Ngày nhìn thấy cô ấy sóng vai cùng anh bước vào tập đoàn tôi chợt hiểu ra lý do hơn tháng nay anh bỗng dưng lạnh nhạt, xem tôi như người lạ. Anh bắt đầu vạch rõ ranh giới, ánh mắt từng đầy vẻ thâm tình nay chỉ còn sự lạnh lùng, cái cau mài khó chịu mỗi khi thấy tôi.
Tôi quay trở lại đúng vị trí vốn có, làm một thư kí hành chính sáng 8h điểm danh chiều 17h30 về. Không còn những buổi tiệc sang trọng, không còn tiệc rượu bạn bè của anh lúc đêm muộn hay những ngày cuối tháng cùng anh về nhà tổ ăn cơm.
Mọi thứ dường như chỉ là giấc mơ hảo huyền tôi tự tưởng tượng ra, ánh mắt lạnh nhạt của anh là cái tát đau rát nhắc nhở tôi phải tỉnh táo lại.
------------------------------
1.