Nghĩ kỹ lại thì chắc tôi thích cậu ấy cũng được năm năm rồi.

Từ sự rung động thầm kín hồi mới khai giảng năm lớp 10 cho đến tận bây giờ.

Năm năm trời đấy!

Cũng chẳng phải là quãng thời gian ngắn ngủi gì.

Gần như chiếm trọn cả thời thanh xuân mới chớm biết yêu của tôi.

Trong lúc tôi đang nhìn cậu ấy, đột nhiên Chu Bùi quay đầu lại nhìn tôi.

Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, tôi chợt nhận ra khóe mắt cậu ấy hơi đỏ lên.

Lúc này đây khi cái tên trùm trường từng ngang ngược ngông cuồng ấy cất lời, lại mang theo vài phần nghẹn ngào.

Bàn tay đang đặt trên bàn của tôi bỗng bị cậu ấy nắm lấy. Lòng bàn tay Chu Bùi rất lạnh, lạnh đến mức khiến tôi rụt tay lại theo bản năng.

"Giản An, nếu như tôi vì cậu mà về nước, chúng ta có thể ở bên nhau được không?"

Tôi hoàn toàn sững sờ.

Câu nói không quá dài ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi, mãi lâu sau tôi mới hồi hồn lại được.

Tôi muốn mở miệng, nhưng cũng có chút nghẹn ngào.

Ôn Dục ngồi ở phía đối diện thấy bầu không khí có vẻ không ổn, đã sớm kéo cậu bạn trai nhỏ của mình ra ngoài từ lúc nào.

Giờ đây trong căn phòng bao trống trải chỉ còn lại mỗi tôi và Chu Bùi.

Sau một hồi im lặng kéo dài, tôi ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt cậu ấy.

Tôi nhẹ giọng hỏi cậu ấy...

"Chu Bùi, cậu còn phải quay trở lại nước ngoài để hoàn thành việc học. Yêu xa sẽ rất vất vả, rất khó chịu đựng, cũng sẽ rất cô đơn, huống chi là yêu xa khác quốc gia. Cậu…có thể một lòng một dạ được không?"

"Cậu có chắc là bản thân đã chơi đủ rồi chứ? Nếu như ở nước ngoài gặp phải cám dỗ, cậu có thể giữ được mình không?"

Đối mặt với ba câu hỏi liên tiếp của tôi, Chu Bùi không lập tức trả lời.

Cậu ấy im lặng.

Ánh mắt dời đi, cậu ấy đang chăm chú suy nghĩ.

Thế nhưng chưa đợi cậu ấy mở miệng, tôi lại tiếp tục lên tiếng:

"Con đường tương lai của cậu đã được bố mẹ trải sẵn, chỉ cần đi từng bước theo đúng quy trình là được. Còn gia cảnh nhà tôi lại hết sức bình thường, mọi thứ đều phải tự mình nỗ lực. Nếu như chúng ta ở bên nhau, bố mẹ cậu có thể đồng ý sao?"

"Nếu như chúng ta dũng cảm một lần đến với nhau, nhưng chẳng may lại chia tay, chúng ta vẫn còn có thể làm bạn tiếp được không?"

Thực ra những câu hỏi này của tôi vốn không chỉ để hỏi Chu Bùi.

Mà là đang tự hỏi chính mình.

Tôi đã đợi suốt năm năm, cuối cũng cũng đợi được đến ngày Chu Bùi hỏi câu này.

Thế nhưng kỳ lạ là tôi lại chẳng hề vui vẻ như mình tưởng tượng.

Sau niềm vui sướng và sự ngỡ ngàng thoáng qua, tôi lại rất tỉnh táo, nghĩ đến rất nhiều vấn đề không thể không đối mặt.

Thực ra trong suốt năm năm thích cậu ấy, sở dĩ tôi chưa từng tỏ tình lần nào chính là vì đủ mọi loại băn khoăn lo lắng này.

