Tình huống bất ngờ này hoàn toàn nằm ngoài toàn bộ kịch bản dự liệu ban đầu của tôi, thế là tôi cuống cuồng vội vã mở mồm thanh minh phân bua:
"Cậu mau lắng nghe tớ giở trò ngụy biện... à nhầm, cậu mau lắng nghe tớ giải thích rõ ràng ngọn ngành đã nào!"
Tôi vội vàng móc chiếc điện thoại của mình ra, bấm mở một ứng dụng đọc truyện trực tuyến đưa ra trước mắt cô ấy:
"Bộ tiểu thuyết mang tựa đề 《Cô Bạn Học Họ Đường, Ngọt Ngào Đến Phát Hoảng》 này chính là do đích thân tớ sáng tác đấy nhé, nhân vật nữ chính Đường Điềm Điềm trong truyện là tớ lấy nguyên mẫu hình tượng từ chính bản thân cậu ngoài đời đấy! Tuy rằng truyện mới chỉ bắt đầu viết chưa được bao lâu và vẫn đang trong quá trình đăng tải nhiều kỳ, thế nhưng các chỉ số tương tác và lượt đọc của độc giả trên mạng đang bùng nổ vô cùng xuất sắc!"
Điền Văn theo phản xạ tự nhiên vươn tay đón lấy chiếc điện thoại, bấm vào trang bìa cuốn tiểu thuyết.
Còn tôi thì tiếp tục thừa thắng xông lên tuôn ra những lời bịa đặt chữa cháy đầy vẻ thuyết phục:
"Hiện tại đã có mấy nhà xuất bản sách lớn để mắt liên hệ ngỏ ý muốn mua bản quyền xuất bản cuốn sách này rồi, người ta đang tích cực đàm phán hợp đồng với tớ đấy, nếu không có gì trục trặc bất ngờ xảy ra thì khoản tiền nhuận b.út kiếm được sắp tới chắc chắn sẽ là một con số khổng lồ không hề nhỏ đâu nhé!"
Điền Văn vừa lướt ngón tay đọc từng chương truyện, vừa ngước đôi mắt tròn xoe ngơ ngác nhìn tôi, hai vành tai nhỏ nhắn của cô ấy đã bắt đầu đỏ ửng lên từ lúc nào, cô ấy khẽ c.ắ.n c.h.ặ.t bờ môi dưới, rụt rè cất tiếng hỏi lí nhí:
"Cuốn tiểu thuyết ngôn tình này... thực sự là do chính tay cậu tự mình viết ra đấy à?"
"Thật hơn cả vàng mười luôn đấy chứ lị!" Tôi tự đắc vỗ mạnh lên l.ồ.ng n.g.ự.c mình cam kết chắc nịch, "Cuốn tiểu thuyết này có được thành tích vang dội và đón nhận nồng nhiệt như thế này, công lao đóng góp của cậu chiếm tới một nửa đấy nhé! Chính vì vậy khoản tiền nhuận b.út kiếm được sau này đương nhiên cũng phải có phần chia sẻ của cậu trong đó, những món đồ này tớ mua chẳng qua chỉ là tạm thời ứng trước một phần nhuận b.út cho cậu mà thôi!"
Tôi thầm nghĩ trong bụng: Đợi đến ngày rước được cậu về dinh rồi thì toàn bộ cơ nghiệp gia sản của tớ đều là của cậu hết, bao gồm cả cái thân xác này của tớ nữa cơ mà!
Nhận thấy nét biểu cảm kiên quyết trên gương mặt Điền Văn đã bắt đầu có dấu hiệu d.a.o động và mềm lòng, tôi liền lập tức thừa thắng xông lên rèn sắt khi còn nóng:
"Hơn nữa đồ đạc tớ cũng đã trót mua xong xuôi hết cả rồi, nếu như cậu nhất quyết không chịu nhận thì tớ sẽ đem vứt hết toàn bộ vào thùng rác ngay bây giờ, thế nhưng kể từ ngày hôm nay trở đi, tớ thề sẽ vĩnh viễn không bao giờ thèm mở mồm nói chuyện hay để mắt đến cậu thêm một lần nào nữa!"
