Điền Văn nhìn ngoài mặt thì có vẻ đã trưởng thành và độc lập hơn rất nhiều rồi, thế nhưng cứ hễ gặp phải biến cố bất ngờ xảy ra là bản chất của một cô nhóc luống cuống lại lập tức hiện nguyên hình.
Tôi vừa vội vã cất lời an ủi vừa tung chăn bật dậy xỏ giày:
"Cậu bình tĩnh nhớ lại xem nào, cuốn sách ấy ngày thường cậu hay để ở vị trí nào nhất?"
"Điền Văn ơi, tớ nhớ cuốn sách ấy là mượn từ thư viện trường cơ mà, chiều hôm qua cậu vừa mang trả lại cho thư viện rồi còn đâu!" Đó là tiếng nói vọng vào của cô bạn Tùy Tĩnh.
Tôi liền lập tức cất giọng chỉ đạo Tùy Tĩnh:
"Bí thư Tùy ơi, cậu mau ch.óng dẫn đầu toàn bộ các bạn nữ trong lớp chạy thục mạng sang thư viện ngay bây giờ, tập trung rà soát toàn bộ các kệ sách thuộc phân loại chuyên ngành tiếng Anh để tìm kiếm cuốn sách ấy giúp Điền Văn nhé!
Bây giờ tớ sẽ gọi điện ngay cho lão ngũ, bảo cậu ấy dẫn đầu toàn bộ anh em nam sinh trong lớp kéo sang thư viện chi viện cùng các cậu ngay tức khắc!
Hành động bắt buộc phải thật nhanh ch.óng và khẩn trương lên nhé, hiện tại đồng hồ đã điểm hơn tám giờ bốn mươi phút rồi, chậm trễ thêm một chút nữa là sẽ muộn giờ thi mất đấy!"
Nghe thấy tôi vì chuyện của mình mà huy động toàn bộ bạn học trong lớp, Điền Văn liền vô cùng áy náy và ngập ngừng cất lời:
"Hay là... hay là lần này thôi bỏ đi cậu ạ... dù sao thì sang năm tớ vẫn còn cơ hội đăng ký thi lại được mà..."
Tôi lập tức cất giọng nghiêm nghị gạt phăng đi:
"Không được phép bỏ cuộc! Vì kỳ thi quan trọng này mà cậu đã phải thức khuya dậy sớm ôn luyện vất vả suốt bao nhiêu tháng ngày qua, tớ tuyệt đối không bao giờ cho phép cậu bỏ lỡ kỳ thi này đâu!"
Điền Văn còn đang ngập ngừng muốn nói thêm điều gì đó, thì đã bị Tùy Tĩnh nhanh miệng ngắt lời:
"Điền Văn à, cậu đừng có ở đó mà ngại ngùng với áy náy làm gì cho mất công, trong lớp mình ai ai mà chẳng thấu hiểu cái tính khí quyết đoán của đại lớp trưởng họ Bạch cơ chứ!
Lần này đừng nói là cậu, mà dẫu có đổi thành bất kỳ một bạn học nào khác trong lớp gặp nạn, thì cậu ấy cũng nhất định sẽ dốc hết sức mình hành động như vậy mà thôi!
Mau ch.óng cùng tớ chạy sang thư viện tìm sách thôi nào!"
Bí thư Tùy quả thực xứng danh là người đồng đội ăn ý ngàn năm của tôi, chỉ một câu nói ngắn gọn đã hoàn toàn đập tan mọi sự e ngại do dự trong lòng Điền Văn.
"Hiện tại tớ đang ở ngoài cổng trường, tớ sẽ bắt taxi chạy thẳng sang thư viện ngay bây giờ đây! Cậu cứ yên tâm tuyệt đối đi, tớ nhất định sẽ tìm lại được thẻ dự thi cho cậu, đừng có suy nghĩ lung tung làm gì nhé nghe chưa!"
Cúp điện thoại xong xuôi, tôi liền nhanh ch.óng phân công nhiệm vụ cụ thể cho lão ngũ qua tin nhắn, rồi hớt hải lao xuống sảnh khách sạn bắt vội một chiếc taxi.
