Sau khi biết ba tôi cuối cùng cũng chịu mở lòng bước vào một mối quan hệ mới, tôi lập tức gửi tặng cô bạn gái trẻ của ông một chiếc túi Hermès trị giá cả chục triệu.
Ba tôi rất vui, liền lấy danh nghĩa của cô ta tặng lại tôi một căn tứ hợp viện trị giá hơn trăm triệu.
Không ngờ cô ta lại lập tức trở mặt với tôi.
“Thứ cô tặng tôi chẳng phải cũng dùng tiền của ba cô để mua sao? Cô còn mặt mũi nào đòi lại lễ vật đắt tiền à?”
Tôi hơi bực, nhưng vẫn cố nhịn.
Không ngờ cô ta càng nói càng hăng, vừa xoa bụng bầu vừa lớn tiếng:
“Sau này tôi và ba cô kết hôn rồi, toàn bộ tài sản đều là của tôi. Cô lấy tư cách gì mà tiêu xài hoang phí tiền của tôi chứ?”
“Còn nữa, ba cô đã đồng ý gả cô cho anh họ tôi rồi. Anh ấy ở quê có căn nhà hai tầng bằng đất, đủ cho cô sống cả đời.”
“Mau đi sang tên căn tứ hợp viện cho tôi. Nếu không, để anh họ tôi biết cô mê vật chất như vậy, đến nhìn cô một cái anh ấy cũng chẳng thèm!”
Tôi thật sự không chịu nổi nữa, lập tức xông thẳng đến phòng họp hội đồng quản trị của ba tôi, đập cửa cái rầm.
“Ba! Bạn gái nhỏ của ba muốn con làm chị dâu cô ta, chuyện này là ba đồng ý thật à?”