Nói dứt lời đe dọa đanh thép ấy, tôi lập tức ôm đống đồ sải bước đi thẳng về phía chiếc thùng rác công cộng gần đó, làm bộ vung tay toan ném sạch sành sanh tất cả vào trong thùng, thế nhưng ngay giây tiếp theo, một bàn tay nhỏ bé mềm mại đã nhanh ch.óng vươn ra nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay tôi.
Đây là lần đầu tiên trong cuộc đời hai chúng tôi có một cử chỉ tiếp xúc cơ thể thân mật trực tiếp đến như vậy, dẫu cho lực nắm tay của cô ấy vô cùng nhẹ nhàng và yếu ớt, thế nhưng bản thân tôi lại cảm thấy tựa như có một luồng điện cao thế cực mạnh chạy dọc từ đầu ngón tay xông thẳng vào trái tim đang rung động kịch liệt.
Và đi kèm với đó là chất giọng ngọt ngào, mềm mại như mật ong của cô ấy khẽ vang lên bên tai:
"Cậu... cậu đừng có giận dỗi không thèm để ý đến tớ nữa... có được không hả cậu?"
Câu nói đầu tiên mà cô ấy thốt ra là van xin tôi "đừng có không thèm để ý đến tớ", chứ tuyệt đối không phải là mở mồm bảo tôi đừng vứt bỏ đống đồ đạc!
Điều đó chứng minh cho điều gì cơ chứ?!
Điều đó chứng minh rõ ràng một sự thật rằng: Vị trí và hình bóng của tôi trong trái tim cô ấy lúc này đã chiếm giữ một vị thế vô cùng quan trọng và thiêng liêng hơn rất nhiều!
Tôi cố gắng dùng hết sức bình sinh đè nén cảm giác muốn lên cơn nhồi m.á.u cơ tim vì sung sướng trong l.ồ.ng n.g.ự.c, cố tình gằn giọng quát lên một câu nghe thì có vẻ vô cùng cứng rắn đanh thép nhưng thực chất bên trong lại tràn đầy sự thiếu tự tin:
"Nếu như cậu không chịu ngoan ngoãn nhận lấy toàn bộ những món đồ này, thì tớ nhất định sẽ giận dỗi không thèm nói chuyện với cậu nữa cho mà xem!"
Để có thể ép buộc Điền Văn chịu khuất phục ngoan ngoãn nhận quà, một thằng đàn ông cơ bắp vạm vỡ như tôi thế mà lại không thầy tự học, tự giác giở ra cái ngón nghề nũng nịu hờn dỗi của con gái như thế này đây.
Chiếc đầu nhỏ của Điền Văn liền lập tức gật lia lịa như gà mổ thóc, vội vàng cất tiếng dỗ dành:
"Tớ... tớ xin nhận hết mà cậu... cậu đừng có tức giận nữa... có được không hả cậu..."
Nhìn thấy cái bộ dạng đáng yêu, ngoan ngoãn và nghe lời đến nhường ấy của cô ấy, toàn bộ cơn giận dữ giả vờ trong lòng tôi bỗng chốc tan biến sạch sành sanh không còn sót lại một giọt.
Tôi liền tranh thủ cơ hội ngàn năm có một này để tăng thêm điều kiện đòi hỏi:
"Tớ không thích nghe cậu cứ mở mồm ra là gọi tớ bằng hai chữ lớp trưởng xa cách ấy đâu nhé, kể từ ngày hôm nay trở đi, cậu bắt buộc phải gọi tớ là Tiểu Bạch nghe chưa!"
Sau khi trở về phòng ký túc xá nam, chiếc điện thoại của tôi bỗng rung lên nhận được liên tiếp hai dòng tin nhắn WeChat mới: một tin nhắn gửi đến từ cái tên Mười Hai, và một tin nhắn gửi đến từ cô bạn Tùy Tĩnh.
