05.

Kể từ ngày đó, mỗi ngày Ôn Hành đều không cố định thời gian mà gửi cho tôi một tin nhắn.

【Tối nay tôi không về.】

【Được.】

Ngày thứ hai.

【Hôm nay cũng không về, anh ấy muốn dẫn tôi đi dự dạ hội.】

【Được.】

Ngày thứ ba.

【Không về.】

【Được.】

Rạng sáng ngày thứ tư, Ôn Hành đột nhiên gửi tới một đoạn tin nhắn thoại, giọng nói u ủ nghèn nghẹn: "...Tôi gạt anh đấy, mấy ngày nay tôi đều ở cùng bạn bè. Tôi đâu phải loại Omega đứng núi này trông núi nọ."

【Được.】

Vừa mới đặt thiết bị liên lạc xuống, cậu ấy liền gọi điện tới, ngữ khí vô cùng kỳ quặc: "Có phải anh đang ghen không? Tôi đâu có cắm sừng anh, không được mách lẻo với ba mẹ tôi đấy!"

Không biết tại sao, trải qua thời gian dài như vậy mới lại nghe thấy giọng nói của cậu ấy, trong lòng tôi lại chẳng có nửa phần thương nhớ, chỉ muốn nhanh ch.óng cúp máy, "Được."

"Tôi còn muốn chơi thêm mấy ngày nữa, anh không được đến đón tôi!"

"Được."

Đầu bên kia im lặng hồi lâu, rồi thẹn quá hóa giận gào lên: "Anh không còn lời nào khác để nói nữa sao? Đồ ngốc!"

"Sao tôi lại phải gả cho một kẻ đần độn như anh cơ chứ? Ngu c.h.ế.t đi được, ngu c.h.ế.t..."

Tôi thở dài một tiếng, ngắt lời cậu ấy: "Tôi còn phải đi làm nhiệm vụ, cúp máy trước đây."

Ôn Hành cười lạnh: "Được lắm, bây giờ nhiệm vụ còn quan trọng hơn cả lời tôi nói rồi đúng không? Anh có tin tôi tiếp tục hoãn lại hôn ước không!"

"Được."

Nói xong, cả hai chúng tôi đều ngẩn ngơ tại chỗ.

Cúp điện thoại, tôi xốc lại cảm xúc, đi theo quân đội tiến về tuyến đầu.

Nhiệm vụ kết thúc, đến khi tôi đẩy cửa bước vào nhà, liền nhìn thấy Ôn Hành đang ngồi trên sofa xem tạp chí, bắp chân trắng nõn gác lên gối ôm.

Căn hộ chung cư đơn này là nơi ở riêng tư của tôi, Ôn Hành chê nhỏ nên gần như chưa từng đặt chân tới. Đã quá lâu không gặp, tôi thốt ra một câu: "Có chuyện gì sao?"

Ôn Hành ném mạnh chiếc gối ôm về phía tôi, giận dữ nói: "Dạo này tại sao anh không về nhà? Đến cả tin nhắn cũng không thèm trả lời, rốt cuộc đi đâu đàn đúm rồi!"

"Gan to bằng trời rồi đấy, có được tôi rồi là không coi ra gì nữa đúng không!"

"Tôi cảnh cáo anh, nếu anh dám ra ngoài bậy bạ, tôi lập tức hoãn hôn lễ ngay!"

Giọng nói ch.ói tai của cậu ấy khiến đầu tôi đau như b.úa bổ. Mở danh bạ ra, bên trong lại có tới mấy trăm tin nhắn, toàn bộ đều là do Ôn Hành gửi tới. Nhiều hơn cả tổng số tin nhắn chúng tôi gửi cho nhau trong suốt một năm qua.

Tôi vòng qua cậu ấy bước vào phòng ngủ, thản nhiên đáp: "Đi làm nhiệm vụ."

Trên giường chất đầy quần áo của Ôn Hành, xanh xanh đỏ đỏ đủ loại màu sắc, nhìn vô cùng chướng mắt.

"Ôi chao, người bận rộn cơ đấy, thế thì chúng ta khỏi kết hôn cho xong." Ôn Hành nửa bước không rời bám theo sau lưng tôi mỉa mai: "Lễ phục cũng khỏi thử, thiệp mời cũng khỏi phát luôn đi."

Tôi khựng lại tại chỗ. Dưới tay áo, vết m.á.u thậm chí còn chưa kịp đông lại. Cơ thể mệt mỏi rã rời.

Cậu Omega vẫn đang lải nhải phàn nàn không ngớt: "Dù sao tôi cũng chẳng muốn gả cho một kẻ xuất thân ti tiện như anh một chút nào. Cấp bậc tin tức tố cao thì đã sao? Chẳng phải vẫn hại tôi ngày ngày bị bạn bè chế giễu đấy thôi!"

Tôi nhắm mắt lại, trong lòng ngũ vị tạp trần.

Lại mở mắt ra. Tôi nhìn đôi mắt ch.ó xinh đẹp của Ôn Hành, nghiêm túc cất lời: "Được, vậy chúng ta không cưới nữa."

"Tôi sẽ đi nói chuyện với ba của em."

06.

Ôn Hành ngẩn ngơ ngay lập tức, sắc mặt trên khuôn mặt nhỏ nhắn rút sạch sẽ không còn một giọt m.á.u.

Hồi lâu sau, cậu ấy nhếch lên một nụ cười giả tạo, trừng trừng nhìn thẳng vào mắt tôi: "Được thôi, kẻ nào nuốt lời làm con ch.ó."

"Ôn Thích, tốt nhất anh hãy nói được làm được, đừng để tôi coi thường anh!" Nói xong, cậu ấy sập mạnh cửa rồi đùng đùng bỏ đi.

Tôi bước vào phòng tắm, tắm rửa xong xuôi liền quấn khăn tắm ngồi trước bàn làm việc, bắt đầu viết thư cho ba Ôn.

Lá thư không dài, nội dung cốt lõi chính là thỉnh cầu ông hủy bỏ hôn ước giữa tôi và Ôn Hành, đồng thời hứa hẹn sẽ dùng cả đời này để báo đáp công ơn nuôi dưỡng của nhà họ Ôn đối với tôi.

【Đó cũng là nguyện vọng bấy lâu nay của thiếu gia, giữa chúng cháu không có tình cảm, cưỡng ép buộc c.h.ặ.t vào nhau quả thực... cả hai đều tổn thương.】

Lá thư được gửi đi, một cảm giác thư thái chưa từng có bao trùm lấy tôi.

Ngay tối hôm đó, tôi được triệu hồi về trang viên nhà họ Ôn.

Bà Ôn ngồi đối diện với tôi, trên gương mặt nhã nhặn đong đầy vẻ sốt sắng và khẩn cầu: "Tiểu Thất, con là do một tay mẹ nhìn lớn lên, những năm qua Tiểu Hành đem tất cả trút giận của sự cố năm đó lên đầu con, là nó không đúng."

"Thế nhưng trong lòng nó nhất định là có con, chỉ là nó vẫn chưa hiểu rõ trái tim mình mà thôi."

"Con cho nó thêm một chút thời gian nữa được không?"

Sự im lặng ngạt thở lan tỏa giữa hai chúng tôi.

Năm phút sau, bà Ôn cười khổ nói: "Mẹ hiểu rồi. Nếu ép buộc con, cả hai đứa đều sẽ không hạnh phúc."

"Vậy thì, hôn ước của hai đứa chấm dứt tại đây."

Bước ra khỏi trang viên, dạo bước trên con đường nhỏ quanh co, tôi vẫn còn chút ngẩn ngơ.

Tôi đã từng hàng trăm lần cõng Ôn Hành đi qua con đường này. Hoa Xuân, nắng Hè, Thu hoạch, tuyết Đông, đều là lén lút ngửi mùi nước hoa say đắm trên người cậu ấy mà trải qua.

Chương 3 - Bản Tình Ca Nơi Thành Phố Phía Nam - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia