu mày.

"Rốt cuộc ngươi đã thuyết phục bệ hạ bằng cách nào?"

"Ta quỳ ngoài điện Dưỡng Tâm suốt một đêm còn vô ích."

"Ngươi lại có cách hay hơn sao?"

Hải công công từng dặn rằng chuyện thay gả tuyệt đối không được để lộ trước.

Ngay cả Thẩm Ngự cũng không thể nói nên ta chỉ thuận miệng đáp:

"Ta đã nói rồi mà, bệ hạ nhất định không nỡ để công chúa gả đi xa..."

Lời còn chưa dứt Thẩm Ngự đã xua tay rồi khập khiễng chạy đi.

Hắn bảo phải mau đi báo tin tốt này cho Cửu công chúa.

Nàng đã tuyệt thực suốt một ngày một đêm chắc hẳn đói lắm rồi.

Chương 3 - Bắc Phong Tri Ngã Ý - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia