Tôi đắn đo suy tính thêm vài giây rồi bổ sung tiếp:
"À đúng rồi, cậu gọi thêm cả bạn Mạnh Thiến đi cùng nữa cho chắc ăn nhé!
Chưa hết đâu, trước khi cậu bước chân vào cửa phòng làm việc của thầy cố vấn, cậu bắt buộc phải bấm máy gọi điện thoại cho tớ trước, và luôn giữ điện thoại ở chế độ bật loa ngoài suốt cả buổi gặp nhé nghe chưa!"
Điền Văn đối với toàn bộ những yêu cầu và dặn dò của tôi xưa nay chưa từng bao giờ mở miệng gặng hỏi lý do vì sao, và càng tuyệt đối không bao giờ buông lời từ chối.
Tôi cố gắng đè nén ngọn lửa sốt ruột và lo lắng đang cuộn trào trong l.ồ.ng n.g.ự.c, vừa vẫy một chiếc xe taxi vừa nhanh tay bấm máy gọi điện thoại riêng cho cả Mạnh Thiến và Tùy Tĩnh.
Thế nhưng thật không may là Mạnh Thiến lúc này lại đang bận việc gia đình không có mặt ở trường nên tạm thời không thể chạy về kịp.
Rất may mắn là cô bạn Tùy Tĩnh vẫn đang túc trực ở ký túc xá, cô ấy liền vỗ n.g.ự.c cam kết:
"Tớ sẽ lập tức tháp tùng Điền Văn cùng đi lên văn phòng khoa ngay bây giờ, cậu không cần phải quá đỗi lo lắng đâu mà.
Vả lại chẳng qua cũng chỉ là thầy cố vấn học tập gọi sinh viên lên nói chuyện tâm sự bình thường thôi mà, có chuyện gì to tát đâu mà phải sợ hãi cơ chứ."
Tôi căn bản không dám nói thật toàn bộ chân tướng bệnh hoạn của tên thầy giáo ấy cho Tùy Tĩnh biết, phần vì sợ tính cách thẳng thắn của cô ấy không giữ nổi mồm miệng, phần vì sợ sẽ làm kinh động khiến Điền Văn sợ hãi đến phát khóc.
"Thì chẳng qua là do Điền Văn xưa nay vốn tính tình nhút nhát và hay sợ sệt người lạ cơ mà, nên tớ mới phải nhờ cậy cậu ở bên cạnh để ý chăm sóc cô ấy một chút đấy thôi."
Tùy Tĩnh liền sốt sắng dắt tay Điền Văn cùng nhau bước lên văn phòng khoa, thế nhưng vừa mới bước vào cửa, tên thầy giáo cố vấn xảo quyệt đã lập tức viện một lý do công việc đột xuất nào đó để đuổi khéo Tùy Tĩnh ra ngoài hành lang đứng đợi.
Tôi áp c.h.ặ.t chiếc tai nghe vào tai, vừa căng thẳng lắng nghe từng thanh âm truyền qua điện thoại, vừa không ngừng giục giã bác tài xế taxi đạp hết chân ga lao v.út về phía trường học.
Từ đầu dây bên kia, giọng nói của thầy cố vấn học tập truyền qua loa nghe có vẻ vô cùng ôn tồn, hiền từ và đáng tin cậy:
"Bạn học Điền Văn à, em xưa nay luôn là một sinh viên học tập vô cùng xuất sắc và chăm chỉ, toàn bộ sự cố gắng ấy của em người làm thầy giáo như tôi đều nhìn thấy rất rõ ràng trong mắt cả.
Chính vì vậy đợt xét duyệt trợ cấp sinh viên nghèo vừa rồi, khi hồ sơ của em xảy ra chút trục trặc ngoài ý muốn, tôi đã lập tức chạy vạy nhờ các thầy cô bên Đoàn trường đích thân ra tay tháo gỡ khó khăn giúp em đấy.
