Buổi tối, lúc tôi đang cặm cụi viết, điện thoại bỗng rung lên.

Giang Giang trả lời tin nhắn rồi: [Được rồi bảo bối, nhớ em.]

[Đợi em tốt nghiệp thuận lợi, chúng ta sẽ gặp nhau.]

[Chuyển khoản 52.000 tệ.]

Tôi nhìn chằm chằm vào hai dòng chữ đó, tâm trạng vô cùng phức tạp.

Nhớ tôi mà anh không về sớm hơn được à? Cứ phải đợi tốt nghiệp? Anh có biết bao giờ tôi tốt nghiệp không? Đến tôi còn chẳng biết nữa là!

[Hôm nay sao không có ảnh cơ bụng?]

Tôi hỏi anh ấy.

[Chồng ơi, em muốn nằm lên cơ bụng của anh để ngủ ngon quá à.]

Trước đây, anh ấy toàn gửi ảnh cơ bụng cho tôi, ngày nào xem xong là tôi lại có sức làm việc đồng áng ngay.

Không ngờ, anh ấy lại nói: [Đợi em tốt nghiệp rồi mới cho xem.]

Cái gì thế không biết! Sao tự nhiên lại keo kiệt thế chứ?

Tôi vứt điện thoại sang một bên, tiếp tục sửa luận văn.

Ngày hôm sau, lúc tôi cầm bản thảo luận văn đẩy cửa văn phòng, Giang Hoài Xuyên đang cúi đầu nhìn máy tính.

"Thầy ơi, mời thầy xem qua ạ."

Trước đây mỗi lần như này, quy trình của thầy đều là: Nhìn tiêu đề một cái, nhíu mày. Đọc đoạn đầu, lấy t.h.u.ố.c hạ huyết áp ra uống. Đọc đoạn thứ hai, hít sâu một hơi, rồi đập luận văn lên bàn: "Diệp Chiêu, em viết cái này giống như món canh nấm của em vậy, vừa điên rồ lại còn độc. Phần lời cảm ơn xóa tên tôi đi, đừng có đạo đức giả. Tôi không cần em cảm ơn, tôi chỉ cần em tốt nghiệp rồi biến mất khỏi tầm mắt tôi ngay."

Còn hôm nay… Giang Hoài Xuyên nhận lấy luận văn, đeo kính lên.

"Chỗ này không thể viết như thế này." Anh chỉ vào trang ba: "Số liệu cần phải xác thực lại. Còn chỗ này nữa, định dạng tài liệu tham khảo sai rồi. Nhìn chung thì vẫn có tiến bộ hơn lần trước."

Cả người tôi ngây ra.

Anh khen tôi à?

Quả nhiên! Đàn ông đang yêu đúng là khác biệt! Gặp chuyện vui nên tinh thần sảng khoái, tâm trạng tốt thì nhìn sinh viên cũng thuận mắt hơn hẳn!

Tôi phấn khích suýt chút nữa thốt lên câu “Chúc thầy và đàn em trăm năm hạnh phúc”.

"Cảm ơn thầy ạ, hôm nay thầy trông đẹp trai quá!"

Tôi chỉ buột miệng khen vậy thôi. Kết quả là, vành tai Giang Hoài Xuyên đỏ ửng lên trong chớp mắt.

Tôi vừa định nhấc chân rời đi, tiện mắt liếc qua máy tính của thầy. Lịch sử tìm kiếm trên màn hình máy tính của thầy.

[Làm sao khi lỡ thích một người không nên thích?]

Tôi trố mắt kinh ngạc.

Chắc chắn rồi! Anh đúng là thầm thương trộm nhớ đàn em thật rồi!

Sau khi rời khỏi văn phòng, cả người tôi rơi vào trạng thái phấn khích tột độ vì được "đẩy thuyền" thành công.

9.

Tôi chạy chân sáo quay lại ruộng thí nghiệm.

"Đàn em!" Tôi ngồi xổm xuống đầu ruộng, chưa kịp thở đã nói: "Chắc chắn rồi!"

Đàn em đang nhổ cỏ, nghe vậy tay run lên, nhổ luôn cả nửa gốc cây giống: "Lại ai bị đổ vỏ ạ?"

"Thầy mình chứ ai!" Tôi hạ thấp giọng: "Thầy ấy thực sự thầm thích cậu đấy, chị thấy lịch sử tìm kiếm của thầy rồi, 'Làm sao khi lỡ thích một người không nên thích'!"

Đàn em ngồi bệt xuống đất, cỏ trong tay rơi lả tả.

"Em... Em chỉ muốn trồng trọt thôi mà!" Cậu ta sắp khóc đến nơi rồi.

Tôi vỗ vai cậu ta: "Thực ra thầy vừa đẹp trai, lại còn trẻ tuổi, xuất sắc, nhiều tiền, chỉ là đàn ông thôi mà."

"Đàn chị, chị đừng nói nữa..."

Đàn em tuyệt vọng đến cùng cực. Kể từ ngày đó, mọi chuyện bắt đầu trở nên không bình thường.

Trước đây, mỗi lần đàn em thấy Giang Hoài Xuyên là lại tỏ vẻ nịnh nọt. Giờ thì cứ thấy bóng dáng anh là quay đầu chạy biến, nhanh hơn cả con ch.ó học trưởng nữa.

Cuối cùng Giang Hoài Xuyên không nhịn được nữa, chặn tôi ở đầu ruộng: "Cậu ta phạm lỗi gì à?"

Tôi chớp mắt, nghiêm túc đáp: "Có lẽ... là hơi ngại ngùng ạ?"

Giang Hoài Xuyên càng khó hiểu hơn: "Ngại cái gì?"

"Có lẽ cần một chút tình tiết 'cưỡng ép yêu' đấy thầy."

Tôi đã chìm đắm trong thế giới đam mỹ mất rồi.

"Em nói cái gì cơ?"

"Không có gì, không có gì ạ! Thầy cứ bận việc đi!"

"Đàn chị!" Đàn em kéo tôi vào ruộng ngô, lén lút như điệp viên gặp đầu mối: "Chị nhìn ánh mắt thầy nhìn em lúc nãy xem! Có đáng sợ không cơ chứ!"

"Đó gọi là nhìn với ánh mắt thâm tình."

"Em xin chị đấy, chị giúp em nói rõ với thầy được không? Em là trai thẳng! Thẳng tắp, còn thẳng hơn cả mấy cây ngô này nữa!"

"Cậu tự đi mà nói."

"Em không dám..."

"Thế thì cậu cứ tiếp tục trốn đi."

"Thầy có đ.á.n.h trượt môn em không?"

"Thầy ấy sẽ nghĩ cậu đang 'lạt mềm buộc c.h.ặ.t' đấy." Tôi khẳng định.

Mặt đàn em tái mét.

10.

Kể từ hôm đó, ngày nào đàn em cũng mặc quần đùi đỏ, áo ba lỗ xanh, trên đầu còn buộc một túm tóc nhỏ xíu.

Nhìn từ xa trông chẳng khác nào một quả ớt di động.

"Đàn chị, chị thấy như này thầy đã từ bỏ ý định chưa?"

Tôi lắc lắc ngón tay: "Thầy mà lại nông cạn thế sao? Cái thầy yêu là tâm hồn cậu đấy."

Đàn em dở khóc dở cười: "Tâm hồn em cũng thẳng tắp mà!"

Giang Hoài Xuyên ra ruộng kiểm tra. Anh đứng trên bờ ruộng, nhíu mày nhìn bóng lưng đàn em, im lặng hồi lâu. Cuối cùng, anh quay đầu hỏi tôi: "Mấy hôm nay sao cậu ta lại mặc đồ kinh dị thế? Có phải bị đả kích gì không?"

Bên bờ ao đầu ruộng, Giang Hoài Xuyên đang rửa tay. Không biết ai làm rơi bánh xà phòng xuống đất.

"Chu Lâm, nhặt xà phòng giúp thầy với."

Đàn em đứng hình toàn tập.

"A! Em không nhặt đâu!" Cậu ta hét lên một tiếng t.h.ả.m thiết, lấy tay che m.ô.n.g rồi cắm đầu chạy mất.

Giang Hoài Xuyên ngơ ngác quay sang nhìn tôi: "Nó bị bò bên thú y húc hay bị lừa đá trúng đầu rồi?"

Tôi cố nhịn cười: "Có lẽ... Cậu ấy vẫn chưa nhận rõ nội tâm của mình thôi ạ."

"Nội tâm gì cơ?" Giang Hoài Xuyên nhíu mày.

Đàn em đã bị giày vò đến mức sắp sụp đổ, một ngày tìm tôi khóc lóc tận ba lần.

"Đàn chị, không xong rồi, em chịu hết nổi rồi. Rốt cuộc em phải làm sao mới được tốt nghiệp mà không cần phải 'dâng hiến' hả chị?"

Tôi nghĩ ngợi: "Chỉ còn cách làm PPT thôi."

"Cái gì?"

"Biết đâu lại được thầy cho đăng ký thẳng lên tiến sĩ đấy."

Đàn em suy sụp hoàn toàn: "Em không muốn trở thành tâm điểm cho cả nước chiêm ngưỡng đâu!"

Tôi khuyên nhủ: "Thực ra thầy ấy cũng tốt mà, vừa trẻ vừa giàu, nghe nói còn mở công ty sinh học, oách lắm, tài sản cả trăm triệu đấy. Cậu mà theo thầy thì đúng là gả vào hào môn, phúc này không phải ai cũng có đâu."

"Phúc này cho chị đấy, chị có lấy không?" Đàn em đỏ mắt lườm tôi.

"Nếu chị là con trai thì em chắc chắn nguyện ý luôn! Tất nhiên, dù thầy ưu tú thật đấy, nhưng vẫn không dịu dàng, chu đáo bằng người yêu qua mạng của chị..."

Tôi đang cùng Chu Lâm trốn trong ruộng ngô, ghé sát đầu vào nhau tán gẫu cực kỳ hăng say. Lời còn chưa dứt, một bóng đen đã bao trùm lấy đỉnh đầu.

"Ruộng ngô là để hai người chụm đầu to nhỏ đấy à? Chu Lâm, cỏ đã nhổ xong chưa? Thuốc đã phun chưa? Luận văn đâu? Hay là cũng trắng tay như đám ngô của cậu đấy hả? Diệp Chiêu, trước thứ Hai nộp bản cuối luận văn lên bàn tôi. Trễ một ngày, kéo dài thời gian tốt nghiệp một năm."