3

Sáng ngày hôm sau, đầu óc tôi vẫn còn trống rỗng.

Tôi vừa ôm cái eo mỏi nhừ bước vào chỗ làm thì vị giáo sư già đã vỗ vai tôi, trìu mến dặn dò: "Mang bầu rồi thì phải chú ý giữ gìn sức khỏe, đừng có ham tăng ca đấy nhé."

Tôi khóc không ra nước mắt, chỉ biết vâng dạ: "Dạ, em biết rồi ạ."

Ngồi xuống mở máy tính ra, đầu óc tôi lại không tự chủ được mà hiện lên hình ảnh buổi sáng ngày hôm nay, lúc Phó Tồn Sâm vừa đi vừa phải lấy tay đỡ eo.

Bà bầu trong suốt t.h.a.i kỳ đều sẽ bị đau lưng, mỏi eo. Tuy người đàn ông cứng miệng kia cứ khăng khăng bảo mình chỉ vô tình bị cúi xuống thôi, nhưng tôi vẫn thở dài, gập máy tính lại rồi chạy sang trường tìm anh.

Lúc tôi đến, anh đang đứng lớp. Vì bụng vẫn chưa lộ rõ nên Phó Tồn Sâm của lúc này trông vẫn là anh chàng nam thần lạnh lùng, cấm d.ụ.c với áo sơ mi trắng và quần tây đen phẳng phiu.

Chỉ thấy anh tì một bên tay lên bục giảng, những ngón tay thon dài trắng ngần nắm lấy phần thân micro, khẽ bẻ nhẹ chiếc cần mic xuống một chút.

Sau đó, tranh thủ lúc sinh viên đang cắm cúi ghi chép bài, anh chàng vừa mới dùng đôi tay ấy "mây mưa" trên người tôi đêm qua liền âm thầm nắm tay lại thành nắm đ.ấ.m, đ.ấ.m đ.ấ.m nhẹ vào sau thắt lưng vài cái.

Trông chẳng khác nào mấy ông cụ bảy tám mươi tuổi.

Chờ đến khi tiếng chuông tan học vang lên, tôi lập tức tiến về phía bục giảng. Anh vẫn đang nghiêm túc giải đáp thắc mắc cho sinh viên, còn tôi thì đứng ngay bên cạnh, âm thầm luồn tay ra sau lưng, nhẹ nhàng đ.ấ.m bóp eo cho anh.

Hàng lông mày đang nhíu c.h.ặ.t của anh khẽ giãn ra trong thoáng chốc.

Rất nhanh sau đó, chỉ còn lại một bạn sinh viên cuối cùng, trong phòng học lúc này chỉ còn ba người chúng tôi.

Có lẽ do mỏi tay nên lần này, tay tôi lỡ trượt hơi sâu xuống phía dưới một chút.

Anh lập tức ngậm c.h.ặ.t miệng, sống lưng đứng thẳng tắp như cây thước.

À... loài cá ngựa có vây lưng ở ngay vị trí này thì phải.

Tôi vội rụt tay lại, vỗ vỗ n.g.ự.c mình, ngượng chín cả người.

Chờ bạn sinh viên kia bước ra khỏi lớp, tôi khẽ hắng giọng: "Xin lỗi nhé, vừa rồi tôi không cố ý đâu."

Gương mặt Phó Tồn Sâm thoáng ửng hồng. Anh còn chưa kịp mở miệng thì ngoài cửa lớp đã vọng vào tiếng trêu chọc của mấy bạn sinh viên vừa đi ra.

"Thật mà, vừa nãy tao thấy rõ ràng giảng viên Tống đang..."

"Suýt nữa! Tình thú của vợ chồng người ta, mày thì biết cái gì!"

Mày biết cái gì... Biết cái gì... Cái gì...

Trời xanh muốn triệt đường sống của tôi rồi!

Mặt Phó Tồn Sâm lập tức đen như nhọ nồi.

Tôi biết ngay, đêm nay số đời tôi lại tiêu đời rồi.

Ngày kế tiếp đi làm, sắc mặt tôi có chút nhợt nhạt. Không ngoài dự đoán, tôi lại nhận được rổ lời hỏi han, quan tâm đầy ấm áp từ các đồng nghiệp: "Cứ việc gì nặng nhọc thì bắt Tiểu Phó làm cho. Đàn ông có cùng vợ trải qua giai đoạn t.h.a.i nghén thì mới biết trân trọng gia đình."

Mấy vị tiền bối lớn tuổi trong khoa vừa bưng ly trà giữ nhiệt, vừa mồm năm miệng mười truyền thụ kinh nghiệm cho tôi: Nào là buổi tối phải bắt nó bóp chân cho, ban ngày thì bắt nó đ.ấ.m lưng, đi làm về phải có người đưa đón, trưa đến thì phải bắt nó ship cơm tận nơi.

Tôi vô cùng cảm động. Ghim ngay vào đầu làm bí kíp bỏ túi.

Bận rộn một mạch đến tận chiều, vừa tắt máy tính xong tôi mới biết hôm nay bên trường của Phó Tồn Sâm tổ chức đại hội thể thao mùa hè. Mà anh thì lại có tên trong danh sách chạy tiếp sức của tổ giáo viên.

Tôi vớ lấy chiếc túi xách rồi vắt chân lên cổ chạy sang. Tiếc là khi tôi đến nơi thì nội dung của anh đã thi đấu xong xuôi mất rồi.

Chỉ thấy ở một góc sân trường, có một cô em khóa dưới trông điệu đà, nũng nịu đang dâng hai tay hai chân bình nước đến trước mặt anh: "Thầy ơi thầy đỉnh quá đi mất thôi! Quả lội ngược dòng vừa rồi làm tim em đập thình thịch luôn á!"

Chất giọng ngọt ấy, có đ.á.n.h c.h.ế.t tôi cũng không bắt chước nổi.

Phó Tồn Sâm mặt không cảm xúc đón lấy chai nước, ngửa cổ uống một ngụm, yết hầu trên dưới lăn tăn chuyển động. Cô nàng kia thì cứ đứng lặng người ra ngắm nhìn. Dưới cái nắng oi ả của ngày hè, trai tài gái sắc đứng cạnh nhau trông cứ như một bức tranh thanh xuân vườn trường tuyệt đẹp.

Tôi nhìn xuống ly nước chanh tươi vừa mới ép trên tay, bước chân chậm dần lại.

Lòng tôi như bị ai dội cho gáo nước đá. Bảo sao chuyện trường tổ chức đại hội thể thao anh lại giấu nhẹm đi, hóa ra là để sang đây nhận phúc lợi thế này cơ đấy.

Nhân lúc ngửa đầu uống nước, Phó Tồn Sâm liền nhìn thấy tôi. Chẳng thèm bận tâm đến phản ứng của cô gái bên cạnh, anh sải bước đi thẳng về phía tôi, vừa cau mày vừa kéo tôi vào dưới bóng cây ô che nắng, bàn tay tự nhiên áp lên bụng dưới của tôi: "Còn thấy khó chịu ở đâu không?"

Tôi: "???"

Mặt tôi đỏ bừng lên như tôm luộc, "bốp" một cái gạt tay anh ra: "Này, đang ở ngoài đường đấy nhé!"

Anh nhịn không được mà khẽ bật cười, đôi mắt lạnh lùng ngày thường hơi cong lại, mang theo cảm giác mát rượi, dễ chịu giữa ngày hè.

Anh hơi cúi người xuống ghé sát tai tôi, trầm giọng nói: "Yên tâm đi, mọi người đều tưởng là em đang mang thai thật mà."

Cái tên đáng ghét này, sao chuyện gì cũng đem đi rêu rao ra ngoài thế không biết!

Tôi còn đang vừa thẹn vừa cáu thì liếc mắt thấy cô nàng bên cạnh mặt đã tái mét đi từ lúc nào.

Hơi thở ấm áp của anh phả vào tai làm tim tôi như nhũn ra.

Thấy mặt tôi đỏ lựng lên, anh khẽ cười rồi nắm lấy bàn tay tôi, dùng ngón tay cái vuốt ve mu bàn tay tôi một cái, giọng điệu dịu dàng vô cùng: "Đi thôi, không phải em có hẹn với mấy bạn nghiên cứu sinh để sửa luận văn sao? Tôi đưa em về khoa."

Chờ khi đã đi khuất đám đông, tôi mới khẽ hỏi anh: "Bụng có thấy khó chịu chỗ nào không?"

Anh lắc đầu.

Tôi lại hỏi tiếp: "Thế có đau lưng mỏi eo không?"

Anh bất lực đáp: "Đã bảo hôm trước chỉ là vô tình cúi xuống thôi mà, eo tôi không có mỏi." Nói xong, giọng anh bỗng thoáng chút tự hào: "Với lại, em cũng phải xem chồng em là ai chứ?"

Tôi cố tình chọc gậy bánh xe: "Là một chú cá ngựa nhút nhát, an phận, thích sống chậm và nằm ở dưới đáy của chuỗi thức ăn á?"

Phó Tồn Sâm: "..."

Tôi nhịn không được liền bật cười thành tiếng.

Như thể hoàn toàn bó tay với tôi, anh khẽ thở dài, ngữ khí tràn ngập sự dung túng, nuông chiều: "Em thật là..."

"Yên tâm đi, dù sao tôi cũng là yêu tinh mà, chút lượng vận động này có là gì đâu."

Nhìn cái dáng vẻ nhẹ nhàng như không của anh, tôi tự dưng thấy ngứa tay muốn tét cho anh một phát ghê. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại lời vị giáo sư già dặn dò: Nó là đàn ông mang bầu đấy, cháu phải đối xử nhẹ nhàng, bao dung với nó một chút.

Tôi hít một hơi thật sâu để kìm chế lại.

Chẳng thèm để ý đến cuộc đấu tranh nội tâm của tôi, anh bỗng khựng lại một chút, rồi chần chừ lên tiếng: "Vừa rồi... có phải em đang ghen không?"

Cái không khí oi bức của mùa hè luôn khiến cho cảnh vật xung quanh bị méo mó, khúc xạ, giờ đến cả giọng nói của anh nghe cũng thấy kỳ cục làm sao.

Biết thế vừa nãy mình xuống tay đ.ấ.m cho một phát có phải đỡ tức không cơ chứ!

Tôi lập tức dậm gót chân, rảo bước thật nhanh về phía trước.

"Ơ kìa em đi chậm lại chút đi, ngày hôm qua đã..."

"Anh câm miệng lại cho tôi!"

3 - Bạn Trai Cá Ngựa Của Tôi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia