“Sáng sớm hôm sau, Tô Diên đi ăn cơm ở căn tin trước, sau đó đến nhà khách bên ngoài khu quân đội để xin lỗi.”

Thẩm Tình nhìn thấy cô mặt mày rạng rỡ, “tặc tặc" hai tiếng, trêu chọc:

“Xem ra ngày động phòng vất vả lắm nhỉ?

Đến cả buổi hẹn với bọn tớ cũng hủy luôn."

Dương Hiểu Hồng cũng phụ họa theo:

“Mau kể cho bọn tớ nghe đi, rốt cuộc là chuyện thế nào?"

Tô Diên nhìn hai người bọn họ, bất lực vô cùng:

“Đợi sau này các cậu kết hôn thì sẽ biết thôi, bây giờ đừng có hỏi han lung tung."

Vì đã có người yêu nên Thẩm Tình hiểu một chút, còn Dương Hiểu Hồng thì hoàn toàn không hiểu gì, vẫn đang nói:

“Động phòng chẳng phải là hai người nằm cùng nhau ngủ thôi sao?

Cái này có gì mà không thể nói chứ."

Sợ cô ấy cứ tiếp tục “nói năng vô tri" như vậy, Tô Diên vội vàng chuyển chủ đề:

“Đúng rồi, hôm qua Khâu Dã đưa các cậu đi chơi thế nào?

Đã đi những đâu rồi?"

Dương Hiểu Hồng thành công bị dắt mũi sang chuyện khác, kể ra một đống địa danh, phấn khích nói:

“Lần trước chúng ta tới, có rất nhiều chỗ chưa được chơi, Khâu Dã người này cũng khá, rất có kiên nhẫn, lần này đã đưa bọn tớ đi hết những chỗ cần đi rồi."

Tô Diên nghe vậy, cười hỏi:

“Nếu giới thiệu anh ấy cho cậu thì sao?"

“Cậu nói là Khâu Dã hả?"

“Đúng vậy, tớ thấy hai người đều rất tốt, trông khá là xứng đôi đấy."

Dương Hiểu Hồng sững lại một chút, hoàn toàn không ngờ tới, chỉ mới lên thành phố một chuyến mà đã có người làm mai cho rồi.

Nhận thấy sự do dự của cô ấy, Tô Diên giới thiệu đơn giản về hoàn cảnh của Khâu Dã —— năm nay 28 tuổi, ba đời bần nông, cha mẹ đều còn khỏe mạnh, có một anh trai và một em trai, ở đây hoàn toàn không có bối cảnh gì, có thể thăng lên chức phó tiểu đoàn trưởng đều dựa vào sự nỗ lực của chính bản thân mình.

Tuổi tác anh ấy thì có hơi lớn một chút, nhưng công việc tốt, có không gian thăng tiến, nhìn chung điều kiện khá ổn.

Dương Hiểu Hồng cũng nghĩ như vậy, điều duy nhất khiến cô ấy đắn đo là:

“Vậy tại sao anh ấy lớn như vậy rồi mà vẫn chưa tìm vợ?"

Tô Diên đem những gì tìm hiểu được từ chỗ Phó Mặc Bạch nói cho cô ấy biết:

“Anh ấy có một người anh trai ở phía trên, gia đình gom tiền cưới vợ cho anh trai trước, đến lượt anh ấy thì anh ấy lại thường xuyên đi làm nhiệm vụ, sợ làm lỡ dở con gái nhà người ta nên cứ mãi không tìm, đến bây giờ muốn tìm thì lại chưa gặp được người phù hợp, cho nên mới trì hoãn đến tận năm 28 tuổi."

Thẩm Tình ở bên cạnh nghe thấy tình hình này liền hỏi một câu hỏi khá thực tế:

“Nếu hai người họ thực sự thành đôi thì không lẽ để Hiểu Hồng về quê anh ấy sống cảnh góa bụa khi chồng còn sống sao?"

Tô Diên “phụt" một tiếng bật cười:

“Với chức vụ của Khâu Dã, người nhà có thể đi theo quân đội, hơn nữa còn có thể được phân nhà.

Trước khi tìm hiểu, cậu có thể nói rõ những lời cần nói, với nhân phẩm của anh ấy thì sẽ không thay lòng đổi dạ đâu."

Tổng hợp những điều trên, Dương Hiểu Hồng có chút động lòng, năm nay cô mười chín tuổi, cũng đã đến lúc nên tìm đối tượng rồi.

“Hay là... cậu cứ hỏi xem anh ấy nghĩ thế nào trước đi?

Chúng ta ở đây nói chuyện rôm rả, vạn nhất người ta còn chưa muốn tìm đối tượng thì sao?"

Thấy chuyện này có vẻ thành rồi, Tô Diên vỗ ng-ực đảm bảo:

“Được!

Nhân duyên của hai người cứ giao cho tớ!

Tối nay tớ sẽ đi hỏi anh ấy."

Dương Hiểu Hồng thẹn thùng gật đầu, trong lòng tràn đầy sự thấp thỏm.

Từ nhà khách đi ra, Tô Diên lại đến hợp tác xã cung ứng và tiêu thụ mua một ít gia vị.

Tối nay vẫn là Phó Mặc Bạch đứng bếp, rau và thịt do anh phụ trách mua.