Quen biết nhau năm năm, chúng tôi đã chiếm một vị trí rất quan trọng trong cuộc đời đối phương dưới thân phận bạn bè. Nếu ở bên nhau rồi lại phải chia xa, tôi sợ đến cả làm bạn cũng chẳng còn cơ hội nữa.

Vả lại dường như chúng tôi vốn chẳng phải là người chung một thế giới.

Cậu ấy ngậm thìa vàng từ bé, không cần lo nghĩ cho tương lai nên thanh xuân của cậu ấy ngông cuồng phóng túng, có bố mẹ chống lưng. Cậu ấy có thể kiêu ngạo bất kham.

Nhưng tôi thì không thể.

Năm lớp 12 tôi thường xuyên gắng sức học đến hai ba giờ sáng. Lên đại học, ngoại trừ chuyện yêu đương ra, tôi cũng không dám trễ nải việc học chút nào.

Năm năm qua, tôi thực sự đã từng rất thích Chu Bùi.

Thế nhưng khi bạn thích một bông hoa, bạn sẽ chỉ lặng lẽ đứng bên cạnh ngắm nhìn nó, thưởng thức vẻ đẹp của nó.

Còn khi bạn có thể mang nó về nhà thật thì bạn lại bắt đầu lo lắng...

Mình có thể nuôi sống nó không?

Nhỡ nó không thể thích nghi với môi trường nhà mình thì sao?

Sự im lặng của Chu Bùi khi đối mặt với câu hỏi đầu tiên cũng khiến tôi bừng tỉnh ngay lập tức.

Tôi nhận ra rằng...

Có lẽ là cậu ấy cũng thích tôi.

Thế nhưng.

Tình cảm đó lại không mãnh liệt đến thế.

Chí ít không mãnh liệt đến mức có thể khiến cậu ấy cam tâm tình nguyện hứa hẹn, có thể vĩnh viễn từ bỏ cả một cánh rừng, không bao giờ hai lòng.

Cuối cùng.

Sau một hồi im lặng kéo dài, Chu Bùi chầm chậm dang tay ôm lấy tôi.

Cậu ấy khàn giọng cất lời: "Chúc cậu hạnh phúc".

Có thứ gì đó rơi xuống sau gáy tôi, ươn ướt, hơi nóng.

Giống như nước mắt của ai đó.

18

Ngày hôm sau, tôi và Ôn Dục cùng nhau ra sân bay tiễn Chu Bùi.

Chúng tôi rất ăn ý, chẳng ai nhắc lại chuyện tối qua cứ như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra, và tạm biệt nhau như trước kia vẫn làm như vậy.

Lúc qua cửa an ninh, cậu ấy kéo vali, vẫy tay với chúng tôi.

"Về đi, Tết tôi về tìm hai cậu uống rượu."

Nói xong, Chu Bùi rời đi không ngoảnh đầu lại.

Bóng lưng cậu ấy có chút cô đơn, nhưng không hề quay đầu lại.

Ôn Dục chép miệng thở dài: "Nhìn cái dáng vẻ tối qua của hai người, mình còn tưởng hai người sẽ thành đôi rồi chứ."

Tôi mỉm cười: "Cậu nghĩ Chu Bùi sẽ vì mình mà ngoan ngoãn yêu xa mấy năm, rồi về nước kết hôn sao?"

Ôn Dục nghiêng đầu ngẫm nghĩ một chút, rồi đáp một cách vô cùng chắc chắn.

"Không đâu."

"Thế chẳng phải đúng rồi sao."

Tôi khoác tay cô ấy bước ra khỏi sân bay: "Thực ra cứ làm bạn mãi như thế này cũng rất tốt."

So với việc có được rồi lại mất đi, tôi thà chưa từng có được còn hơn.

Ôn Dục không nói gì thêm, khoác tay tôi rời đi.

Chương 10 - Bạch Nguyệt Quang Và Thiên Giáng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia