“Tô Diên nhìn đồng hồ, bây giờ mới bảy giờ sáng, lại nhìn sang bộ tem kia, cô cũng không biết giá trị sau này của nó, chỉ cảm thấy mỗi con tem hình con khỉ đều rất đáng yêu.”

“Sao anh lại nỡ tặng nó cho em thế?

Xem ra tình cảm của anh dành cho Văn Yến đúng là rất nghiêm túc nha.”

Giang Bắc là một người mê sưu tầm tem, giả vờ như không nghe ra sự trêu chọc của cô, nhét bộ tem vào tay cô nói:

“Cứ nhận lấy đi, chuyện thành công rồi anh lại tặng em một phong bao lớn nữa, tuyệt đối không để em chịu thiệt đâu.”

Tô Diên rất thích những con khỉ đáng yêu kia nên đã nhận lấy bộ tem.

Đã nhận sự ủy thác của người khác thì phải tận tâm làm việc.

Trước khi đến chỗ Khương Tùng, cô ghé qua nhà Văn Yến trước, vừa vặn lúc bố mẹ Văn Yến không có nhà.

Văn Yến đưa cô vào phòng ngủ, tâm trạng có chút thấp thỏm.

“Cậu hỏi anh ấy chưa?”

“Ừm, hỏi rồi.”

“Anh ấy... nói thế nào?”

Tô Diên ngồi xuống ghế, thấy đôi má cô đỏ bừng, vô cùng mong đợi phản ứng của cô.

“Anh hai tớ nói anh ấy thích cậu, không cưới cậu thì không cưới ai cả.”

Văn Yến dùng hai tay bưng lấy khuôn mặt đang nóng bừng, không dám tin, cảm thấy cô đang nói đùa.

“Tớ không đùa đâu, anh ấy nói thật đấy.

Hơn nữa anh ấy còn mời cậu đến nhà tớ ăn cơm, muốn tỏ tình với cậu.”

Văn Yến nghe xong tim đập thình thịch như đ.á.n.h trống, nhất thời không biết nên quyết định thế nào?

Tô Diên thấy vậy bèn cổ vũ:

“Nếu cậu cũng thích anh ấy thì hãy cho nhau một cơ hội, con đường tương lai còn dài lắm, đừng để bản thân phải làm chuyện gì hối hận.”

Văn Yến nghe những lời này vào lòng, cuối cùng cũng lấy hết can đảm quyết định đi dự hẹn, hai bên hẹn gặp nhau vào chủ nhật, địa điểm là tại nhà họ Giang.

Sau khi rời khỏi nhà Văn Yến, Tô Diên đi gặp Khương Tùng, hiện tại anh đang thuê nhà ở trong một đại tạp viện.

Có người nhìn thấy gương mặt lạ lẫm của cô, bèn tiến lại gần hỏi:

“Cô bé, cô tìm ai thế?”

“Cháu tìm Khương Tùng ở hậu viện ạ.”

Tô Diên lễ phép trả lời, cô biết một số đại tạp viện quản lý rất nghiêm ngặt, không cho phép người ngoài tùy tiện ra vào.

Đối phương lại quan sát cô kỹ hơn, khen ngợi:

“Cô bé này xinh đẹp quá, cô có quan hệ gì với Khương Tùng vậy?

Làm việc ở đâu thế?”

Đúng lúc Tô Diên định lên tiếng thì Khương Tùng từ hậu viện bước ra, nói với cô:

“Tớ đang định ra đầu ngõ đón cậu, không ngờ cậu đã đến rồi.”

“Vậy chúng ta đi thôi.”

Trước khi đi, Tô Diên không quên giải thích rõ ràng quan hệ của hai người với người vừa nãy.

Khương Tùng hơi sững lại, trên đường đi trêu chọc:

“Tớ ở đó không lâu đâu, cậu giải thích với người ta làm gì thế?

Sợ Phó Mặc Bạch hiểu lầm à?”

Tô Diên cười giải thích:

“Không phải đâu, tớ sợ sau khi cậu và Thẩm Tình làm hòa với nhau, người ngoài lại nói ra nói vào, khiến Thẩm Tình hiểu lầm vấn đề tác phong của cậu thì không tốt.”

Dù sao ở thời đại này, quan hệ nam nữ là vấn đề nhạy cảm, đôi khi những lời đồn thổi có thể hại ch-ết người, tốt nhất là nên dập tắt ngay từ trong trứng nước.

Nhắc đến Thẩm Tình, Khương Tùng mím môi, thấp giọng nói:

“Tối qua tớ có gọi điện thoại cho cô ấy, chúng tớ trò chuyện rất lâu.”

Đáy mắt Tô Diên lóe lên tia sáng hóng hớt, rất muốn biết tiến triển của họ:

“Hai người làm hòa rồi à?”

“Vẫn chưa, sao mà nhanh thế được?”

Khương Tùng cười khẽ, tuy miệng nói vậy nhưng lại biểu hiện vô cùng tự tin.