Vì cô có ngoại hình xinh đẹp, lại là nàng dâu mới trong đại viện nên rất nhiều người nhìn thấy cô đều sẽ nhìn thêm vài cái.

Bà thím sống ở nhà bên cạnh nhìn thấy cô xách không ít đồ về, cười hì hì chào hỏi:

“Cháu là vợ tiểu Phó phải không?

Họ gì thế cháu?"

Tô Diên dừng bước, mỉm cười đáp lại và nói ra tên của mình.

Trong cái đại viện này từ sớm đã đồn ầm lên rồi, nói vợ của Phó Mặc Bạch là con gái thủ trưởng từ Bắc Kinh tới.

Bà thím nhìn cô với ánh mắt có thêm vài phần dò xét:

“Cháu và tiểu Phó quen nhau thế nào?

Hai đứa hồi đó tìm hiểu, gia đình không phản đối sao?"

Đối với chuỗi câu hỏi này, Tô Diên lần lượt giải đáp:

“Chúng cháu là thanh mai trúc mã, gia đình cháu rất ủng hộ ạ."

“Hóa ra là như vậy sao~ Quả nhiên lời đồn không thể tin được!"

Tô Diên kinh ngạc một thoáng, rất tò mò bên ngoài đồn đại những gì?

“Họ nói tiểu Phó là một đứa trẻ mồ côi, vì bám lấy cháu nên mới thăng tiến nhanh ch.óng như vậy, cháu đừng có nghe họ nói bậy, toàn là mấy người mồm mép thôi."

“Cảm ơn thím, chúng cháu sẽ không để bụng đâu ạ."

Mặc dù ngoài miệng nói như vậy nhưng trong lòng Tô Diên lại đang thầm tính toán.

Cô không muốn vì bản thân mình mà khiến Phó Mặc Bạch phải chịu những lời ra tiếng vào như thế này.

Rõ ràng là huân công do anh liều mạng đổi lấy, giờ đây lại trở thành kết quả của việc bám víu quyền thế.

Càng nghĩ cô càng tức giận, mặt mày sa sầm trở về nhà, khiến Khâu Dã được một phen hú vía.

“Em dâu, em bị làm sao thế?

Ai đắc tội với em vậy?"

Tô Diên nghe tiếng ngước mắt lên, đập vào mắt ngoài Khâu Dã ra còn có cả nhà họ Tô.

Phó Mặc Bạch cũng nhận ra sự bất thường của cô, đi tới hỏi:

“Có chuyện gì vậy?"

Trước mặt người ngoài, cô gượng gạo nặn ra một nụ cười:

“Chắc là buổi trưa ăn no quá nên dạ dày hơi trướng."

Văn Yến lúc này cũng bước lên phía trước, đưa tay sờ lên trán cô:

“Không sốt, chắc là không có chuyện gì lớn đâu."

Tô Kiến Quốc ngồi ở đó từ nãy đến giờ vẫn im hơi lặng tiếng, thấy cô kiêu kỳ như vậy, không nhịn được mà mở miệng nói:

“Trước đây ở nhà, cũng chẳng thấy con nhiều chuyện như thế, cha thấy từ sau khi con đến đây, không những tính khí thất thường mà thân thể cũng yếu ớt như gió thổi là bay vậy."

Vừa nghĩ đến chuyện chính là vì ông nên mới khiến Phó Mặc Bạch phải chịu những lời đồn thổi kia, Tô Diên lạnh mặt, tức không chịu được:

“Con có yếu hơn đi chăng nữa thì cũng không yếu bằng Triệu Tiểu Tuyết đâu, có thời gian rảnh rỗi đó, cha vẫn nên quản cho tốt con gái ruột của mình đi, đứa con gái nuôi này của cha thì không cần cha phải nhọc lòng đâu."

Nếu đổi lại là trước đây, cô tuyệt đối sẽ không cãi lại ông như vậy, bởi vì trong lòng vẫn còn sự kính trọng.

Sau khi trải qua bao chuyện, sự kính trọng đó từ lâu đã tan thành mây khói, cô không còn gì phải kiêng nể nữa.

Trước bàn dân thiên hạ, nghe cô nói ra những lời ngỗ nghịch như vậy, mặt Tô Kiến Quốc ngay lập tức đen lại, “vèo" một cái đứng bật dậy, chuẩn bị rời đi.

Đúng lúc này, Diệp Khiết bước vào, cất cao giọng phụ họa:

“Diên Diên nói đúng đấy, ông quản tốt cái đứa con gái ruột kia đi là được rồi, ở đây có tôi, không cần ông phải bận tâm chuyện của con bé.

Đừng quên hồi đó ông đã hứa với tôi những gì!"

Tô Kiến Quốc mất tự nhiên ho nhẹ một tiếng, đứng ở đó không đáp lời.

Tô Ái Dân thấy vậy, vội vàng an ủi ông:

“Cha, em gái chỉ là khẩu xà tâm phật thôi, cha đúng là nên quản quản cái đứa nhỏ Tiểu Tuyết kia đi, nó làm cho đại viện của chúng ta đảo lộn hết cả lên rồi, sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện."

Tô Kiến Quốc cau mày, thực ra từ sớm đã sinh lòng bất mãn với Triệu Tiểu Tuyết rồi, chẳng qua là nể mặt Trương Lan Quyên nên mới không áp dụng biện pháp gì.