Không ai biết rằng Lạc Bắc Thần cũng đã sống lại.

Ngay cả chính chàng, cũng phải đến một buổi sáng hết sức bình thường mới kinh ngạc nhận ra tất cả những ký ức kia không phải một giấc mơ.

Việc đầu tiên Lạc Bắc Thần làm sau khi tỉnh lại chính là sai người điều tra Hứa gia.

Hứa Tri Dao, mười sáu tuổi, chưa gả.

Hứa Thanh Hoan, mười bảy tuổi, chưa gả.

Chàng cầm tờ giấy ấy trong tay rồi nhìn rất lâu.

Kiếp trước, Lạc Bắc Thần đã mưu tính rất lâu mới đổi được một lần giả c.h.ế.t.

Chàng từng cho rằng chỉ cần vứt bỏ ngôi vị Thái t.ử, vứt bỏ cuộc hôn nhân mình không mong muốn, rồi cùng Hứa Thanh Hoan đến Giang Nam sống cuộc đời phu thê bình thường thì bản thân sẽ được tự do.

Thế nhưng về sau chàng mới hiểu mình đã sai.

Cuộc sống ở Giang Nam hoàn toàn không tốt đẹp như chàng từng tưởng tượng.

Lạc Bắc Thần đã làm Thái t.ử hơn hai mươi năm.

Chàng từ nhỏ đã quen với việc được người khác nâng niu, cung phụng.

Thế nhưng khi tới tiểu viện nhỏ ở Giang Nam, chàng bỗng trở thành một người bình thường chẳng ai nhận ra.

Những ngày đầu, cuộc sống ấy còn khiến chàng cảm thấy mới mẻ.

Nhưng thời gian càng lâu, cảm giác mới mẻ càng nhanh ch.óng biến thành hối hận.

Chàng thường ngồi trước cửa hàng đậu phụ, nhìn con đường phía xa thật lâu.

Chàng nhớ tới hoàng vị chính tay mình từ bỏ.

Chàng cũng nhớ tới người thê t.ử dịu dàng từng cùng mình có hai tháng duyên phu thê ngắn ngủi.

Lạc Bắc Thần bắt đầu nghĩ rằng năm ấy mình không nên đồng ý với Hứa Thanh Hoan giả c.h.ế.t thoát thân.

Rõ ràng mọi chuyện vốn có thể giải quyết bằng một cách tốt hơn.

Rõ ràng với thân phận của mình, chàng hoàn toàn có thể có được tất cả.

Chẳng qua chỉ là yêu trưởng tỷ của thê t.ử mà thôi.

Chàng đường đường là Thái t.ử, dùng quyền thế cưỡng đoạt thì đã sao?

Chỉ tiếc năm ấy chàng lại quá coi trọng danh tiếng minh quân của mình.

Chọn tới chọn lui, cuối cùng chàng lại chọn con đường giả c.h.ế.t ngoài chiến trường để thoát thân.

Mỗi khi nghĩ tới Hứa Tri Dao, trong lòng Lạc Bắc Thần thật ra vẫn từng có cảm giác áy náy.

Dù sao trong hai tháng ngắn ngủi ấy, nàng thật sự rất ngoan ngoãn.

Ngay cả lúc thân cận với chàng, nàng cũng luôn dè dặt đến mức khiến người ta thương tiếc.

Chính vì chút thương hại ấy, trước khi rời đi, chàng mới để lại một phong thư.

Chàng từng cho rằng phong thư ấy có thể trả lại tự do cho nàng.

Nhưng Lạc Bắc Thần đã đ.á.n.h giá thấp việc phụ hoàng sẽ đưa ra quyết định gì trong nỗi đau mất con.

Sau khi cửa hàng đậu phụ ở Giang Nam bị một trận lửa thiêu rụi, hồn phách của chàng không lập tức xuống địa phủ.

Chàng nhìn thấy Hứa Tri Dao đã tóc bạc trắng.

Đó là lần đầu tiên chàng biết được dáng vẻ của nàng khi về già.

Lạc Bắc Thần không ngờ chỉ một phong thư của mình lại có thể đóng c.h.ế.t nàng dưới tấm biển trinh tiết.

Ròng rã năm mươi năm.

Giờ đây chỉ cần nhắm mắt lại, chàng vẫn có thể nhớ được dáng vẻ tiều tụy của Hứa Tri Dao khi ấy.

Bởi vậy sau khi trọng sinh, Lạc Bắc Thần tự nhủ rằng kiếp này chàng vừa phải làm Thái t.ử, vừa phải cưới Hứa Tri Dao.

Còn Hứa Thanh Hoan thì sao?

Lạc Bắc Thần cầm cây trâm tượng trưng cho thân phận Thái t.ử phi trong tay, chậm rãi vuốt ve thật lâu.

Cuối cùng, chàng vẫn đặt cây trâm trở lại hộp.

Sau đó sai người đưa đến Hứa gia.

Dù sao Hứa Thanh Hoan cũng từng là thê t.ử của chàng.

Nàng làm sao có thể gả cho người khác?

Tỷ tỷ, chàng muốn.

Muội muội, chàng cũng muốn.

Chàng đường đường là Thái t.ử.

Thiên hạ này rồi cũng sẽ là của chàng.

Có tham lam một chút thì đã sao?

Thật ra ban đầu Lạc Bắc Thần vẫn chưa hoàn toàn hạ quyết tâm.

Nhưng khi nghe tin Hứa Tri Dao tới Vĩnh Ninh Hầu phủ thưởng hoa, chàng vẫn lập tức không nhịn được mà tìm tới.