Mười Hai chính là cái tên biệt danh đặc biệt mà tôi đã cẩn thận cài đặt trong danh bạ dành riêng cho Điền Văn, đó chính là lời ước nguyện tươi đẹp và thiêng liêng nhất trong sâu thẳm trái tim tôi.
Mười Hai: "Tiểu Bạch ơi, cảm ơn cậu rất nhiều vì những món quà tuyệt vời cậu đã dành tặng cho tớ nhé, tớ thực sự vô cùng yêu thích chúng. Chúc cậu ngủ ngon nhé~"
Tùy Tĩnh: "Lớp trưởng ơi, ban nãy Điền Văn vừa ôm lấy tớ tâm sự trong nước mắt, cô ấy bảo rằng cậu chính là người đàn ông đầu tiên trên cõi đời này – ngoại trừ người bà nội già cả ở quê nhà – chịu bỏ tiền túi ra mua quần áo mới tinh tặng cho cô ấy, cô ấy đã ngồi khóc thút thít suốt một hồi lâu đấy..."
Tôi khẽ thở dài một tiếng xót xa trong l.ồ.ng n.g.ự.c.
Chiếc điện thoại thông minh rõ ràng đắt đỏ hơn bộ quần áo kia gấp nhiều lần, thế nhưng cô gái ngốc nghếch ấy lại chỉ vì một bộ quần áo mới mà bật khóc nức nở như một đứa trẻ.
Quả đúng là một cô nàng mít ướt đáng yêu, tính cách lại hiền lành, mềm mại và dễ bắt nạt hệt như một chiếc bánh bao nhỏ nhân đậu.
Tôi liền gõ phím gửi lại một dòng tin nhắn hồi âm cho Mười Hai:
"Bánh bao nhỏ của tớ ơi, chúc cậu ngủ thật ngon nhé~"
Một buổi sáng nọ, tôi bỗng nhiên nhận được một dòng tin nhắn ngắn từ thầy cố vấn học tập gửi tới: "Bạch Băng, trưa nay sau khi tan học buổi sáng nếu rảnh rỗi thì ghé qua phòng làm việc của thầy một lát nhé."
Trái tim tôi bỗng thót lên một nhịp, trong bụng thầm nghĩ: Chẳng lẽ cuối cùng thì thầy cố vấn học tập cũng chuẩn bị ra tay thanh trừng trừng phạt tôi rồi sao?
Thời điểm tôi bước chân vào phòng làm việc của khoa, thầy cố vấn liền mỉm cười vẫy vẫy tay ra hiệu bảo tôi bước lại gần bàn.
Mở đầu câu chuyện, thầy ấy liền tuôn ra một tràng những lời khen ngợi nhiệt liệt về năng lực công tác và tinh thần trách nhiệm của lớp trưởng như tôi, rồi ngay sau đó mới chậm rãi đi thẳng vào vấn đề cốt lõi của buổi gặp gỡ hôm nay:
"Bạch Băng này, thầy có nghe thấy một số bạn học trong lớp phản ánh lại rằng... dạo gần đây em đang lén lút hẹn hò yêu đương với bạn Điền Văn có đúng không em?"
Khuôn mặt tôi thoáng ửng đỏ ngượng ngùng, vội vã phân bua giải thích:
"Dạ thưa thầy... chuyện này cũng chưa hẳn là chính thức yêu đương đâu ạ, thực chất chỉ là do cá nhân em đơn phương theo đuổi và thích thầm bạn Điền Văn mà thôi ạ."
Thầy cố vấn học tập liền trưng ra vẻ mặt của một người thầy mẫu mực, ân cần buông lời chỉ bảo răn đe:
"Bạn học Điền Văn vốn có thành tích học tập rất xuất sắc, hoàn cảnh gia đình lại tương đối bất hạnh đáng thương, thầy hy vọng em nếu đã dành tình cảm cho bạn thì bắt buộc phải đối xử với bạn một cách thật nghiêm túc và đàng hoàng đấy nhé."