Thấy mục đích đã đạt được, Triệu Tiểu Tuyết cố gắng nén nụ cười đang điên cuồng trào dâng, giả vờ không tình nguyện:

“Tôi muốn cùng Tô Diên bồi đắp tình cảm tốt, vé này không bán được."

Tiêu Kỳ nhíu mày, hiếm khi nói năng nhẹ nhàng t.ử tế:

“Chỉ cần cô sẵn lòng nhượng vé, tôi có thể đồng ý với cô một yêu cầu."

Triệu Tiểu Tuyết giả bộ đắn đo, một lát sau mới nói:

“Vậy...

được thôi, tôi đặc biệt muốn ăn thịt kho tàu, hay là trưa nay anh mời tôi đi ăn đi, đợi ăn cơm xong, tôi sẽ đưa vé xem phim cho anh."

Tưởng tượng có thể cùng Tô Diên đi xem phim, Tiêu Kỳ không suy nghĩ nhiều liền đồng ý.

Phía bên kia.

Tô Diên mượn xe đạp từ Tôn Tiểu Hổ, đạp xe đến điểm đăng ký xuống nông thôn của Ủy ban Cách mạng.

Đứng ở đó, khí chất xuất chúng lại xinh đẹp rạng rỡ, rất nhanh đã thu hút sự chú ý của nhân viên công tác.

“Đồng chí, cô có việc gì không?"

Tô Diên mỉm cười lịch sự với đối phương:

“Chào anh, cho hỏi có suất xuống nông thôn đi tỉnh Long Giang không ạ?"

Nhân viên công tác nghe xong thì sững người, sau đó tò mò hỏi:

“Là cô đăng ký, hay là hỏi giúp người khác thế?"

“Là cháu muốn đăng ký xuống nông thôn ạ."

Tô Diên trả lời một cách kiên định.

Nhìn cô da dẻ mịn màng, không giống người có thể chịu khổ.

Nhân viên công tác không nhịn được mà nhắc nhở:

“Quê tôi ở ngay tỉnh Long Giang đây, nơi đó mùa đông lạnh cực kỳ, người dân địa phương còn chịu không thấu.

Cô phải chuẩn bị tâm lý cho kỹ vào, người bình thường đều không muốn đến đó làm thanh niên trí thức đâu."

“Không sao ạ, cháu đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng rồi.

Cho hỏi thời gian xuống nông thôn sớm nhất là khi nào?

Các điểm xuống nông thôn ở đâu ạ?

Cháu có thể tự mình lựa chọn không?"

Nơi nhẹ nhàng thì ai cũng tranh giành, nơi khổ cực giá rét thì chẳng ai muốn đi.

Nhân viên công tác đưa cho cô một cuốn sổ, bảo cô có thể tùy ý chọn.

Trong đó có hơn mười điểm xuống nông thôn, đều thuộc quyền quản lý của tỉnh Long Giang, thời gian xuống nông thôn là vào cuối tháng này.

Tô Diên mở cuốn sổ ra xem lướt qua một lượt, cuối cùng chỉ vào [Thôn Bạch Vân, thành phố Thanh Sơn], hỏi:

“Anh có biết nơi này cách thành phố Cáp Nhĩ Tân bao xa không ạ?"

“Đi tàu hỏa mất hơn bốn tiếng, nếu cô thích Cáp Nhĩ Tân thì có thể chọn các thôn phía dưới Cáp Nhĩ Tân."

Tô Diên lắc đầu, bày tỏ rất thích thôn Bạch Vân, quyết định đến đó cắm bản.

Thủ tục đăng ký đơn giản, chưa đầy mười phút đã làm xong.

Từ Ủy ban Cách mạng đi ra, đầu cô đội ánh nắng ấm áp, chỉ cảm thấy thân tâm thư thái...

Để phòng ngừa bất trắc xảy ra, chuyện đăng ký xuống nông thôn này tạm thời được giữ bí mật.

Chiều tối ngày hôm sau, Triệu Tiểu Tuyết mặc chiếc váy liền mới may, hăm hở bước ra khỏi nhà.

Trương Lan Quyên thấy vậy rất lấy làm lạ, quay đầu hỏi Tô Diên:

“Nó đi đâu thế, con có biết không?"

Tô Diên ngồi trong sân đọc sách, đầu cũng không ngẩng lên:

“Chẳng phải chị dâu hai cho em ấy hai tấm vé xem phim sao?

Có lẽ là đi đến rạp chiếu phim rồi ạ."

“Nó không rủ con đi cùng à?"

“Không ạ."

Trương Lan Quyên mím môi, không khỏi lo lắng, rất sợ con gái ruột mới chân ướt chân ráo đến nhãn giới thấp hèn, tùy tiện tìm một người đàn ông để yêu đương, hủy hoại hạnh phúc cả đời.

“Con có biết nó đi xem phim với ai không?"

“Con không biết."

“Con không biết hỏi nó một tiếng sao?

