Thế là, ông vô thức nhẹ giọng hỏi:
“Em nói đi, có chuyện gì vậy?"
Để có thể xem biểu diễn, Thẩm Như lấy hết can đảm nói:
“Con gái em đang học tại trường này, buổi biểu diễn ngày mai nó là người dẫn chương trình, nhưng số lượng vé cho khán giả có hạn, em muốn hỏi xem chỗ anh có dư tấm vé vào cửa nào không?"
Nghe thấy là chuyện nhỏ này, Dương Huyền Lâm nhịn không được cười khẽ:
“Chỗ tôi có rất nhiều, em đợi một lát, bây giờ tôi đi lấy."
Thẩm Như nghe xong mắt sáng lên, vội vàng cúi chào cảm ơn.
Đối mặt với lễ tiết lớn như vậy, Dương Huyền Lâm bị dọa cho giật mình:
“Chỉ là chuyện nhỏ thôi mà, em không cần khách khí như vậy đâu."
Bảy phút sau, ông cầm vé vào cửa quay lại, đưa chúng vào tay Thẩm Như:
“Ở đây tổng cộng có hai vé, nhớ ngày mai đến sớm một chút, tôi sẽ giữ chỗ đẹp cho em."
Thẩm Như nhận lấy vé vào cửa, cảm động không thôi, muốn mời ông và vợ ông đi ăn cơm để cảm ơn.
Nhưng Dương Huyền Lâm hôm nay vẫn còn tiết dạy, hai bên hẹn gặp nhau vào ngày chủ nhật.
Từ Đại học Thủ đô trở về, trong lòng Thẩm Như vui phơi phới, bà định đưa tấm vé còn lại cho Phó Mặc Bạch, tuyệt đối không đưa cho ba thằng con trai kia.
Thầm nghĩ:
“Ai bảo lúc trước chúng nó không đồng ý cho mình đi chứ!”
Về đến nhà, bà lén lút đặt vé vào cửa vào trong hộp trang điểm, không nói cho ai biết, chuẩn bị đến lúc ăn cơm tối mới tuyên bố tin vui này.
Tiêu Tiêu và Nguyên Nguyên chạy lạch bạch đến bên cạnh bà, ngẩng đầu lên dùng giọng sữa hỏi:
“Bà ngoại, bà đang giấu gì vậy ạ?
Chúng cháu đều nhìn thấy rồi."
Thẩm Như chớp chớp mắt, vội vàng giả vờ ngây ngô:
“Bà không có giấu gì đâu mà, hai đứa có đói không?
Trong nhà có đào rất ngọt đấy, có muốn ăn không?"
Hai bé con nuốt nước miếng, bị quả đào ngọt thu hút toàn bộ sự chú ý, đồng loạt nắm lấy tay Thẩm Như, nói muốn ăn đào.
Thấy chúng không còn để ý đến chuyện vừa rồi nữa, Thẩm Như âm thầm thở phào nhẹ nhõm, sau đó dẫn chúng vào bếp rửa đào ăn.
Chiều tối, Tô Diên mỉm cười rạng rỡ trở về nhà, vừa bước vào nhà chính đã trước mặt tất cả mọi người, từ trong túi áo lấy ra ba tấm vé vào cửa, hứng khởi nói:
“Bạn học của con có rất nhiều người nhà ở nơi khác, không dùng đến vé này nên đều tặng cho con hết, ngoài hai mẹ ra còn dư một tấm vé nữa, mọi người ai muốn đi không?"
Mọi người nhìn cô đều sững sờ, Thẩm Như đặc biệt ngây người, vội vàng móc hai tấm vé trong túi ra, lo lắng hỏi:
“Vé của mẹ con mình có giống nhau không?
Chuyện này tính sao đây?
Hình như bị thừa rồi."
Tô Diên cúi đầu nhìn qua, sau khi nhận diện kỹ lưỡng, kinh ngạc thốt lên:
“Mẹ, mẹ lấy vé ở đâu ra vậy ạ?"
Chưa đợi Thẩm Như trả lời, Giang Phong Viễn đã bước tới, nhíu mày hỏi bà:
“Hôm nay em ra ngoài sao?"
Bình thường Thẩm Như rất ít khi ra ngoài một mình, bà cũng không nghĩ đến tại sao người nhà lại không yên tâm?
Bà giơ vé vào cửa lên trước mặt chồng, vô cùng tự hào nói:
“Đúng vậy, hôm nay em ra ngoài nhờ vả quan hệ mới lấy được hai tấm vé đấy, không ngờ Diên Diên đã giải quyết xong vấn đề rồi, em uổng công một chuyến."
Giang Phong Viễn nhìn vào lòng bàn tay bà, cố gắng để bản thân bình tĩnh lại, dịu dàng hỏi:
“Em nhờ ai vậy?
Anh có quen không?"
Hai người họ trước đây là bạn học cấp ba, vòng tròn giao thiệp có phần chồng chéo, Thẩm Như gật đầu, phấn khích giải thích:
“Anh còn nhớ Dương Huyền Lâm không?
Em nhờ anh ấy mới có vé đấy."
Nghe thấy cái tên này, Giang Phong Viễn không khỏi nghẹn lòng, sắc mặt tối sầm hơn lúc nãy nhiều.
Nhớ năm đó, Thẩm Như cũng là một đại mỹ nhân, nam sinh theo đuổi bà vô số, trong đó có cả Dương Huyền Lâm.
Cũng may Giang Phong Viễn ra tay nhanh gọn, thành công rước được mỹ nhân về dinh, mới không để đối phương đạt được mục đích.
Tuy nhiên, mối quan hệ tình địch sẽ không vì thời gian mà phai nhòa, ngược lại còn ngày càng rõ nét hơn.
Nghĩ đến việc ban ngày hai người đã gặp mặt, Giang Phong Viễn không khỏi ăn giấm.
“Sao em biết cậu ta ở Đại học Thủ đô?
Bao nhiêu năm rồi, hai người vẫn còn liên lạc sao?"
Thẩm Như không nhận ra sự bất thường của ông, thành thật trả lời:
“Lúc trước em nghe người ta nhắc đến nên nhớ kỹ.
Cũng may trí nhớ em tốt, nếu không cũng chẳng lấy được hai tấm vé này."
Giang Phong Viễn càng nghe càng thấy chua chát, trước mặt con cái lại không tiện nói gì nhiều, chỉ đành ôm cục tức.
Lúc này, Thẩm Như còn bồi thêm một nhát:
“Em hẹn chủ nhật mời anh ấy đi ăn cơm để cảm ơn.
Đến hôm đó, anh đi cùng em nhé?"
“Đi!
Cho dù có mưa đá, anh cũng phải đi."
Những người khác nhìn thấy bộ dạng nghiến răng nghiến lợi của ông thì không nhịn được cười thầm.
Tô Diên rất tò mò về diện mạo của vị giáo sư kia, có thể khiến cha mình tức giận như vậy, đối phương chắc chắn rất ưu tú!
Ngày hôm sau.
Tô Diên dẫn theo hai người mẹ, Phó Mặc Bạch và Giang Phong Viễn đến lễ đường nhỏ của Đại học Thủ đô.
Vì còn phải tập dượt lại, cô gửi gắm ba vị trưởng bối cho Phó Mặc Bạch chăm sóc, và dặn dò họ đừng đi lung tung.
Phó Mặc Bạch gật đầu đồng ý, đưa mắt tiễn Tô Diên rời đi, sau đó sắp xếp mọi người ngồi ở vị trí trung tâm của lễ đường.
Thật khéo làm sao, người ngồi ngay phía trước họ là Trương Lan Quyên đã lâu không gặp.
Bà ta mặc một chiếc áo sơ mi xanh ngắn tay, quần dài đen, cả người trông giản dị hơn trước rất nhiều.
Hai bên bốn mắt nhìn nhau, chỉ có Thẩm Như là không biết bà ta là ai?
Tục ngữ có câu kẻ thù gặp nhau đặc biệt đỏ mắt, Trương Lan Quyên nhìn họ, vành mắt hơi đỏ lên.
Bà ta không dám đắc tội người nhà họ Giang, chỉ có thể chọn người không có bối cảnh nhất là Diệp Khiết để trút giận.
“Sao cô lại ở đây?
Đến để lén lút hẹn hò với Tô Kiến Quốc à?"
Thấy bà ta nói chuyện khó nghe như vậy, Diệp Khiết lập tức không vui:
“Tôi có đối tượng rồi, bà tốt nhất nên giữ mồm giữ miệng cho sạch sẽ, nếu không bây giờ tôi xé xác bà đấy."
Trương Lan Quyên ưỡn ng-ực, không chịu thua kém:
“Tôi không sạch chỗ nào chứ?
Tô Kiến Quốc lén lút chạy đi gặp cô hai lần, đừng tưởng tôi không biết."
Phát hiện bà ta đổi trắng thay đen, Diệp Khiết tức đến phát điên, một lần nữa khẳng định:
“Tôi và ông ta không có bất kỳ quan hệ nào hết, đừng có suy nghĩ ai cũng dơ bẩn như bà."
“Cô!"
Thấy khán giả trong lễ đường ngày càng đông, Trương Lan Quyên đành phải dập lửa, rất sợ ảnh hưởng đến tiền đồ của Tô Tiểu Tuyết.
Diệp Khiết thấy vậy cười lạnh một tiếng, cũng dồn sự chú ý vào Tô Diên trên sân khấu.
Giang Phong Viễn và Phó Mặc Bạch càng lười để ý đến người nhà họ Tô, cảm thấy đối phương không đáng để bận tâm.
Để chuẩn bị cho buổi biểu diễn lần này, Tô Diên đã tự bỏ tiền túi mua một chiếc váy liền màu đỏ, làm tôn lên dáng người cao ráo, rạng rỡ, khí chất bất phàm.