Tôi chỉ lo lắng việc thiếu thốn tiền bạc sẽ làm ảnh hưởng tiêu cực đến con đường học tập của em, khiến cho đất nước vô cớ bị tổn thất đi một nhân tài kiệt xuất tương lai mà thôi."
Cô nàng bánh bao ngốc nghếch Điền Văn nghe vậy liền lập tức cảm động đến mức cất giọng rưng rưng:
"Em... em thực lòng cảm ơn sự giúp đỡ và chăm sóc ân cần của thầy Mã nhiều lắm ạ!"
"Không cần phải khách sáo làm gì đâu em, em là sinh viên do tôi trực tiếp quản lý cơ mà, người làm thầy giáo như tôi dang tay chăm sóc cho em chính là thiên chức và trách nhiệm thiêng liêng rồi."
Điền Văn lại tiếp tục ngây thơ cất tiếng hỏi nhỏ:
"Thưa thầy Mã, hôm nay thầy gọi riêng em lên văn phòng là có chuyện gì quan trọng cần căn dặn em ạ?"
"Sự tình là như thế này em nhé, Điền Văn à, thầy có một người bạn thân thiết hiện đang làm chủ một chuỗi khách sạn nghỉ dưỡng cao cấp rất lớn, bên đó họ đang rất cần tuyển dụng những nữ sinh viên ưu tú, xinh đẹp và nhanh nhẹn đến làm nhân viên phục vụ phòng VIP.
Tôi thấy điều kiện ngoại hình và tư chất của em đều vô cùng phù hợp, hoàn cảnh kinh tế gia đình em lại đang rất cần có thêm nguồn thu nhập lớn để trang trải, chính vì vậy tôi mới đặc cách muốn giới thiệu em sang bên khách sạn của bạn tôi thử việc xem sao."
"Em thực lòng vô cùng cảm ơn lòng tốt của thầy ạ!" Điền Văn vốn tính tình mộc mạc và chất phác, vào cái giây phút ấy ngoài hai chữ cảm ơn ra cô ấy căn bản chẳng biết phải ăn nói khéo léo ra sao, "Thế nhưng... chuyện này em bắt buộc phải về bàn bạc kỹ lưỡng lại với Tiểu Bạch...à nhầm, với bạn lớp trưởng đã ạ."
"Chuyện công việc tương lai của bản thân em cớ sao lại phải đi bàn bạc với cái thằng nhãi ranh ấy làm gì hả?!" Âm lượng giọng nói của thầy cố vấn bỗng chốc lộ rõ vẻ bực bội và gắt gỏng.
Điền Văn thành thật mở lời đáp lại bằng một sự tự hào kiên định:
"Dạ... bởi vì bạn Bạch Băng chính là bạn trai chính thức của em cơ mà thầy!"
Tôi nghe thấy rõ mồn một tiếng thở hắt ra một hơi dài đầy vẻ ức chế và hậm hực của tên thầy giáo qua ống nghe.
"Bạn học Điền Văn à, em hiện tại đã là một người trưởng thành rồi đấy nhé, em bắt buộc phải xây dựng cho mình một tư tưởng và nhân cách hoàn toàn độc lập, tuyệt đối không được phép để cho bất kỳ kẻ nào khác thao túng hay chi phối cuộc đời mình, và càng tuyệt đối không bao giờ được phép mù quáng nghe theo những lời dỗ ngon dỗ ngọt của người khác đâu đấy nghe chưa!"
Đúng vào cái khoảnh khắc ấy, hai chân tôi đã lao thục mạng lên tới cửa phòng làm việc của khoa, qua ô cửa kính tôi nhìn thấy Điền Văn bỗng nhiên nở một nụ cười ngọt ngào đến ngây dại.
Và ngay sau đó, từ chiếc tai nghe truyền thẳng vào màng nhĩ tôi giọng nói ngọt ngào, dịu dàng nhưng đanh thép của cô ấy:
"Thế nhưng mà... em lại chỉ thích ngoan ngoãn nghe theo từng lời dặn dò của Tiểu Bạch mà thôi, và em tin tưởng tuyệt đối vào anh ấy một trăm phần trăm!"