Rất nhanh sau đó họ đã đến khu nhà cấp bốn, tìm thấy vị chủ nhà muốn bán nhà và nêu rõ mục đích đến.

Chủ nhà đã rất quen thuộc với Tô Diên rồi, cười hì hì dẫn họ đi xem nhà.

Sau một vòng, Khương Tùng rất hài lòng với căn nhà, chỉ là giá cả hơi đắt, anh cần phải mượn rất nhiều tiền mới có thể mua được.

Tô Diên kéo anh sang một bên, nghiêm túc hỏi:

“Cậu có ưng ý không?

Nếu thực sự muốn mua, tớ có thể cho cậu mượn tiền, nhưng cậu phải trả lãi cho tớ đấy.”

Thật ra cô cũng không thiếu chút tiền lãi đó, nói vậy chẳng qua là muốn đối phương không phải lo lắng quá nhiều.

Khương Tùng vốn định mượn tiền gia đình mua một căn nhà nhỏ ở vị trí hẻo lánh, cộng thêm số tiền tích góp nhiều năm chắc là đủ, nhưng căn nhà này vị trí không tồi, diện tích lại lớn, giá cả tự nhiên không hề rẻ.

Nếu là trước khi liên lạc với Thẩm Tình, cho dù anh có thích đến mấy cũng sẽ không mua.

Nhưng bây giờ anh muốn mua nó, để mang lại cho Thẩm Tình một mái ấm thoải mái.

“Tô Diên, cảm ơn cậu.

Tớ có lẽ phải mượn khá nhiều tiền đấy.”

Ít nhất cũng phải năm trăm tệ.

Tô Diên lấy giấy b-út ra bảo anh viết giấy nợ:

“Cậu và mẹ nuôi đều đối xử tốt với tớ như vậy, chút chuyện này không là gì cả, cậu muốn mượn bao nhiêu cứ viết trực tiếp vào.

Lãi suất tính theo lãi ngân hàng, tớ cũng không chịu thiệt.”

Khương Tùng ngại mượn quá nhiều, cuối cùng viết xuống một tờ giấy nợ năm trăm tệ, ký kết hợp đồng mua bán thành công.

Chủ nhà hớn hở nhận lấy tiền đặt cọc, còn bí mật nhét cho Tô Diên hai mươi tệ để cảm ơn cô đã giúp mình tìm được người mua.

“...”

Tô Diên cầm tiền mà ngơ ngác, chưa bao giờ nghĩ tới việc mình còn có thể kiếm tiền chênh lệch ở giữa như thế này.

Chủ nhà lại nói:

“Hôm qua có người ưng căn nhà của cô rồi đấy, tôi đã đưa thông tin liên lạc của cô cho người ta, người ta có gọi điện cho cô không?”

Tô Diên suy nghĩ một chút rồi cho biết là chưa thấy.

Đúng lúc này bên ngoài vang lên tiếng một người đàn ông, chủ nhà nghe tiếng nhìn ra ngoài, lập tức cười tươi:

“Chính là anh ta đấy!

Muốn thuê nhà của cô.”

Tô Diên nhìn theo tầm mắt của bà, chỉ thấy một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi, mặc một chiếc áo khoác da, đeo một chiếc kính râm rất thịnh hành dạo gần đây, dưới nách còn kẹp một chiếc cặp công văn, trông có vẻ hơi lưu manh.

Người đàn ông vừa vặn đối mắt với cô, đáy mắt thoáng qua một tia kinh ngạc.

Tuy nhiên cách một lớp kính râm nên Tô Diên không nhìn thấy được.

Chủ nhà dẫn cô bước ra khỏi gian chính, hỏi người vừa mới đến:

“Cậu thanh niên này, sao cậu lại tới nữa thế?”

Người đàn ông tên là Tiền Đức Long, ngay lập tức cười hì hì đáp lại:

“Tôi vẫn muốn xem lại căn nhà đó một chút, đi quanh nửa Kinh thành rồi vẫn thấy chỗ này là tốt nhất.”

Chủ nhà chỉ vào Tô Diên, nói với anh ta:

“Cậu đến đúng lúc lắm, đây chính là chủ nhà, cả bốn căn nhà đó đều là của cô ấy.”

Tiền Đức Long ngạc nhiên nhướng mày, thu lại vẻ lưu manh trên người, nêu rõ mục đích đến của mình.

Tô Diên mỉm cười lịch sự, dẫn anh ta đi xem nhà một vòng nữa, Khương Tùng không yên tâm cũng đi theo sau họ.

Hôm qua xem nhà chỉ là xem qua loa.

Hôm nay Tiền Đức Long xem rất chi tiết, anh ta quan sát kỹ lưỡng từ trong ra ngoài nhà một lượt, hài lòng nở nụ cười và nói với Tô Diên:

“Em gái này, anh muốn thuê cả bốn căn nhà này, em tính tiền thuê thế nào?”