Trương Hâm càng nói càng dông dài, kéo câu chuyện đi quá xa.
Từ Thạc liền đỡ lời: "Tóm lại là gia đình họ thời gian đầu sống cũng tạm ổn, Phùng Đồng có thành tích học tập rất tốt, cháu còn từng đề cử cậu ấy làm ủy viên học tập của lớp. Nhưng sau đó mẹ Phùng Đồng bị công an bắt đi, chứng bệnh tâm thần của ông bố lại tái phát nghiêm trọng, rồi sau đó gặp t.a.i n.ạ.n qua đời, thế là cái nhà ấy tan đàn xẻ nghé luôn. Hai năm trở lại đây, Phùng Đồng và Phùng Thanh sống chủ yếu dựa vào sự đùm bọc, cứu tế của bà con lối xóm. Chắc vì thấy hai chị em họ đáng thương quá nên người mẹ năm nay mới được đặc xá tha tù sớm. Nhưng dù sao cũng là kẻ từng nhúng tay vào m.á.u, đầu óc có khi không giống người bình thường, đùng một cái lại ra tay sát hại chính con gái ruột..."
Đặc xá tha tù trước thời hạn? Tội danh cố ý g.i.ế.c người thì không đời nào có chuyện vì lý do hoàn cảnh đáng thương mà được đặc xá tha tù sớm như vậy được.
Viên cảnh sát xua xua tay: "Xem ra gia đình này ở địa phương cũng nổi tiếng gớm, các cháu mới là học sinh mà chuyện gì cũng nắm rõ như lòng bàn tay."
Từ Thạc im lặng không đáp.
"Chuyện đó là đương nhiên rồi ạ, cái làng này bé tí tẹo, chuyện nhà họ có ai mà không biết đâu."
Trương Hâm vẫn tỏ ra vô cùng hào hứng, nhanh nhảu tiếp lời: "Chú cảnh sát ơi, bệnh tâm thần là có tính di truyền đúng không ạ? Chẳng có lý nào chỉ di truyền cho con trai mà con gái lại không bị ảnh hưởng. Cái cậu Phùng Thanh kia ngoài miệng thì bảo là bị hen suyễn không ra khỏi cửa được, chứ thực chất tụi cháu ai cũng thừa biết em ấy bị nhà trường buộc thôi học vì chứng tâm thần phân liệt đấy ạ. Phùng Đồng tám phần mười cũng có bệnh trong người, ở trường cậu ấy chẳng có nổi một người bạn nào. Bảo là tính cách hướng nội, lầm lì ít nói thế thôi chứ sau lưng lại ra sức quyến rũ lớp trưởng nhà tụi cháu đấy, đúng không lớp trưởng?" Trương Hâm dùng khuỷu tay thúc mạnh vào người Từ Thạc một cái.
Từ Thạc giật mình thon thót, lý nhí đáp một tiếng: "Phải."
Viên cảnh sát khẽ ồ lên một tiếng: "Được rồi, nếu không còn gì cần bổ sung nữa thì các cháu có thể ra về."
Từ Thạc và Trương Hâm vẫn cố vặn hỏi thêm: "Chú cảnh sát ơi, không phải người ta vẫn bảo kẻ sát nhân một khi đã nhúng chàm thì sẽ không bao giờ dừng lại sao? Chắc chắn là do mẹ cậu ấy g.i.ế.c rồi, hai mẹ con nhà họ không biết có ân oán gì với nhau nữa, g.i.ế.c người rồi còn p.h.â.n x.á.c... Cháu biết rồi, là phát điên, bệnh điên cũng lây lan được đúng không ạ? Rõ ràng là chính tay bà ta đã c.h.é.m c.h.ế.t Tiên Cô rồi nhét xác vào vại muối dưa, thế mà bà ta cứ khăng khăng đổ vấy cho Phùng Đồng làm. Phùng Đồng c.h.ế.t ngắc rồi, chẳng lẽ lại hóa thành hồn ma hiện về g.i.ế.c người chắc? Đúng là cái nhà toàn lũ điên khùng!"
10
Chuyện mẹ tôi từng g.i.ế.c người chỉ mới bị phanh phui cách đây hai năm.
Lúc đầu tôi nhất định không tin, còn lao ra ôm c.h.ặ.t lấy bánh xe cảnh sát không cho họ đi.
Em trai tôi tuy có chút chướng ngại nhẹ trong giao tiếp nhưng nó hoàn toàn không phải là một đứa trẻ tâm thần như lời đồn thổi ác ý của người đời.
Ngày hôm đó, nó cũng giống như tôi, vừa gào khóc gọi mẹ vừa giàn giụa nước mắt, biểu cảm của một đứa trẻ bình thường không hơn không kém.
Thế nhưng mỗi lần nó đến trường đều bị đám bạn học lăng mạ, c.h.ử.i rủa là đồ con hoang của thằng điên.
Thời gian trôi qua, trên người nó bắt đầu xuất hiện những vết bầm tím do bị bạo lực học đường.
Hồi mẹ tôi còn ở nhà, mỗi lần thấy em trai bị bắt nạt, bà đều đích thân đến trường tìm gặp ban giám hiệu và thầy cô giáo để làm cho ra ngô ra khoai.
Những đứa trẻ từng ra tay đ.á.n.h đập em tôi đều bị mẹ tôi giáo huấn cho một trận nhớ đời.
Bố tôi thì chẳng được nước non gì, ông vốn có tiền sử bệnh tâm thần nên lời nói ra chẳng ai thèm xem ra gì, thậm chí người ta còn thường xuyên lừa lọc ông.
Sau khi mẹ tôi bị bắt đi, em trai tôi cũng nghỉ học hẳn ở nhà, một tay tôi đứng ra kèm cặp, dạy dỗ cho nó.
Còn về phần bố tôi, dân làng ai cũng bảo ông bị điên nên tránh như tránh tà.
Sau đó trong làng có một công việc chân tay nặng nhọc, có người gọi bố tôi đi làm giúp.
Bố tôi hớn hở lắm, bảo có người gọi mình đi làm chứng tỏ họ coi mình là bạn bè, thế là ông vui vẻ lên đường, và rồi mãi mãi không bao giờ trở về nữa.
Chiếc xe tải gặp sự cố kỹ thuật, ông bị đè c.h.ế.t ngạt dưới gầm xe.
Những người khiêng xác ông về bảo rằng do chứng bệnh tâm thần của ông đột ngột tái phát, lúc đỗ xe không chịu kéo phanh tay khiến chiếc xe bị trôi tự do về phía sau cuốn ông vào gầm.
Xem tình cảnh bố tôi là người có bệnh trong người nên phía chủ xe cũng rộng lượng không bắt gia đình tôi phải bồi thường thiệt hại về hàng hóa nữa.
Bố tôi không phải là một người chưa có gia đình, cũng chẳng phải đứa trẻ c.h.ế.t yểu, nhưng ông cũng không được đưa đi hỏa táng mà bị chôn cất một cách vô cùng cẩu thả, sơ sài trên một ngọn đồi trọc.
Nơi đó là do chính Tiên Cô lựa chọn, mụ ta bảo đó là mảnh đất "phong thủy bảo địa".
Tôi dắt theo đứa em trai, trong túi vỏn vẹn có hai mươi tệ tiền mặt, bắt hết chuyến xe buýt này đến chuyến xe buýt khác, ròng rã suốt một ngày trời mới lặn lội đến được trại giam để thăm mẹ.
Mẹ tôi ban đầu nhất quyết không chịu ra gặp hai chị em.
Chỉ đến khi nghe tin bố tôi đã đột ngột qua đời, bà mới chịu xuất hiện phía sau tấm kính ngăn cách.
Bà gặng hỏi tôi xem bố đã c.h.ế.t như thế nào.
Em trai tôi đứt quãng kể lại đầu đuôi sự tình cho bà nghe.