Ngồi trên xe taxi, tôi bắt đầu dùng cái đầu lạnh để phân tích lại toàn bộ sự việc: Kho sách trong thư viện trường đại học mênh m.ô.n.g như biển cả với hàng trăm ngàn đầu sách, nếu như bây giờ cả lớp cứ cắm đầu lật giở từng cuốn sách một cách mù quáng thì chắc chắn sẽ không bao giờ kịp thời gian, bởi vì thời hạn ch.ót bước vào phòng thi chỉ còn lại chưa đầy nửa tiếng đồng hồ ngắn ngủi nữa, bắt buộc phải tìm ra một phương pháp mang tính nghiệp vụ công nghệ hơn mới được.
Thời điểm tôi chạy thục mạng đến được sảnh thư viện, đồng hồ đã điểm gần chín giờ sáng.
Toàn bộ các bạn học sinh trong lớp chúng tôi lúc này đang vô cùng căng thẳng, mồ hôi nhễ nhại chia nhau lật tung từng kệ sách tiếng Anh.
Tôi vẫy tay gọi Điền Văn chạy lại gần, nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ấy lúc này đã đỏ bừng lên vì hoảng sợ, trên ch.óp mũi lấm tấm những giọt mồ hôi mịn màng, và mái tóc mượt mà cũng đã bắt đầu rối bời lộn xộn.
Tôi nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay nhỏ bé đang run rẩy của cô ấy, cảm nhận rõ rệt sự lo lắng bồn chồn trong lòng người yêu, tôi khẽ đưa tay xoa nhẹ lên mái tóc cô ấy để trấn an, rồi cầm lấy chiếc thẻ sinh viên của cô ấy bước thẳng lại quầy thủ thư, tha thiết nhờ cô giáo quản lý thư viện tra cứu giúp lịch sử trả sách của ngày hôm qua.
Sau khi tôi trình bày ngắn gọn và rành rọt tình huống khẩn cấp cho cô thủ thư lắng nghe, cô ấy liền nhiệt tình mở hệ thống tra cứu máy tính, chỉ trong vòng một phút đã lọc ra được chính xác tên của ba cuốn sách giáo trình mà Điền Văn đã hoàn trả vào chiều qua, rồi đích thân dẫn đường cho chúng tôi đi thẳng tới khu vực lưu trữ ba cuốn sách ấy.
Và quả nhiên đúng như dự đoán: Chiếc thẻ dự thi bằng bìa cứng nhỏ nhắn đang nằm ngoan ngoãn kẹp ngay ngắn bên trong một trong ba cuốn sách ấy!
Khoảnh khắc cầm lại được chiếc thẻ dự thi trên tay, Điền Văn bỗng nhiên không kìm nén nổi cảm xúc nữa, cô ấy òa khóc nức nở rồi nhào thẳng cả thân mình vào l.ồ.ng n.g.ự.c tôi, hai bàn tay nhỏ bé ôm c.h.ặ.t lấy lưng tôi khóc thút thít.
Tôi vừa dịu dàng đưa tay vỗ nhẹ lên tấm lưng gầy của cô ấy, vừa khẽ ghé sát tai cô ấy cất lời dỗ dành ngọt ngào:
"Được rồi ngoan nào, đừng khóc nữa em nhé, chúng mình mau ch.óng lên xe chạy đến phòng thi thôi kẻo muộn giờ nào!"
Thời điểm Điền Văn chạy tới trước cửa phòng thi, đồng hồ vừa vặn điểm đúng phút ch.ót của giờ vào phòng thi.
Phù... mọi sự việc trên đời này quả thực diễn ra vô cùng suôn sẻ và toại nguyện lòng người.
Đương nhiên chẳng cần phải nói nhiều, tối ngày hôm đó tập thể lớp chúng tôi lại một lần nữa kéo nhau đi mở tiệc ăn mừng rầm rộ.
Người đứng ra chủ động nhận lời bao trọn gói bữa tiệc này chính là cô nàng bánh bao nhỏ Điền Văn, đây là nguyện vọng tha thiết do chính bản thân cô ấy tự nguyện đề xuất.
Chính vì vậy có thể thấy rằng: Tập thể lớp chúng tôi thực sự là một đại gia đình vô cùng đoàn kết, tương thân tương ái, nhiệt tình và chan chứa tình người.
Tất cả các bạn cùng nhau nâng ly ăn uống no say, cùng nhau rôm rả thảo luận xem đêm giao thừa đón năm mới sắp tới nên tổ chức hoạt động gì cho thật hoành tráng.
Những việc trọng đại mang tính tập thể ấy đương nhiên đều do một tay đại Bí thư Tùy Tĩnh đứng ra quyết định toàn quyền, dẫu sao đối với tôi thì những việc ấy cũng chỉ là việc nhỏ mà thôi.
Tôi và Điền Văn cứ thế ngày ngày bận rộn vì tương lai của nhau, dẫu cho hai đứa cùng học chung dưới một mái trường, ngồi chung trong một lớp học, thế nhưng đôi khi chúng tôi lại có cảm giác như đang trải qua một mối tình yêu xa cách trở.
Bánh xe thời gian cứ thế vùn vụt trôi qua trong chớp mắt, thoắt một cái đã đến ngày cuối cùng của năm 2016.
Buổi trưa hôm đó cả lớp chúng tôi tụ tập cùng nhau gói bánh sủi cảo, đến tối lại cùng nhau quây quần xem các chương trình ca nhạc chào năm mới, rôm rả trò chuyện tâm sự trên trời dưới bể.
Đến khoảng mười một giờ đêm muộn, Điền Văn bỗng nhiên khẽ vươn tay kéo nhẹ vạt áo của tôi một cái, đưa ngón tay chỉ chỉ vào chiếc điện thoại, hai đứa chúng tôi tâm linh tương thông hiểu ý nhau ngay tức khắc, tôi liền rút điện thoại ra mở ứng dụng WeChat xem dòng tin nhắn vừa gửi tới từ Mười Ba:
"Tớ muốn được cùng cậu đón khoảnh khắc giao thừa bước sang năm mới... chỉ có riêng hai đứa chúng mình mà thôi... có được không hả cậu?"
Dòng tin nhắn ấy quả thực là trúng phóc vào đúng tâm ý thầm kín của tôi, ban nãy tôi vẫn còn đang vắt óc suy nghĩ xem nên dùng cái cớ gì để có thể hẹn riêng Điền Văn ra ngoài một mình.
Tinh thần tôi bỗng chốc phấn chấn hẳn lên, vội vàng gật đầu lia lịa với cô ấy.
Sau đó tôi nhanh ch.óng viện một lý do công việc đột xuất để xin phép Bí thư Tùy cho về sớm, rồi lặng lẽ dẫn Điền Văn chuồn êm ra khỏi bữa tiệc...
Tôi lái chiếc xe hơi mà bản thân đã cất công thuê sẵn từ trước, chở cô ấy chạy thẳng về phía vùng ngoại ô thanh bình.
Chiếc xe dừng bánh cách một căn biệt thự nghỉ dưỡng sân vườn không xa, căn biệt thự này cũng chính là do tôi đã tự mình bỏ tiền thuê trọn gói từ trước.
Tôi bảo Điền Văn cứ ngoan ngoãn ngồi yên trên xe chờ tôi một lát, dẫu cho trong lòng cô ấy ngập tràn muôn ngàn sự tò mò và thắc mắc, thế nhưng cô ấy vẫn vô cùng ngoan ngoãn gật đầu đồng ý.
Khẽ đưa tay xoa nhẹ lên mái tóc mượt mà của cô ấy một cái, tôi liền bước chân xuống xe, nhanh ch.óng chạy lại khu vực sân vườn bài trí lại toàn bộ những đạo cụ lãng mạn mà bản thân đã chuẩn bị sẵn từ chiều.