Tên cố vấn học tập dường như bắt đầu phát điên lên vì mất hết kiên nhẫn, gắt gỏng quát lớn:
"So với một cái thằng nhóc sinh viên vắt mũi chưa sạch như nó, thì người mà em bắt buộc phải nghe lời răm rắp chính là người thầy giáo như tôi đây này!"
Rầm một tiếng vang trời!
Tôi dùng hết sức bình sinh đạp tung cánh cửa phòng làm việc xông thẳng vào bên trong:
"Nghe theo lời thầy chỉ bảo... để rồi dại dột đi theo thầy vào khách sạn làm 'nhân viên phục vụ' cho thầy hưởng lạc đúng không hả thầy Mã?!"
Điền Văn vừa nhìn thấy bóng dáng tôi xuất hiện, đôi mắt to tròn của cô ấy liền lập tức ánh lên một tia sáng ngời rực rỡ, cô ấy nhanh chân chạy lon ton lại đứng nép sát vào bên cạnh tôi:
"Tiểu Bạch ơi, sao cậu đã quay trở về trường nhanh đến thế này!"
"Ừ, tớ về rồi đây." Tôi khẽ gật đầu mỉm cười dịu dàng với cô ấy, "Bạn Tùy Tĩnh đang đứng ngoài hành lang có việc gấp cần tìm cậu đấy, cậu mau ch.óng bước ra ngoài gặp bạn ấy một lát đi nhé."
Điền Văn trước sau như một luôn đặt trọn niềm tin tuyệt đối vào tôi, cô ấy ngoan ngoãn gật đầu rồi quay người bước chân ra ngoài đóng cửa lại.
Tôi lạnh lùng đóng sầm cánh cửa phòng lại, giơ chiếc điện thoại trên tay ra đung đưa trước mắt tên cố vấn, khóe môi nhếch lên một nụ cười sắc lạnh như băng tuyết:
"Hay là bảo cô ấy nghe theo lời dạy bảo của thầy, để rồi bị thầy giở trò thao túng tâm lý PUA đê tiện, rồi ép buộc cô ấy phải c.ắ.n răng hẹn hò yêu đương phục vụ d.ụ.c vọng của thầy đúng không hả?!"
Sắc mặt của tên thầy giáo Mã Kiến Quân bỗng chốc sa sầm tối sầm lại như mực tàu:
"Bạch Băng! Một sinh viên như em ăn nói hàm hồ bậy bạ như thế này là bắt buộc phải có chứng cứ đàng hoàng trước pháp luật đấy nhé!"
"Chứng cứ sao?" Tôi lập tức khôi phục lại cái bản mặt cười cợt nhả cợt nhả thường ngày, "Thầy thừa biết mối quan hệ thân thiết giữa em và bạn học Mạnh Thiến tốt đẹp đến mức độ nào rồi đúng không ạ?
Cô ấy đã đem toàn bộ những vết đen ô nhục trong quá khứ của thầy kể sạch sành sanh cho em nghe rồi nhé, bao gồm cả việc năm xưa thầy từng giở trò đồi bại gạ tình nữ sinh viên nên đã bị chính bố của bạn ấy thẳng tay đuổi việc điều chuyển công tác đi nơi khác;
Cũng bao gồm cả việc cách đây vài hôm, chứng nào tật nấy không chừa, thầy lại mặt dày vác mồm đi gạ gẫm tỏ tình với chính Mạnh Thiến;
Cộng thêm toàn bộ những lời lẽ dụ dỗ lừa gạt ngọt ngào mà thầy vừa mới thốt ra với Điền Văn ban nãy đang được ghi âm trọn vẹn trong máy em đây... Thầy tự dùng cái đầu của thầy mà nghĩ xem, ngần ấy thứ đã đủ tư cách để biến thành chứng cứ thép chưa hả thầy Mã?!"