Ví dụ như bình thường nó hay đi lại với ai?

Xem phim xong mấy giờ về nhà?"

“Con thật sự không biết."

Tô Diên vẫn không ngẩng đầu lên, thấy cô dửng dưng như vậy, Trương Lan Quyên lớn giọng:

“Đó là em con, tại sao con chẳng quan tâm một chút nào thế?

Vạn nhất nó gặp phải kẻ xấu thì sao?"

Khoảng cách giữa hai người không xa, Tô Diên có thể cảm nhận rõ ràng sự tức giận của bà, từ trong cuốn sách ngước mắt lên hỏi:

“Rạp chiếu phim nằm ngay trong đại viện quân đội này, có thể gặp phải kẻ xấu nào được chứ?

Nếu mẹ không yên tâm, để con dìu mẹ qua đó xem thử nhé?"

Đến lúc đó sẽ chạm mặt chuyện gì, thật sự khó mà nói trước được...

Trương Lan Quyên cũng nhận ra điểm này, vội vàng từ chối:

“Chân mẹ vẫn chưa khỏi, không đi được."

Đoán được bà sẽ nói vậy, Tô Diên vẻ mặt chân thành nhìn bà:

“Mẹ, Tiểu Tuyết khó khăn lắm mới trở về nhà này, mẹ phải quan tâm em ấy nhiều hơn mới đúng.

Còn cả các anh con và bố con nữa, bận rộn công việc đến mức chẳng thấy bóng dáng đâu, mẹ cũng nên nhắc nhở họ đi, công việc sao quan trọng bằng Tiểu Tuyết được, em ấy mới mười tám tuổi thôi, vạn nhất bị kẻ xấu lừa gạt thì sao đây?"

“……"

Trương Lan Quyên trợn tròn mắt, bị nói cho nghẹn họng, suýt chút nữa không thở nổi.

Thời tiết mùa hè oi bức, ngay cả ruồi cũng chẳng muốn động đậy, nhất thời, trong sân yên tĩnh đến lạ thường.

Tô Diên khép sách lại, đứng dậy, lười biếng chẳng muốn nói thêm lời nào nữa.

Cô quay người đi vào nhà, thầm tự nhủ với bản thân, đừng vì những người và những việc không đáng mà đau lòng.

Trương Lan Quyên muốn gọi cô lại nói gì đó, nhưng trong đầu trống rỗng, cuối cùng chẳng nói ra được lời nào.

Một lúc lâu sau, những người đàn ông nhà họ Tô lần lượt đi làm về.

Bà vốn đang đầy bụng tức, lúc này đã có chỗ để phát tiết.

“Ái Quốc, Ái Quân hai đứa đứng lại đó cho mẹ!

Mấy giờ rồi mà giờ mới về nhà thế hả?!"

Tô Ái Quốc chẳng buồn để ý tới bà, đi thẳng vào phòng khách.

Tô Ái Quân không nỡ bác bỏ mặt mũi của bà, dừng bước, kiên nhẫn giải thích một hồi.

“Gần đây đơn vị có dự án quan trọng, không chỉ một mình con mà mọi người đều bận rộn cả, mẹ không cần phải lo lắng đâu ạ."

“Ai lo lắng cho con chứ?

Tiểu Tuyết ra ngoài xem phim mẹ không yên tâm lắm, con ra ngoài đón em nó đi, đợi nó về rồi con hãy vào nhà, nghe thấy chưa?"

Mệt mỏi cả ngày còn phải lo lắng chuyện này, Tô Ái Quân khẽ nhíu mày, nhưng vẫn đồng ý.

“Vâng, con đi ngay đây ạ."

Lúc này, phòng ngủ trên tầng hai.

Tô Diên khóa cửa phòng, thong thả sắp xếp đồ đạc mang theo khi xuống nông thôn.

Những năm qua, cô chỉ tiết kiệm được một trăm đồng tiền, chỉ dựa vào nó thì không thể duy trì cuộc sống ở nông thôn lâu dài được.

Trong sách có nhắc tới, sau năm 1977, thanh niên trí thức sẽ lần lượt được về thành phố.

Bây giờ là năm 1973, bốn năm thời gian, muốn sống thoải mái thì không dễ dàng như vậy.

May mắn là, cô vẫn luôn viết bài gửi cho một tờ báo nào đó ở thủ đô, hằng tháng có thể kiếm được một ít tiền nhuận b-út, đây chính là chỗ dựa để cô chọn con đường xuống nông thôn.

Đợi đến khi thu dọn đồ đạc hòm hòm, bên ngoài cửa sổ đã là một mảnh tối đen như mực.

Tô Diên cầm khăn mặt định đi rửa mặt, liền nghe thấy dưới lầu truyền đến một tràng ồn ào, dường như còn có tiếng khóc?

Đúng lúc này, có người gõ cửa phòng cô, nói lớn:

“Diên Diên, con ngủ chưa?

Bố mẹ bảo con xuống lầu."