Đến khi nhìn thấy Trình Chiếu Dã bẻ một cành hải đường cho nàng, đầu ngón tay còn vô tình chạm qua lòng bàn tay Hứa Tri Dao, chén trà trong tay chàng lập tức vỡ vụn.

Tên khốn kia lại dám!

Thế nhưng Lục Cảnh Hành đứng bên cạnh không hề nhận ra tâm trạng của chàng, còn thấp giọng cảm thán.

“Trình Chiếu Dã này ra tay cũng nhanh thật.”

“Ta vốn cũng khá để ý Hứa nhị cô nương.”

Nghe được câu ấy, Lạc Bắc Thần lập tức giật mình.

Chàng vậy mà không hề biết có nhiều nam nhân đang nhòm ngó Hứa Tri Dao đến như vậy.

Chàng cố ép lệ khí trong lòng xuống.

Sau khi trở về Đông cung, việc đầu tiên chàng làm là sai người điều tra những sổ sách cũ của Vĩnh Ninh Hầu phủ.

Thật ra Lạc Bắc Thần điều tra Trình gia không phải vì muốn lập tức làm gì Trình Chiếu Dã.

Chàng chỉ muốn Hứa Tri Dao tự nguyện tới tìm mình.

Chàng cược rằng vì muốn bảo vệ cuộc hôn nhân ấy, Hứa Tri Dao nhất định sẽ tới cầu xin chàng.

Bởi ánh mắt nàng nhìn Trình Chiếu Dã giống hệt ánh mắt kiếp trước nàng từng nhìn mình.

Chỉ cần nàng chịu tới, chàng sẽ có thể giữ nàng trở lại bên cạnh.

Giống như kiếp trước, chàng chỉ dùng một phong di thư đã đóng nàng lại trong Đông cung suốt năm mươi năm.

Còn kiếp này, chàng muốn nàng cam tâm tình nguyện quay về.

Không lâu sau, Đông cung đưa tới Hứa gia một cây trâm tượng trưng cho hôn ước.

Đội ngũ đưa lễ vô cùng long trọng, gần như khiến cả con phố đều chú ý.

Tỷ tỷ cầm cây trâm trong tay rồi nhìn thật lâu.

Còn ta khi ấy đã cùng Trình Chiếu Dã định thân sau yến thưởng hoa nên chẳng có chút hứng thú nào với chuyện này.

Ta chỉ uể oải ngáp một cái.

Tỷ tỷ ngẩng đầu lên rồi vừa hay đối diện với ánh mắt ta.

Điều khiến ta bất ngờ là trên mặt nàng không hề có nửa phần đắc ý.

Ta âm thầm cảm thấy kỳ lạ.

Không bao lâu sau, tỷ tỷ đột nhiên ngã bệnh.

Căn bệnh này tới rất kỳ quái.

Phụ mẫu mời rất nhiều lang trung tới khám nhưng tất cả đều chỉ nói nàng mắc tâm bệnh.

Ta không nghĩ quá nhiều.

Ta chỉ yên tĩnh ở trong viện của mình, chờ đến ngày xuất giá.

Thế nhưng một đêm nọ, tỷ tỷ lại sai tỳ nữ tới mời ta qua.

Ban đầu ta còn tưởng nàng gọi ta tới để khoe khoang chuyện Thái t.ử.

Không ngờ khi vừa bước vào phòng, ta lại nhìn thấy một gương mặt đầy sầu khổ.

Tỷ tỷ cúi mắt nhìn cây trâm trong tay rồi nhẹ nhàng vuốt qua.

“Muội muội, ta không muốn gả cho Thái t.ử.”

Ta đứng sững tại chỗ.

Trong một thoáng, ta còn tưởng mình đã nghe nhầm.

Rõ ràng ngày hôm ấy, khi con mèo nhào vào lòng nàng, tỷ tỷ vẫn còn vui vẻ đến vậy.

Thế nhưng câu tiếp theo của nàng lại càng khiến ta kinh ngạc.

“Tri Dao, muội cũng trọng sinh rồi đúng không?”

“Ánh mắt muội nhìn ta cứ như muốn g.i.ế.c ta vậy.”

“Muội có phải vẫn cho rằng năm mươi năm ở Giang Nam của ta đều là những tháng ngày thần tiên hay không?”

Ta hoàn toàn ngẩn người.

Ánh mắt tỷ tỷ trở nên vô cùng phức tạp.

“Phải, những năm ấy đúng là không lo ăn mặc.”

“Nhưng ta biết về sau chàng đã hối hận.”

Nói đến đây, giọng tỷ tỷ hơi khàn đi.

“Chàng cho rằng chàng đã hạ mình, thậm chí chịu giả c.h.ế.t để lựa chọn ta, vậy thì ta phải cảm kích đến rơi nước mắt.”

“Trong suy nghĩ của chàng, từ đó về sau ta nên chuyện gì cũng nghe theo chàng.”

“Nhưng ta, Hứa Thanh Hoan, cũng là trưởng nữ của Hứa gia.”

“Ta cũng là nữ nhi được cha mẹ nâng niu trong lòng bàn tay mà lớn lên.”

“Ta thậm chí chưa từng có một hôn lễ t.ử tế đã phải gả cho chàng.”

“Khi ấy ta vẫn chấp nhận tất cả, chỉ vì ta thật sự cho rằng chàng xứng đáng.”

“Cho dù lúc đó chàng đã cưới muội, ta vẫn chẳng màng luân thường đạo lý mà yêu chính muội phu của mình.”

“Ta thậm chí còn bỏ trốn cùng chàng.”

“Thế nhưng đến cuối cùng ta mới phát hiện một chuyện.”

“Chàng căn bản không xứng đáng.”

Chương 6 - Bạch Miêu Dẫn Lối: Sống Lại Một Đời Chọn Lương Duyên - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia