Trưởng Công chúa sững người, rồi đột nhiên bật cười lớn:
“Đương nhiên ngươi cảm thấy đó là chuyện vụn vặt!”
“Không còn Thanh Vi, ngươi vẫn có thể tìm nữ nhân khác sinh con.”
“Muốn bao nhiêu nhi t.ử thì có bấy nhiêu, dù sao đều do người khác sinh, dễ dàng biết bao!”
“Chỉ có ta…”
“Ta m.a.n.g t.h.a.i mười tháng mới sinh được con trai mình…”
“Chuyện vụn vặt…”
“Chuyện vụn vặt…”
Sắc mặt Trưởng Công chúa đột nhiên trở nên dữ tợn.
Bà ta bất ngờ đ.â.m một kiếm xuyên vào n.g.ự.c Tạ Hầu Thế t.ử:
“Vậy ta g.i.ế.c ngươi cũng chỉ là chuyện vụn vặt thôi!”
“Dù sao ngươi còn có biết bao huynh đệ.”
“Phủ Tĩnh An hầu thiếu ngươi cũng chẳng hề hấn gì, ha ha ha ha…”
Ngũ hoàng t.ử lạnh lùng nhìn màn náo loạn này:
“Cô mẫu đã điên rồi.”
“Người đâu, bắt bà ta lại!”
“Những người còn lại—”
Ngũ hoàng t.ử phất tay.
Thập lục vệ lại ùn ùn lao về phía các vị hoàng t.ử.
Ngay thời khắc nghìn cân treo sợi tóc, tên bay như mưa, phủ kín trời đất.
Cung thủ của Long Vũ quân từ nơi tối tăm đồng loạt xông ra, b.ắ.n c.h.ế.t toàn bộ Thập lục vệ vừa tiến vào điện!
“Điện hạ!”
“Mạt tướng cứu giá chậm trễ, xin Điện hạ thứ tội!”
Lỗ Thống quân quỳ xuống đất.
Ngũ hoàng t.ử không dám tin, quay đầu nhìn về phía Cửu hoàng t.ử.
Cửu hoàng t.ử lập tức thu lại vẻ mặt đau đớn, lấy khăn lau vết m.á.u đen nơi khóe môi:
“Ôi chao, Ngũ ca, sao huynh lại có thể bức cung chứ?”
“Chuyện này phải làm thế nào đây?”
“Các huynh đệ đều trúng kịch độc, chỉ còn lại cô và tên nghịch tặc là huynh thôi.”
Ngũ hoàng t.ử:
“Ngươi!”
Cửu hoàng t.ử khẽ giơ tay:
“Còn không mau bắt nghịch tặc lại.”
Long Vũ quân lập tức xông lên.
Ngũ hoàng t.ử và người của Tạ thị đều bị bắt.
Thế cục trong nháy mắt hoàn toàn đảo ngược.
Ta nhìn đến nhập thần.
Mãi đến khi m.á.u bẩn chảy dọc theo cằm, ta mới nhớ phải lau đi.
Ta sờ trong tay áo, lại phát hiện không biết khăn tay đã rơi ở đâu.
Một chiếc khăn mềm mại được đưa đến trước mặt ta.
Ta nhìn theo chiếc khăn lên trên, thấy Tiết Thiệu vẫn không nhúc nhích, mắt nhìn thẳng về phía Cửu hoàng t.ử, dáng vẻ như vô cùng căng thẳng vì an nguy của chủ nhân.
Có lẽ vì mọi chuyện đã ngã ngũ, ta cũng nổi ý xấu:
“Ôi chao, Tiết lang quân.”
“Vào thời khắc quan trọng thế này, ngài vẫn còn tâm trí lấy lòng nữ lang sao?”
Gương mặt Tiết Thiệu lập tức đỏ như ráng chiều:
“Ta… ta không lấy lòng nữ lang…”
Hắn nhìn ta một cái, dường như đã hạ quyết tâm gì đó, lại đưa chiếc khăn về phía ta thêm một chút.
“Ta đang lấy lòng vị hôn thê của mình.”
Ta sững người.
Nhận lấy chiếc khăn, bỗng nhiên cũng trở nên vụng về, lắp bắp:
“Ồ… ồ…”
Khoan đã.
Chẳng phải chúng ta chỉ giả vờ định thân thôi sao?
18
Ngũ hoàng t.ử mưu phản, những hoàng t.ử còn lại đều trúng kịch độc, hôn mê bất tỉnh.
Cửu hoàng t.ử buộc phải ở lại trong cung chủ trì đại cục, tạm thời thay Hoàng đế vì chuyện này mà tức giận đến mức bệnh tình càng nặng, không thể xuống giường để giám quốc.
Tiết Thiệu đưa ta cùng phụ mẫu và huynh trưởng trở về phủ.
Trên đường, có người vội vã đến bẩm báo rằng phạm nhân bị giam trong địa lao của Hoàng t.ử phủ đã nhân lúc phòng thủ lơi lỏng đêm nay, g.i.ế.c c.h.ế.t lính canh rồi trốn thoát.
Ta sững ra một lát mới nhớ người bị nhốt trong địa lao là ai—
Tạ Thanh Vi.
Nếu hôm nay không gặp Trưởng Công chúa, ta gần như đã quên mất người này.
Không ngờ hắn lại nhân lúc hỗn loạn trốn ra ngoài?
Chậc, nếu hắn chậm thêm vài ngày mới trốn thì tốt biết bao.
Đến khi ấy Cửu hoàng t.ử đã đăng cơ, mặc cho Tạ Thanh Vi giày vò thế nào cũng không thể lật trời.
Nhưng hiện giờ—
Vẫn phải đề phòng hắn tìm đến mấy vị lão thần cổ hủ, vạch trần thân phận của Cửu hoàng t.ử.
Chỉ cần Cửu hoàng t.ử chưa xưng đế một ngày, thân phận nữ nhi của nàng vẫn phải che giấu thêm một ngày.
Nếu không, chẳng biết sẽ lại xuất hiện thêm bao nhiêu biến số.
“Đi tìm.”
Ta day trán, căn dặn rồi đọc tên mấy vị trọng thần:
“Nhất là bên ngoài phủ của mấy vị lão đại nhân này, nhất định phải canh giữ nghiêm ngặt.”
“Hễ phát hiện tung tích Tạ Thanh Vi, lập tức g.i.ế.c tại chỗ.”
Thị vệ đáp:
“Vâng.”
Tiết Thiệu nhìn ta:
“Đừng lo, ta cũng đi tìm.”
Ta gật đầu:
“Ừm.”
Lại dặn dò hắn:
“Ban đêm gió lớn, ngài mặc thêm áo vào.”
Hắn khẽ cong môi:
“Được.”
Nhưng không ngờ tìm suốt một đêm vẫn không phát hiện tung tích Tạ Thanh Vi.
Ta đột nhiên nhớ đến một người.
Ta dẫn Tiết Thiệu đến nhạc doanh.
Trời vừa hửng sáng, Tôn Chân đã mang vẻ mệt mỏi nhìn ta:
“Giang Trĩ Ngư, ngươi điên rồi sao, lại dám đến nơi này?”
Tôn Chân không hề che giấu sự chán ghét đối với ta.
Trước kia, khi nàng ta chưa bị kết tội, thân phận cao quý, vốn khinh thường giao du với ta.
Về sau cảnh còn người mất, lúc nàng ta lại nghe đến tên ta, lại là từ miệng Tạ Thanh Vi—
“Nữ nhi Giang thị tính tình dịu dàng. Nếu nàng ấy làm chủ mẫu, nhất định sẽ đối xử t.ử tế với nàng.”
Bảo nàng ta sao có thể không cảm thấy nhục nhã?
Sao có thể không căm hận?
“Tạ Thanh Vi đang ở đâu?”
Ta hỏi.
Nàng ta khẽ gảy dây đàn, thờ ơ nói:
“Ta không biết ngươi đang nói gì.”
“Tôn Chân, trước kia ngươi được nuôi dưỡng trong khuê phòng, có vài chuyện ngươi không biết.”
Ta ngồi xuống đối diện nàng ta:
“Thật ra muốn chuộc một người khỏi nhạc doanh không hề khó.”
Động tác của Tôn Chân khựng lại.
Không biết có phải nàng ta nhớ đến Quỳnh Chi, người từng được một nhà có chức quan nhỏ chuộc ra hay không.
“Với phẩm cấp của phụ thân ta, chỉ cần bỏ ra một khoản tiền lớn cũng có thể chuộc người.”
“Nếu là phủ Tĩnh An hầu hoặc Trưởng Công chúa, chỉ cần thoáng để lộ ý muốn, Giáo phường sứ sẽ lập tức hai tay dâng giấy xóa tiện tịch.”
Môi Tôn Chân khẽ động.
“Phải, mấy năm trước khi ngươi vừa bị kết tội, bị đưa vào nhạc doanh, nơi đó người đông mắt tạp, quả thật không phải thời điểm thích hợp để chuộc ngươi.”
“Điều duy nhất Tạ Thanh Vi có thể làm là dùng tiền bạc đả thông trên dưới, giữ gìn sự trong sạch cho ngươi.”
“Nhưng nửa năm sau, vì sao hắn vẫn không chuộc ngươi?”